Chương 67: Buổi sáng của mẹ con Hạ Thời
Quả nhiên, có tiền mua tiên cũng được.
“Lần này tạm tha cho ông đấy.”
Cậu bé dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.
“Mẹ, dì Duy Duy, chào buổi sáng.”
“Ông cụ non, chào buổi sáng.” Triệu Duy Duy đáp.
Hạ Thời ở trong bếp, đã chuẩn bị xong bữa sáng.
“Hai người mau đánh răng rửa mặt đi rồi ăn sáng.”
“Tiểu Cảnh, dì Duy Duy đã tìm cho con một trường mẫu giáo rồi, hôm nay chúng ta sẽ đi đăng ký nhập học.”
Vốn dĩ thời điểm này đang là kỳ nghỉ hè.
Nhưng trường mẫu giáo quốc tế mà Duy Duy giới thiệu lại hoạt động quanh năm không nghỉ.
Tiểu Cảnh đi học ở trường, Hạ Thời cũng không cần phải lo lắng ban ngày cậu bé ở nhà một mình nữa.
Hơn nữa, trẻ con ở độ tuổi này vẫn cần giao tiếp nhiều hơn với các bạn nhỏ khác.
“Vâng ạ.” Hạ Vân Cảnh ngoan ngoãn đáp.
Trong phòng tắm.
Triệu Duy Duy nhìn Tiểu Cảnh đang đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nghiêm túc đánh răng trước gương, nhịn không được bèn trêu chọc:
“Tiểu Cảnh, sao con ngoan thế, không hỏi xem trường học thế nào mà đã đồng ý đi rồi à?”
Triệu Duy Duy không tin một đứa nhóc như cậu bé, sắp phải đến một nơi xa lạ, làm quen với những người bạn xa lạ mà lại chẳng hề sợ hãi chút nào.
Cho dù không sợ, thì ít nhất cũng phải phấn khích, hoặc có cảm xúc gì khác chứ?
Nào ngờ Hạ Vân Cảnh sau khi đánh răng rửa mặt xong, dùng khăn giấy nhỏ lau miệng, không nhanh không chậm đáp: “Trẻ con vốn dĩ là phải đi học mà, con không đồng ý thì cũng vẫn phải đi thôi.”
Triệu Duy Duy: “...” Thằng nhóc này căn bản chẳng giống trẻ con chút nào.
Chẳng đáng yêu tẹo nào.
Ăn sáng xong.
Tài xế lái xe, đưa ba người đến trường mẫu giáo.
Có sự giúp đỡ của Triệu Duy Duy, thủ tục nhập học của Hạ Vân Cảnh rất nhanh đã được làm xong, có thể đi học ngay trong ngày.
“Mẹ, dì Duy Duy, hai người đi làm việc đi ạ, con sẽ ngoan ngoãn nghe giảng.”
Triệu Duy Duy nghe vậy, chỉ tay về phía một cậu bé đầu đinh đang ngồi trong lớp học cách đó không xa:
“Đó là cháu trai của dì, Triệu Đông Dương, dì đã dặn nó rồi, bảo nó phải bảo vệ an toàn cho con.”
“Nếu con bị bạn nhỏ khác bắt nạt, cứ tìm nó.”
Đôi mắt xinh đẹp của Hạ Vân Cảnh lóe lên một tia sáng: “Vâng ạ.”
Sau khi nghe nói sẽ đến trường mẫu giáo này, Hạ Vân Cảnh đã nhân lúc Hạ Thời và Triệu Duy Duy dọn dẹp để điều tra một chút về ngôi trường.
Cậu bé phát hiện ra trong đó có một đứa tên là Lục Mẫn Phi, là chắt đích tôn của nhà họ Lục, cháu nội của bác cả Lục Nam Trầm.
Cũng chính là con trai của anh họ gã cha tồi!!
Nghe nói nó rất thông minh, hiện đang được người nhà họ Lục vô cùng cưng chiều.
Hạ Vân Cảnh nhớ lại những tài liệu mình tra được, trước kia khi mẹ còn ở nhà họ Lục, đã không ít lần bị anh họ và chị dâu họ của gã cha tồi bắt nạt, nhắm vào.
Cậu bé ngược lại muốn xem thử, loại phụ nữ như vậy thì sinh ra được đứa con thông minh cỡ nào.
Hạ Thời hoàn toàn không biết dự định của con trai, trong mắt cô, con trai luôn là một cậu bé ấm áp, vô hại.
Trước kia khi ở nước ngoài, vì bận rộn công việc, cô đã gửi con trai đến trường mẫu giáo địa phương.
Hạ Vân Cảnh cực kỳ hiểu chuyện, giáo viên và các bạn nhỏ đều vô cùng yêu quý cậu bé.
Hạ Thời yên tâm đưa con trai vào lớp, sau khi nói lời tạm biệt với cậu bé, cô cùng Triệu Duy Duy rời đi.
“Thời à, cậu có thấy Tiểu Cảnh hình như rất muốn ở lại đây không?”
Trong một khoảnh khắc, Triệu Duy Duy có cảm giác thằng nhóc Hạ Vân Cảnh này sắp gây chuyện, nhưng cô nàng lại không diễn tả được.
Hạ Thời lại chẳng mảy may bận tâm: “Ừ, Tiểu Cảnh luôn rất thích học hỏi, cũng thích kết bạn nữa.”
“Chỉ cần vậy là tốt rồi.” Triệu Duy Duy khoác tay cô, “Vừa nãy tớ còn đang nghĩ nếu thằng bé bị bắt nạt thì phải làm sao, giờ xem ra, cần nó chiếu cố cháu trai tớ nhiều hơn rồi.”
Bình luận