Chương 2019: Không vội rời đi
Lục Nam Trầm cũng không vội rời đi.
Anh ở lại cùng Hạ Thời xử lý xong chuyện của tập đoàn Trịnh Thị rồi mới cùng cô trở về.
Tại sân bay Đào Châu.
Đồng Tâm đã sớm đứng ở đây chờ đón.
“Đại ca!”
Đồng Tâm vẫy tay với Hạ Thời.
Hạ Thời thoát khỏi tay Lục Nam Trầm, nhanh chóng chạy về phía Đồng Tâm rồi ôm chầm lấy cô.
Hai tay Lục Nam Trầm lập tức trống không. Nhìn hai người bạn thân tương tác với nhau, anh không khỏi ghen tị.
“Gần đây một mình ở công ty thế nào?”
Hạ Thời hỏi.
“Rất tốt.”
Đồng Tâm trả lời.
“Vậy thì tốt.”
Đồng Tâm khoác tay Hạ Thời:
“Đại ca, em cảm giác khoảng thời gian chị rời đi trôi qua chậm quá.”
Không chỉ vì Hạ Thời rời đi, mà còn vì Lôi Thất.
Hạ Thời nhìn ra cô có tâm sự. Sau khi lên xe, cô không khỏi hỏi:
“Gần đây Lôi Thất vẫn liên lạc với em chứ?”
“Đại ca, chị nói xem có phải anh ấy gặp chuyện gì rồi không?”
Hạ Thời vội an ủi:
“Đừng nghĩ nhiều. Lôi Thất lợi hại như vậy, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
“Nhưng cũng chính vì anh ấy lợi hại như vậy, chị nói xem có phải anh ấy đã gây thù với quá nhiều người không?”
Nhắc đến Lôi Thất, Đồng Tâm có chút buồn. Cô siết tay rồi mới trả lời:
“Ban đầu vẫn còn liên lạc, nhưng mấy ngày gần đây không biết xảy ra chuyện gì. Em nhắn tin, gọi điện đều không ai trả lời.”
“Sao lại thế?”
Hạ Thời nghe vậy cũng bất ngờ và lo lắng.
Đồng Tâm cũng sốt ruột: Lòng bàn tay Đồng Tâm đầy mồ hôi lạnh. Mấy ngày nay cô gần như không ngủ ngon.
“Em đừng lo, chị sẽ cho người đi hỏi thăm.”
“Được.”
Sau khi về nhà, Hạ Thời không nghỉ ngơi mà lập tức cho người đi điều tra tung tích Lôi Thất.
Nhưng nhất thời hoàn toàn không thể tra được bất kỳ tin tức nào liên quan đến anh.
Trước đây Lôi Thất luôn bảo vệ Hạ Thời, cô cũng chưa từng nghi ngờ anh, chưa bao giờ hỏi về hoàn cảnh gia đình của anh. Bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy kỳ lạ.
Theo lý mà nói, gia đình Lôi Thất hẳn phải rất bình thường. Tại sao lại không thể tra được bất kỳ thông tin nào?
Đúng lúc Hạ Thời không biết phải làm thế nào, điện thoại đổ chuông. Người gọi đến là Lãnh Trì.
Từ khi Lãnh Trì ra nước ngoài, hai người đã rất lâu không liên lạc.
Hạ Thời lập tức nghe máy.
“Lãnh Trì.”
“Nghe nói Trịnh tổng qua đời, em vẫn ổn chứ?”
Giọng nói quen thuộc truyền đến từ đầu dây bên kia.
Lãnh Trì nhìn thấy tin tức trên báo. Đến khi biết tin thì đã qua nhiều ngày.
Cổ họng Hạ Thời nghẹn lại, cố tỏ vẻ bình tĩnh:
“Ừm, em vẫn ổn.”
“Xin chia buồn, đừng nghĩ quá nhiều.”
“Ừm, em biết, em không sao.”
Nói xong, Hạ Thời lại không nhịn được hỏi:
“Lâu rồi chúng ta không liên lạc, gần đây anh thế nào?”
Giọng Lãnh Trì dịu dàng:
“Anh khá tốt, hiện tại đã ổn định rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Nói xong, Hạ Thời lại không biết phải nói gì.
Đột nhiên cô nhớ đến chuyện của Lôi Thất, lúc này mới nhớ ra Lôi Thất là do Lãnh Trì giới thiệu cho mình.
“À đúng rồi, Lãnh Trì, anh biết nhà Lôi Thất ở đâu không? Có cách nào liên lạc với anh ấy không?”
Lãnh Trì không khỏi thấy kỳ lạ:
“Lôi Thất xảy ra chuyện gì sao?”
Hạ Thời kể cho anh chuyện Lôi Thất rời đi mấy ngày trước rồi hiện tại không thể liên lạc được.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu rồi người đàn ông mới nói:
“Thân phận của Lôi Thất hơi đặc biệt.
Em đừng lo, anh sẽ nghĩ cách liên lạc với anh ấy. Khi nào liên lạc được, anh sẽ nói cho em.”
“Thân phận đặc biệt?”
“Được, vậy phiền anh.”
Hạ Thời không hỏi thêm. Cô sợ Lãnh Trì khó xử, không tiện nói cho mình biết.
Bình luận