Chương 61: Thẩm Trạch gặp Hạ Thời

Khi chạm phải đôi mắt trong veo ngập tràn phẫn nộ của Hạ Thời, trong mắt y chỉ toàn là sự không dám tin!

Đây đâu phải là giống, rõ ràng chính là Hạ Thời!

Y không hiểu tại sao Hạ Thời lại xuất hiện ở buổi xem mắt này.

Chưa kịp để y hoàn hồn lại.

Hạ Thời đã quay sang nói với Lôi Thất: “Chúng ta đi.”

Lôi Thất bảo vệ Hạ Thời rời đi.

Gã đàn ông bị đánh ngã lăn dưới đất vẫn đang không ngừng chửi bới: “Có bản lĩnh thì đừng có chạy!! Tiểu gia nhớ kỹ mặt chúng mày rồi, chúng mày cứ đợi đấy cho tao!!”

Những tên công tử bột khác thấy vậy liền cất tiếng mỉa mai, kích bác:

“Trương thiếu, mày cũng nhát gan quá đấy, có giỏi thì đánh trả lại xem nào?”

“Đúng đấy, đừng có chỉ biết gâu gâu mồm!!”

Gã họ Trương cũng muốn ra tay với Lôi Thất, nhưng cú đá vừa rồi của Lôi Thất đã khiến gã đau đến mức đứng cũng không vững.

Dù sao gã cũng là kẻ từ nhỏ đã được nuông chiều nâng niu, làm sao chịu nổi sự nhục nhã thế này.

Gã lồm cồm bò dậy, nghiến răng chửi thề:

“Mẹ kiếp, lát nữa tao sẽ dẫn người tới, cho chúng nó một đi không trở lại.”

Nào ngờ gã còn chưa dứt lời, Thẩm Trạch đã từng bước tiến đến trước mặt gã, trong đôi mắt phượng chỉ toàn là vẻ lạnh lẽo thấu xương.

“Vừa rồi mày đã làm gì cô ấy?”

“Cái con điếm...”

Nhận thấy gã đàn ông họ Trương không biết điều, vài tên vệ sĩ chẳng hề khách khí vung từng nắm đấm giáng thẳng vào mặt gã, chẳng mấy chốc gã đã bị đánh gục xuống đất, miệng phun ra ngụm máu tươi.

Mà gã họ Trương lúc này vẫn chưa hề biết mình rốt cuộc đã phạm phải sai lầm tày trời gì.

Những gã công tử xung quanh cũng đều câm như hến, không ai dám hó hé nửa lời.

Thẩm Trạch từ trên cao nhìn xuống gã bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi quay sang hỏi trợ lý bên cạnh: “Vừa rồi hắn ta đã làm gì?”

Trợ lý liền tường thuật lại đúng sự thật chuyện gã đàn ông định làm nhục Hạ Thời.

“Đôi tay của hắn cũng không cần giữ lại nữa.”

Thẩm Trạch chẳng còn tâm trạng đâu để tiếp tục buổi xem mắt, lập tức sải bước ra ngoài tìm Hạ Thời.

Lúc y rời đi, phía sau chỉ còn lại tiếng gào khóc van xin thảm thiết của gã đàn ông.

Đám công tử ăn chơi trác táng kia không khỏi xuýt xoa, kinh hãi, không hiểu vị Triệu tiểu thư kia rốt cuộc là nhân vật ghê gớm cỡ nào mà khiến Thẩm Trạch phải nổi cơn lôi đình vì cô ta như vậy.

Xem ra gã họ Trương hôm nay coi như xong đời rồi.

Đến khi Thẩm Trạch bước ra khỏi Ngự Viên thì bóng dáng của Hạ Thời đã biến mất tăm.

Bàn tay buông thõng bên hông y khẽ siết chặt lại, trong lòng dâng lên nỗi hối hận vì ban nãy đã không chú ý nhìn kỹ người đến xem mắt.

Y vốn chỉ muốn làm màu cho ông nội xem, nhân tiện làm bẽ mặt những người phụ nữ muốn gả vào nhà họ Thẩm để sau này bọn họ không dám đồng ý đến xem mắt nữa.

Ai mà ngờ được...

“Đi điều tra xem, vị Triệu tiểu thư này và Hạ Thời có quan hệ gì.”

Trợ lý vội vàng đáp: “Vâng.”

Thẩm Trạch suy nghĩ một lát, lại dặn dò thêm: “Còn cả người đàn ông bên cạnh cô ấy, là ai?”

...

Ở một diễn biến khác, Hạ Thời lúc này đã ngồi trên xe, trong lòng không khỏi ảo não, không ngờ đối tượng xem mắt của Duy Duy lại chính là Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch ghét mình như vậy, bây giờ thấy mình đi xem mắt thay cho bạn thân, không biết sẽ bày trò gì để đối phó với mình nữa...

Điều cô sợ nhất chính là liên lụy đến Duy Duy.

“Mẹ ơi, mẹ không sao chứ?”

Giọng nói non nớt của Hạ Vân Cảnh kéo Hạ Thời trở về thực tại.

Cô nở một nụ cười nhẹ: “Mẹ không sao, may mà có chú Lôi của con.”

Hạ Vân Cảnh nói lời cảm ơn với Lôi Thất xong liền nhẹ nhàng ôm lấy Hạ Thời.

“Tiếc là con còn nhỏ quá, đợi con lớn lên, con sẽ bảo vệ mẹ và chú Lôi.”

Gương mặt lạnh lùng, cứng nhắc của Lôi Thất ở bên cạnh khẽ có một tia biến hóa vi diệu.

Trái tim Hạ Thời lại càng mềm nhũn ra:

“Được, mẹ và chú Lôi sẽ đợi con lớn.”

Vì đám vệ sĩ của Lục Nam Trầm vẫn luôn theo dõi Hạ Thời.

Thế nên sau khi từ Ngự Viên ra, Hạ Thời liền lên xe trở về biệt thự của Triệu Duy Duy.

Buổi trưa ăn cơm xong, sau khi thu xếp và dặn dò Tiểu Cảnh cẩn thận, Hạ Thời liền ra ngoài đến Tập đoàn Hồng Hằng để gặp Lục Nam Trầm.

Văn phòng Tổng giám đốc ở tầng cao nhất của trụ sở tập đoàn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập