Chương 30: Thẩm Trạch hỏi về người cứu mình

Thẩm Trạch ôm đầu hét lên.

Trợ lý bên cạnh nghi hoặc: “Thiếu đông gia, có chuyện gì vậy?”

Thẩm Trạch hoàn hồn, nhìn sang.

“Tôi hỏi cậu một câu, nếu có người cứu cậu, cậu lại không biết, còn đủ điều nhắm vào cô ấy. Tại sao cô ấy không nói cho cậu biết chuyện từng cứu cậu? Dù sao làm vậy thì cậu sẽ không nhắm vào cô ấy nữa!”

Trợ lý nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Rất đơn giản, nguyên nhân thứ nhất, có thể cô ấy tưởng tôi biết ai đã cứu mình, nhưng thấy tôi không hỏi, lại nghĩ tôi không biết tri ân đồ báo, nên có nói cũng vô dụng.”

“Thứ hai, có thể cô ấy vốn dĩ không cảm thấy cứu tôi là ân tình đến lớn gì, nên cũng không cần thiết phải nói...”

Không phải ân tình đến lớn gì, không cần thiết phải nói...

Ngẫm nghĩ kỹ lại, những năm qua sự hy sinh của Hạ Thời dành cho Lục Nam Trầm, cùng với sự hy sinh cho tất cả những người xung quanh hắn, cô chưa từng chủ động nhắc đến.

Cho nên cô căn bản là không hề bận tâm...

Cổ họng Thẩm Trạch như bị một cái gai nhọn mắc kẹt, đau đớn khôn nguôi.

—— Biệt thự Hải Loan.

Thẩm Trạch vừa về đến nơi, đã nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp quen thuộc đang ngồi trong sân.

“A Trạch, anh về rồi.”

Nguyễn Tinh Thần đứng dậy, đi về phía gã.

Thẩm Trạch nhìn người phụ nữ không thể quen thuộc hơn này, giờ phút này lại chỉ cảm thấy xa lạ.

Nguyễn Tinh Thần đi đến trước mặt gã, giơ tay thuần thục cài lại cúc áo sơ mi cho gã, mang đến cảm giác như thể hai người là một đôi tình nhân.

“Lớn chừng này rồi mà lần nào cũng hấp tấp như vậy...” Nguyễn Tinh Thần cố ý hờn dỗi.

Thẩm Trạch lại lạnh nhạt gạt tay cô ta ra.

“Có chuyện gì?”

Ngoại trừ có việc nhờ vả, Nguyễn Tinh Thần rất hiếm khi chủ động hiến ân cần như thế này.

Nguyễn Tinh Thần không hề phát hiện ra giọng điệu của Thẩm Trạch đã lạnh nhạt đi không ít, đi thẳng vào vấn đề: “A Trạch, tôi nghe người ta nói Nam Trầm đi tìm Hạ Thời rồi, sao rồi?”

Thẩm Trạch ngưng mâu nhìn chằm chằm vào đôi mắt cố tỏ ra ngây thơ của cô ta.

“Hạ Thời đã chết từ lâu rồi, chẳng phải đã nói với cô rồi sao? Cô đang sợ cái gì?”

Nguyễn Tinh Thần sửng sốt, vội vàng giải thích:

“Tôi chỉ đơn thuần tò mò thôi, dù sao thì nhà họ Hạ trước kia cũng từng giúp đỡ tôi, Hạ Thời có lỗi, nhưng nhà họ Hạ có ân với tôi.”

“A Trạch, anh sao vậy? Tôi cảm thấy dạo này anh cứ lạ lạ.”

Có ân!

Thẩm Trạch hoàn toàn không nhìn ra Nguyễn Tinh Thần từng có chút tâm tư báo ân nào đối với nhà họ Hạ.

Gã bất động thanh sắc đưa áo khoác cho người bảo mẫu bên cạnh: “Có lẽ là vì dạo này ông cụ cứ gặng hỏi tôi chuyện miếng ngọc bội gia truyền, tôi chẳng phải đã đưa cho cô rồi sao? Cô trả lại cho tôi đi, tôi sẽ tặng cô món khác.”

Ngọc bội...

Ánh mắt Nguyễn Tinh Thần hơi đổi, sắc mặt có chút khó coi: “Xin lỗi, tôi làm mất ngọc bội rồi.”

Nói dối!

Thẩm Trạch cứ bình tĩnh nhìn cô ta như vậy, cũng không vạch trần, để xem cô ta còn có thể tiếp tục che giấu được bao lâu.

Hôm nay Nguyễn Tinh Thần ra về, Thẩm Trạch không phái người đưa tiễn.

Ngồi lên chiếc xe bảo mẫu.

Nguyễn Tinh Thần thấp thỏm lo âu.

“Người cũng đã chết rồi, tại sao còn muốn khắp nơi gây rắc rối cho mình.”

“Sao không nói cho mình biết còn có ngọc bội gì nữa?”

Nguyễn Tinh Thần cắn chặt môi.

“Đoàng——!”

Một tiếng sấm sét kinh hoàng vang lên.

Nguyễn Tinh Thần giật nảy mình, lúc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, liền thấy phía bên kia bầu trời nơi tia chớp xẹt qua, có một tòa nhà quen thuộc ầm ầm sụp đổ.

Tài xế lúc này mới lên tiếng: “Đó chẳng phải là công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của nhà họ Hạ trước đây sao? Sao lại bị ủi phẳng rồi?”

Vài ngày sau.

Lục Nam Trầm đích thân sai người phá hủy toàn bộ các công trình của nhà họ Hạ để xây dựng lại.

Không chỉ người bình thường không hiểu, mà ngay cả giới thượng lưu cũng chẳng rõ nguyên do.

Là có tiền không có chỗ tiêu sao?

Nhìn bụi bay mù mịt rợp trời, Thẩm Trạch đứng trên sân thượng của một tòa nhà đối diện, đứng lặng hồi lâu, bước chân không sao nhúc nhích nổi.

“Anh Lục, tại sao phải làm vậy?”

Nhìn Lục Nam Trầm đang nhắm mắt ngồi đó không nói một lời, Thẩm Trạch không nhịn được nữa mà lên tiếng thay cho Hạ Thời: “Anh Lục, chuyện năm xưa không liên quan đến Hạ Thời, đều do mẹ và em trai cô ấy một tay vạch ra...”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập