Chương 2027: Lục Nam Ngọc đưa thẻ
Lục Nam Ngọc lại lấy ra một chiếc thẻ, đưa đến trước mặt cô.
“Nhị gia, cái này là?”
Trong mắt Vạn Tiểu Khiết đầy vẻ nghi hoặc.
“Cho em, cất kỹ.”
Lục Nam Ngọc dừng lại rồi nói:
“Nhà họ Hạ không phải gia đình bình thường. Em gả qua đó, phải có tiền vốn của riêng mình, như vậy mới không bị người ta bắt nạt.”
Nghe anh ta nói vậy, lòng Vạn Tiểu Khiết đau như bị kim châm.
“Nhị gia, cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh.”
“Giữa chúng ta không cần nói cảm ơn.
Anh chỉ muốn nhìn thấy em sống tốt.”
Lục Nam Ngọc dịu dàng nói.
Vạn Tiểu Khiết đưa thẻ trở lại:
“Nhưng số tiền này em thật sự không thể nhận. Tấm lòng của anh em nhận rồi.”
“Cất đi.”
Lục Nam Ngọc lại nói, giọng điệu không cho phép từ chối.
Vạn Tiểu Khiết vẫn không chịu nhận, cố chấp ngồi yên tại chỗ.
Lục Nam Ngọc lại uống một ngụm trà, không hiểu vì sao đột nhiên hỏi:
“Nếu anh xảy ra chuyện thì sao?”
“Hả?”
Vạn Tiểu Khiết đầy kinh ngạc:
“Nhị gia, anh nói vậy là có ý gì?”
“Đừng vội. Anh nói nếu thôi. Nếu anh xảy ra chuyện, trên đời này anh cũng chẳng có bạn bè gì, chỉ có một mình em. Anh muốn để một phần tiền của Lục Nam Ngọc bất lực:
“Em không thể nghe anh một lần sao?”
Vạn Tiểu Khiết cụp mắt:
“Em chưa từng giúp anh làm được chuyện gì, không thể lấy tiền của anh.
Trước đây lúc em nghỉ việc, anh còn bảo tài vụ tính thêm tiền lương cho em rồi. Em thật sự không thể nhận thêm.”
Sau khi cô nói xong, hai người im lặng rất lâu.
mình cho em, như vậy cũng không được sao?”
Lục Nam Ngọc hỏi từng chữ.
Trong lòng Vạn Tiểu Khiết không khỏi sợ hãi:
“Nhị gia, anh đừng nói linh tinh. Anh sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Hơn nữa anh còn có bố mẹ, anh em. Còn bạn bè thì sau này anh cũng sẽ có.”
“... Không đâu. Con người anh chỉ dễ hòa đồng ở bề ngoài. Anh biết phần lớn mọi người đều không thật lòng đối xử với anh.”
Trong lời nói của Lục Nam Ngọc tràn đầy sự thất vọng.
Thấy anh ta như vậy, Vạn Tiểu Khiết càng thêm lo lắng.
“Nhị gia...”
Hai người đang nói chuyện thì từng món ăn lần lượt được đưa lên bàn.
“Mau ăn cơm đi.”
Lục Nam Ngọc vừa nói vừa gắp thức ăn cho Vạn Tiểu Khiết:
“Anh cũng không biết em thích ăn gì.”
Vạn Tiểu Khiết lần đầu tiên được đối xử như vậy, có chút thụ sủng nhược kinh:
“Em ăn gì cũng được.”
Bình luận