Chương 21: Lục Nam Trầm chất vấn Hạ Thời

Hạ Thời lúc này mới hiểu ra câu nói trước khi rời đi của Nguyễn Tinh Thần có ý gì, hóa ra là ả đi mách lẻo, tố cáo với Lục Nam Trầm.

Cô còn chưa kịp lên tiếng, lời chất vấn lạnh lùng của Lục Nam Trầm đã dồn dập ập tới:

“Ly hôn là chuyện của hai chúng ta, cô không cần phải ra tay đánh Nguyễn Tinh Thần, cô ấy bây giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện.”

Hạ Thời ngây người một thoáng, rồi nhanh chóng hiểu ra toàn bộ sự việc.

Cô thật sự không ngờ Nguyễn Tinh Thần lại dám dùng thủ đoạn hèn hạ thấp kém đến mức này để vu oan giá họa cho mình, mà nực cười thay Lục Nam Trầm vậy mà cũng tin sái cổ.

“Bất kể anh có tin hay không, tôi và cô ta chỉ gặp mặt nói vài câu, tôi không làm bất cứ điều gì tổn hại đến cô ta cả.”

Nói dứt lời, Hạ Thời liền dứt khoát cúp máy.

Tại bệnh viện.

Sắc mặt Lục Nam Trầm vô cùng khó coi.

Nguyễn Tinh Thần nằm trên giường bệnh, trên trán còn quấn một lớp băng gạc trắng.

Sau khi gặp Hạ Thời xong, ả đã tự đập đầu vào tường để dựng hiện trường giả vu oan cho cô.

“Em vốn chỉ muốn nói chuyện đàng hoàng để khuyên nhủ cô ấy, không ngờ cô ấy lại...”

Nguyễn Tinh Thần nói còn dở dang liền lấy ra một xấp ảnh, run rẩy đưa cho Lục Nam Trầm.

Đây là những bức ảnh ả cố tình thuê thám tử chụp lén sau khi biết Hạ Thời mang thai.

“Em cũng không muốn giấu giùm cô ấy nữa đâu, anh Lục, anh xem ảnh xong ngàn vạn lần đừng tức giận nhé.”

Lục Nam Trầm nhận lấy xấp ảnh, khi nhìn thấy nội dung bên trong, con ngươi đen kịt bỗng siết chặt lại.

Cả một xấp ảnh dày cộm, toàn bộ đều là cảnh Hạ Thời và Lãnh Trì đi cùng nhau.

Lục Nam Trầm nhìn từng tấm ảnh với góc chụp cố ý tạo nên sự mập mờ thân mật, cơn thịnh nộ kìm nén trong lòng đã đạt đến giới hạn cực độ.

Nguyễn Tinh Thần gượng ngồi dậy: “May mà em phát hiện ra những tấm ảnh này nên đã bỏ tiền mua lại hết, nếu như bị tung ra ngoài thì thanh danh của Lục thị sẽ hỏng bét mất.”

Lục Nam Trầm tâm phiền ý loạn.

Sau khi bước ra khỏi bệnh viện, hắn ngồi vào chiếc xe Cadillac màu đen nhám đầy vẻ quyền uy kín đáo, lạnh giọng phân phó cho trợ lý đặc biệt Hứa Mục chuyển khoản số tiền mua ảnh cho Nguyễn Tinh Thần.

Sau đó hắn trầm giọng ra lệnh: “Điều tra xem hiện tại Hạ Thời đang ở đâu.”

“Vâng, Lục tổng.”

Hứa Mục lập tức sai người đi điều tra.

...

Hạ Thời gặp ác mộng suốt cả một đêm dài.

Trong giấc mơ, Lục Nam Trầm và Nguyễn Tinh Thần tổ chức đám cưới xa hoa, hai người sống bên nhau vô cùng hạnh phúc.

Cô còn mơ thấy những năm tháng cay đắng đã qua.

Mỗi khi Lục Nam Trầm nổi giận, hắn liền vứt bỏ cô lại một mình rồi đi công tác biệt tăm nơi khác.

Cô tìm kiếm khắp nơi thế nào cũng không thấy bóng dáng hắn.

Rồi cô lại mơ thấy Lục Nam Trầm hối hận, nghẹn ngào nói lời xin lỗi với cô, còn tha thiết bảo chúng ta làm hòa đi.

Trong giấc mơ ấy, Hạ Thời không hề do dự lấy nửa phần mà lập tức gật đầu đồng ý...

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, Lục Nam Trầm lại một lần nữa tàn nhẫn vứt bỏ cô rồi biến mất không dấu vết.

Khi Hạ Thời mở mắt ra, cô đưa tay chạm vào khóe mắt, trên gò má vẫn còn vương vệt nước mắt chưa kịp khô.

Người ta thường bảo ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, cô chưa từng dám xa cầu việc Lục Nam Trầm sẽ có ngày hối hận, cũng không dám nghĩ nếu hắn thực sự hối hận thì liệu mình có còn dũng khí để tha thứ cho hắn hay không.

Bên ngoài trời vẫn đổ mưa xối xả không ngớt.

Hạ Thời thức dậy rửa mặt xong xuôi, không muốn tiếp tục kéo dài chuỗi ngày chờ đợi vô nghĩa này nữa, đang định gọi điện cho Lục Nam Trầm để hẹn cùng nhau tới Cục Dân chính làm thủ tục.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa phòng vang lên dồn dập.

Cô cứ ngỡ là Lãnh Trì ghé qua, liền bước tới mở cửa.

Đứng ở ngoài cửa là Hứa Mục trong bộ âu phục phẳng phiu chuẩn mực, sống mũi đeo chiếc kính gọng vàng trí thức.

Hứa Mục là trợ lý đặc biệt thân cận nhất bên cạnh Lục Nam Trầm, năng lực nghiệp vụ cực kỳ xuất chúng, việc tra ra tung tích cô ở đây chẳng tốn chút công sức nào.

“Hứa trợ lý, không biết anh đến đây có chuyện gì?” Hạ Thời nhàn nhạt hỏi.

Hứa Mục liếc mắt đảo qua một lượt trong căn phòng, không thấy có bóng dáng người đàn ông nào khác, sau đó cất giọng khách sáo nhưng tràn ngập sự xa cách:

“Hạ tiểu thư, Lục tổng bảo tôi tới đón cô về.”

Hạ tiểu thư...

Cách xưng hô suốt ba năm qua chưa từng thay đổi một lần.

Hạ Thời đã sớm quen với sự ghẻ lạnh này, cô rủ hàng mi xuống: “Tôi không về.”

“Anh tới đây cũng đúng lúc lắm, phiền anh chuyển lời giúp tôi với Lục tổng của các anh, hôm nay sắp xếp thời gian đi giải quyết nốt thủ tục ly hôn đi.”

Thời hạn hòa giải không quá ba tháng thì đều có thể trực tiếp làm thủ tục.

Cô nhớ tới cuộc điện thoại tối qua của Lục Nam Trầm toàn là những lời chất vấn cay nghiệt, cô không muốn tự mình liên lạc với hắn để rước thêm bực tức vào người.

Hứa Mục thoáng ngẩn ra.

Anh ta cũng biết chuyện Hạ Thời và Lục tổng đang làm ầm ĩ đòi ly hôn, nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến thái độ dứt khoát này của cô.

Dù sao thì Hạ Thời của những năm trước đây giống hệt như một miếng cao dán da chó bám riết lấy Lục tổng, hắn xua đuổi vứt bỏ thế nào cô cũng không chịu buông tay.

Hứa Mục khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Hạ tiểu thư, tôi khuyên cô một câu, làm gì cũng nên biết điểm dừng, Lục tổng hiện tại đã vô cùng tức giận rồi đấy.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập