Chương 77: Nguyễn Tinh Thần bị vạch trần

Nguyễn Tinh Thần cũng không ngờ rằng, ả đã mất bốn năm để trở thành ca sĩ, lại mất thêm bốn năm để bước lên hàng ngũ minh tinh hạng A, vậy mà giờ đây chỉ nhờ một bài hát, chỉ trong vỏn vẹn một ngày ngắn ngủi đã đưa ả bước lên đỉnh cao danh vọng.

Nhìn những lời mời đại diện thương hiệu từ các nhãn hàng danh tiếng do trợ lý mang tới, nét phấn khích trong mắt ả chẳng thể nào che giấu nổi.

Phải biết rằng chỉ riêng một trong số các thương hiệu quốc tế lớn đó thôi, những ngôi sao khác đã phải phấn đấu mười mấy năm, thậm chí mấy chục năm mới có cơ hội chạm tới.

Thế nhưng niềm vui của ả còn chưa kéo dài được bao lâu thì trợ lý đã vội vã chạy tới.

“Chị ơi, người bên công ty của Thời lão sư đã gửi tin nhắn cho chúng ta, bảo rằng bài hát của chúng ta đạo nhái, yêu cầu chúng ta lập tức gỡ bài xuống, công khai xin lỗi và bồi thường.”

Nguyễn Tinh Thần nhíu mày.

Hiển nhiên ả không ngờ sự việc lại bị phát giác nhanh đến vậy.

Vốn dĩ nhạc ở nước ngoài, có đạo thì cũng đã đạo rồi.

Bình thường hiếm có ai lại đi kiện tụng, dẫu sao theo đuổi một vụ kiện quốc tế vừa tốn thời gian lại vừa hao tổn công sức.

“Đạo nhái cái gì chứ? Cô bảo phía bên kia đưa ra bằng chứng trước rồi hẵng nói.”

Nguyễn Tinh Thần khinh khỉnh.

Với thực lực hiện tại của ả, lại có Lục gia chống lưng phía sau, chẳng lẽ một công ty sáng tác nhỏ bé ở nước ngoài lại dám kiện ả sao?

Cho dù có kiện thì bọn họ cũng chẳng thể nào thắng nổi.

...

Hạ Thời thừa biết Nguyễn Tinh Thần sẽ không chịu thừa nhận việc đạo nhạc. Việc cô bảo trợ lý gửi thư điện tử cho Trung Gia Truyền Thông chủ yếu là để sau này khi đâm đơn kiện Nguyễn Tinh Thần, công chúng sẽ biết rõ rằng ngay từ khoảnh khắc ả vừa phát hành bài hát, cô đã từng lên tiếng cảnh cáo bọn họ.

Hôm nay là thứ Sáu.

Hạ Thời đến trụ sở chính làm việc trước, định bụng tối nay sẽ đi đón Tiểu Cảnh để cùng nhau trải qua kỳ nghỉ cuối tuần.

Lúc này tại trường mẫu giáo đang là giờ ra chơi.

Đích tôn của Lục gia là Lục Mẫn Phi lần trước đã bị Hạ Vân Cảnh dạy cho một bài học đến mức tâm phục khẩu phục, bây giờ bất kể Hạ Vân Cảnh hỏi gì, cậu ta cũng ngoan ngoãn trả lời thành thật.

“Cậu thực sự là người thừa kế của Lục gia à?” Hạ Vân Cảnh hỏi.

Lục Mẫn Phi vừa nghịch đất nặn vừa tự hào đáp:

“Đương nhiên rồi.”

“Mẹ tớ bảo, tớ là đích tôn lớn nhất của Lục gia, sau này tất cả mọi thứ của Lục gia đều là của tớ.”

Hạ Vân Cảnh lại tỏ vẻ không tin: “Nhưng sao tớ nghe nói ông chủ hiện tại của Lục gia là chú Lục Nam Trầm của cậu cơ mà.”

Lục Mẫn Phi phồng má tức tối: “Chú tớ làm gì có con trai, mẹ tớ bảo chú ấy có vấn đề, không sinh được con.”

Nói xong, cậu ta hạ thấp giọng: “Mẹ tớ còn bảo, đợi khi nào chú tớ chết đi, toàn bộ di sản của chú ấy cũng thuộc về tớ.”

“Ồ.” Hạ Vân Cảnh như có điều suy nghĩ.

Không biết ông bố cặn bã nghe được những lời này thì sẽ có cảm nghĩ thế nào nhỉ.

Lục Mẫn Phi nhướng đôi lông mày nhỏ lên: “Vân Cảnh à, chỉ cần cậu đi theo tớ, tớ đảm bảo sau này cậu sẽ tha hồ ăn sung mặc sướng.”

Câu nói này chẳng biết là cậu ta học theo mẹ mình hay học lỏm từ trên tivi nữa.

Hạ Vân Cảnh chẳng thèm để tâm, vờ như không tin.

“Bốc phét thì ai mà chẳng làm được? Lục gia lớn như thế, tớ mới không tin là của cậu đâu.”

“Chú Lục Nam Trầm của cậu bây giờ còn trẻ như vậy, chắc chắn sẽ có con thôi. Tớ còn xem trên tin tức thấy chú ấy sắp kết hôn với cô nữ minh tinh nào đó rồi kìa.”

“Đợi hai người họ kết hôn rồi, nữ minh tinh họ Nguyễn kia sẽ sinh cho chú ấy một đứa con trai trắng trẻo mập mạp, đến lúc đó cậu sẽ chẳng còn là đứa trẻ được Lục gia cưng chiều nhất nữa đâu.”

Lục Mẫn Phi nghe xong lời của Hạ Vân Cảnh thì tức khắc cuống quýt cả lên.

Cậu ta vung tay ném phăng cục đất nặn trong tay đi, cái miệng nhỏ tức giận hét lên:

“Cậu nói bậy! Mẹ tớ đã bảo rồi, chú tớ có tật, chú ấy không thể có con được đâu!”

Hạ Vân Cảnh tiếp tục trêu chọc: “Vạn nhất mẹ cậu lừa cậu thì sao?”

Lục Mẫn Phi không biết phải trả lời thế nào, cậu ta suy nghĩ một lát rồi lại hạ giọng xuống thật khẽ.

“Cậu không được nói cho người khác biết đâu đấy.

Tớ nói cho cậu nghe, chú tớ căn bản chẳng hề thích dì Nguyễn đâu.”

Hạ Vân Cảnh như bắt được một tin giật gân, lập tức trở nên nghiêm túc.

“Ai nói cho cậu biết?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập