Chương 187: Lục Nam Trầm dời hoa trong vườn

Biệt thự Đái Trán.

Sau khi Lục Nam Trầm trở về, những loài hoa có quá nhiều phấn trong vườn hoa đều đã bị dời đi.

Hạ Thời cứ ngỡ hôm nay Nguyễn Tinh Thần sẽ cùng hắn trở về để chiêm ngưỡng kiệt tác do hắn chuẩn bị.

Không ngờ người trở về chỉ có một mình hắn.

“Ăn cơm chưa?” Thấy cô ngồi một mình trong phòng khách đang viết gì đó, Lục Nam Trầm lên tiếng hỏi.

Hạ Thời gật đầu: “Vâng, ăn rồi.”

Lục Nam Trầm liếc nhìn về phía phòng ăn, nơi đó vô cùng sạch sẽ.

“Tôi nghĩ hôm nay anh không về nên không đặt phần cơm cho anh.” Hạ Thời đáp.

Trước đây, bất kể Lục Nam Trầm có về nhà hay không, cô đều sẽ chuẩn bị những món ăn hắn thích.

Phần lớn thời gian, Lục Nam Trầm thậm chí còn chẳng động đũa.

Sau khi Hạ Thời ra nước ngoài, mang thai Tiểu Dật và Tiểu Cảnh, vì phải tính toán cho tương lai nên thường xuyên bận rộn với công việc.

Nhiệm vụ nấu nướng khi đó đều giao cả cho mẹ Vân.

Giờ đây, cô không muốn quay lại những ngày tháng quanh quẩn bếp núc phục vụ người khác như trước kia nữa.

Lục Nam Trầm không biểu lộ bất kỳ điều gì bất thường.

“Tôi cũng ăn rồi.” Hắn nói dối.

Hôm nay hắn về sớm, vốn tưởng rằng Hạ Thời sẽ chuẩn bị bữa tối nên đến giờ hắn vẫn chưa ăn gì.

“Vậy thì tốt.”

Hạ Thời lại nói: “Duy Duy bị cảm cúm, lát nữa tôi phải đi cùng cô ấy đến bệnh viện một chuyến.”

Trên thực tế, cô định dùng thân phận của Triệu Duy Duy để kiểm tra xem hiện tại cơ thể mình có thích hợp mang thai hay không.

Lục Nam Trầm không hề nghi ngờ.

Hạ Thời đón xe đến bệnh viện, Triệu Duy Duy đã đứng đợi từ sớm.

“Mình lấy số xong rồi, có thể đi khám được rồi.”

Triệu Duy Duy nói.

“Được.”

Hạ Thời cầm phiếu khám bệnh đi làm các xét nghiệm.

Một tiếng sau có kết quả, mấy ngày này rất thích hợp để thụ thai.

Trên đường rời khỏi bệnh viện, Triệu Duy Duy móc từ trong túi ra một hộp thuốc đưa cho Hạ Thời.

“Thời Thời, cho cậu này.”

Hạ Thời thấy lạ lẫm, cầm lên xem.

Đó chính là loại thuốc trợ lực cực mạnh mà các hiệu thuốc thường bán cho cánh đàn ông...

Sắc mặt cô lập tức biến đổi khôn lường.

“Không cần đâu.”

“Sao lại không cần, ngộ nhỡ anh ta không làm ăn gì được thì sao?” Triệu Duy Duy hạ thấp giọng: “Có vài người đàn ông hễ uống nhiều rượu vào là chịu chết, à không, phải nói là đa số đàn ông đều thế...”

Dù Hạ Thời vô cùng ngượng ngùng nhưng cuối cùng vẫn lén cất đi.

“Mà này, cho anh ta uống thứ này liệu có ảnh hưởng gì đến đứa bé sau này không?”

“Không sao đâu, vừa nãy mình đã hỏi bác sĩ rồi, có những ông chồng bắt buộc phải nhờ vào thứ này mới giúp vợ mang thai được đấy.” Triệu Duy Duy nói một cách đầy nghiêm túc.

Hạ Thời cảm thấy cô bạn mình chẳng giống một người phụ nữ mới chỉ yêu đương đúng một lần chút nào.

“Duy Duy, cậu giỏi thật đấy.”

“Đương nhiên rồi.” Triệu Duy Duy đắc ý: “Tối nay cố gắng lên nhé.”

“Ừm.”

Tối nay sau khi về nhà, cô phải nghĩ cách lấy lòng Lục Nam Trầm, dỗ hắn uống chút rượu rồi mới hành động.

Chỉ là nếu lần này thành công, cô nhất định không thể để Lục Nam Trầm trốn về phòng mình như trước nữa.

Lúc này, bên trong biệt thự.

Lục Nam Trầm nhìn chiếc đồng hồ quả lắc phong cách châu Âu treo trong phòng khách, đã hơn chín giờ tối rồi, giờ này mà cô vẫn chưa về sao?

Đúng lúc này có một cuộc điện thoại gọi đến, theo bản năng hắn ngỡ là Hạ Thời nên vội vàng cầm máy lên xem, không ngờ lại là mẹ hắn - Cố Nhã.

Lục Nam Trầm bắt máy, liền nghe thấy Cố Nhã nói: “Nam Trầm, mẹ nghe người ta bảo con đưa một đứa bé về, nuôi được gần nửa tháng rồi hả?”

Lục Nam Trầm chau mày: “Ai nói với mẹ thế?”

Thấy phản ứng này của Lục Nam Trầm, Cố Nhã bất ngờ vì chuyện đó lại là thật.

Sở dĩ bà biết được tin tức này là nhờ tìm hiểu từ phía trợ lý Hứa Mục của Lục Nam Trầm.

Hứa Mục với tư cách là trợ lý đặc biệt của Lục Nam Trầm tự nhiên sẽ không đời nào hé môi với bà chuyện này, nhưng bà có thủ đoạn, có thể mua chuộc người bên cạnh cậu ta.

Thông qua tai mắt dưới trướng, bà biết được dạo gần đây Hứa Mục thường xuyên vắng mặt bên cạnh Lục Nam Trầm, hình như có liên quan đến một đứa trẻ.

“Con không cần bận tâm ai nói, nếu đúng là có chuyện đó thì con phải nói cho mẹ biết chứ.”

“Bất kể đứa trẻ này là do ai sinh, mẹ đều nhận hết.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập