Chương 57: Bí ẩn về chú Lôi
“Sao tớ chưa từng gặp bao giờ nhỉ?”
Tiểu Cảnh ở bên cạnh lên tiếng: “Thân phận của chú Lôi rất bí ẩn, trừ phi mẹ gặp nguy hiểm, nếu không chú ấy sẽ không xuất hiện đâu.”
“Thảo nào, hồi ở nước ngoài, tớ chỉ nghe nói xung quanh cậu có vệ sĩ, chứ chưa từng nhìn thấy.” Triệu Duy Duy vừa ăn bánh chưng vừa nói.
Cô ấy cũng có vệ sĩ chuyên trách, nhưng những vệ sĩ đó thường ở ngoài sáng, cách cô ấy trong vòng mười mét, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy ngay.
Bởi vì thân phận đặc thù của Lãnh Trì ở nước ngoài, những người xung quanh anh ấy đều sẽ bị ảnh hưởng, cho nên mới phái người bảo vệ gia đình Hạ Thời.
Mười phút sau.
Lôi Thất xuất hiện ở cửa, anh ta mặc một bộ âu phục thẳng tắp, cả người toát lên hơi thở người lạ chớ lại gần.
Lúc Triệu Duy Duy nhìn thấy anh ta, hai mắt liền sáng rực lên.
“Soái ca...”
Hạ Vân Cảnh chu đáo đưa khăn giấy cho cô ấy: “Lau miệng đi dì.”
Triệu Duy Duy nuốt nước bọt.
Hạ Thời biết rõ cô bạn thân của mình là người như thế nào, bề ngoài thì mê trai, nhưng sâu thẳm trong lòng lại cất giấu một bóng hình.
Vì người đàn ông đó, Triệu Duy Duy ở độ tuổi hai mươi bảy, không những chưa kết hôn, mà ngay cả yêu đương cũng chưa từng trải qua.
“Vào đi, đây là bạn tôi Triệu Duy Duy, không có ai khác đâu.” Hạ Thời nói với Lôi Thất.
Lôi Thất liếc mắt nhìn vào trong nhà.
Tiểu Cảnh cũng lễ phép nói: “Chú Lôi, ngày mai là Tết Đoan Ngọ rồi, chúng ta cùng nhau đón tết ăn bánh chưng nhé.”
Đường nét khuôn mặt có phần lạnh lùng cứng rắn của Lôi Thất dịu đi rất nhiều.
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Hạ Thời vốn biết anh ta thích ở một mình nên cũng không gượng ép, lấy một ít bánh chưng gói lại rồi đưa cho anh ta.
“Vậy thì chúc anh Tết Đoan Ngọ vui vẻ trước nhé.”
“Ừm, cảm ơn.”
Lôi Thất cầm lấy bánh chưng, xoay người rời đi.
Sau khi anh ta đi khỏi, Triệu Duy Duy có chút tò mò:
“Tớ có cảm giác anh chàng này không giống vệ sĩ cho lắm.”
“Sao lại nói vậy?”
“Chỉ là cảm giác thôi, không diễn tả được...”
Hạ Thời cũng cảm thấy cảm giác mà anh ta mang lại không giống với những vệ sĩ bình thường.
Mặc dù Lôi Thất đã bảo vệ cô mấy năm nay, nhưng hai người ngoại trừ những cuộc trao đổi đơn giản thì không hề tiếp xúc quá nhiều.
Lần tiếp xúc nhiều nhất, vẫn là lần trước, cô bị trúng thuốc...
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Triệu Duy Duy vang lên.
Cô ấy cầm lên xem, là bố gọi tới.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Con cũng lớn tuổi rồi, bố đã sắp xếp cho con chín giờ sáng mai đến Ngự Viên xem mắt.”
Sắc mặt Triệu Duy Duy lập tức trở nên khó coi:
“Con không đi!”
“Con tưởng bố đang hỏi ý kiến con sao?” Giọng điệu Cha Triệu vô cùng nghiêm khắc, “Đừng quên, tất cả những gì con có hiện tại đều là do bố cho! Nếu con không muốn làm người nhà họ Triệu nữa thì có thể cút.”
“Người lần này, cho dù con có thích hay không, tuyệt đối không được cho người ta leo cây, trừ phi người ta không thích con! Đừng để bố phải thất vọng!”
Triệu Duy Duy siết chặt chiếc điện thoại.
Từ nhỏ đến lớn, rất nhiều chuyện cô ấy đều thân bất do kỷ.
Vừa rồi Triệu Duy Duy mở loa ngoài, Hạ Thời cũng nghe thấy cuộc đối thoại.
Triệu Duy Duy lộ rõ vẻ hụt hẫng: “Nhưng ngày mai tớ có việc rồi...”
Sở dĩ bây giờ cô ấy cùng Tiểu Cảnh gói bánh chưng, gọi Hạ Thời qua đây, chính là vì sáng sớm ngày mai, cô ấy phải đến một nơi để tìm một người.
Hạ Vân Cảnh liền nhanh nhảu tiếp lời: “Mẹ ơi, ngày mai mẹ đi thay dì Triệu đi?”
Triệu Duy Duy sững sờ?
Hạ Thời càng ngơ ngác hơn: “Tớ... có thể sao?”
Triệu Duy Duy như vớ được vị cứu tinh.
“Được chứ, tớ ở nước ngoài nhiều năm, rất ít khi về nước, mấy tên phú nhị đại đó căn bản không hề biết mặt tớ...”
“Nhưng mà...” Hạ Thời vẫn còn do dự.
Đã là xem mắt, chắc chắn hai bên đều có thông tin của đối phương.
Nhưng rất nhanh, Triệu Duy Duy đã xua tan sự e ngại của cô.
“Cậu yên tâm, mấy chuyện xem mắt này tớ có kinh nghiệm rồi, mọi người đều bị phụ huynh ép buộc sắp xếp đến đó thôi. Vừa rồi bố tớ còn chẳng thèm nhắc đến là ai, cậu hiểu chứ? Đối phương cũng sẽ không nhắc đến đâu, đều là làm cho phụ huynh xem thôi.”
Hạ Vân Cảnh cũng ngước nhìn Hạ Thời: “Mẹ ơi, cơ hội này hiếm có lắm, lỡ như xem mắt thành công, con và Tiểu Dật sẽ có bố rồi.”
Bình luận