Chương 163: Lục Nam Trầm cảnh cáo Hạ Thời

Hạ Thời biết phản kháng vô ích, đành im lặng chịu đựng.

Lục Nam Trầm cúi người kề bên tai cô cảnh cáo:

“Tôi nói cho cô biết, nếu hai người còn dám gặp nhau, tôi sẽ khiến cả hai không sống yên ổn đâu!”

Bỗng nhiên, hắn khựng lại, tay chạm phải một vùng ẩm ướt, lúc này mới nhìn thấy những chấm đỏ rực trên đầu ngón tay.

Xoay người Hạ Thời lại, hắn mới phát hiện máu tươi từ sau tai cô đang rỉ ra, lan dọc xuống bên má.

Lục Nam Trầm hoảng hốt tháo máy trợ thính của cô xuống.

“Sao tai lại chảy máu nữa rồi?”

Hạ Thời hoàn toàn không nghe thấy hắn đang nói gì.

Cô thầm nghĩ chắc cũng chỉ là mấy lời tổn thương người khác, không nghe thấy lại càng hay.

Lục Nam Trầm lại hỏi: “Cô có mang theo thuốc không?”

Đáp lại hắn chỉ là sự im lặng.

Lục Nam Trầm biết cô không nghe thấy, đành lái xe chạy thẳng đến bệnh viện.

Trong bệnh viện.

Bác sĩ đã xử lý vết thương cho Hạ Thời, nhưng trong chốc lát, cô vẫn chưa thể nghe được.

Sau khi bác sĩ rời đi, phòng bệnh chìm vào sự im lặng đến đáng sợ.

Lục Nam Trầm rót một cốc nước ấm, pha thuốc rồi đưa cho cô. Thấy cô không phản ứng, hắn lấy điện thoại ra gõ chữ đưa cho cô xem.

“Uống thuốc đi!”

Hạ Thời nhìn người đàn ông đang cầm điện thoại gõ chữ trò chuyện với mình, không kìm được mà nhớ lại đêm đó của hơn mười năm trước.

Hôm ấy cô bị bạn học bắt nạt đến mức tạm thời mất thính lực, Lục Nam Trầm đến đón cô, sau khi biết cô không nghe thấy gì.

Cũng vẫn dùng điện thoại để giao tiếp với cô như vậy.

Khoảnh khắc này, giống y hệt đêm hôm đó.

Chỉ có điều, Lục Nam Trầm của hiện tại, không còn là thiếu niên dịu dàng của ngày trước nữa.

Hốc mắt cô hơi đỏ lên, đôi môi nhợt nhạt mấp máy: “Không cần thiết đâu, đều là bệnh cũ cả rồi, uống thuốc cũng chẳng khỏi được đâu.”

Đáy lòng Lục Nam Trầm bỗng chốc thắt lại một cách khó hiểu.

Hắn tiếp tục gõ chữ: “Ai nói với cô là không khỏi?”

“Bác sĩ.”

Lục Nam Trầm lười gõ chữ nữa, trực tiếp áp cốc nước vào bên môi Hạ Thời.

Sự thiếu kiên nhẫn này hoàn toàn khác biệt với hắn của lúc đó.

Hạ Thời nhớ rõ đêm hôm đó, xe của hắn xảy ra sự cố.

Hai người ngồi trên xe, vì quá sợ hãi, Lục Nam Trầm đã dùng điện thoại trò chuyện với cô suốt cả đêm.

Cô nhận lấy cốc nước uống cạn, sau đó tự mình chui vào chăn nằm xuống, mặc kệ hắn.

Còn Lục Nam Trầm đi ra ban công, châm từng điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Hạ Thời vừa thiu thiu ngủ đã bị ác mộng làm cho bừng tỉnh, trong giấc mơ cũng là ở trên xe, cô bị...

Cô mở bừng mắt, bàn tay theo phản xạ muốn túm lấy chăn, nhưng lại chạm phải một bắp tay rắn chắc.

Nghiêng đầu nhìn sang, không biết từ lúc nào Lục Nam Trầm đã nằm lên giường cạnh cô.

Hạ Thời rụt tay lại, dịch người ra xa hắn một chút.

Thế nhưng người đàn ông dường như cảm nhận được cô đã tỉnh, liền vươn tay kéo thốc cô vào lòng.

“Nghe thấy gì chưa?” Lục Nam Trầm hỏi.

Hạ Thời khẽ nhíu mày, giả vờ như không nghe thấy, không đáp lời hắn.

Không nhận được câu trả lời, Lục Nam Trầm cúi đầu hôn lên trán cô, rồi đến sống mũi, cuối cùng là đôi môi.

Bàn tay Hạ Thời vô thức siết chặt lại.

Nụ hôn của người đàn ông mãi lâu sau mới kết thúc.

Hắn hết lần này đến lần khác mơn trớn bên má Hạ Thời, miệng thì thầm: “Tôi phải làm sao với cô đây?”

Tim Hạ Thời nhói lên như bị kim đâm.

Tựa như đã qua một khoảng thời gian rất dài, cô không nhịn được cất lời hỏi.

“Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”

Không hiểu sao, cô cứ muốn hỏi thử, biết đâu anh vẫn còn nhớ.

Lục Nam Trầm bất chợt nghe thấy câu hỏi của Hạ Thời, không khỏi ngạc nhiên.

Ngày 9 tháng 7, có thể là ngày gì chứ?

“Ngày gì cơ?” Hắn hỏi.

Ngoài những ngày lễ quan trọng và công việc thường lệ, hắn không bao giờ bận tâm ghi nhớ những ngày tháng khác.

Cổ họng Hạ Thời nghẹn lại, vị đắng chát lan tràn.

“Không có gì, tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.”

Lục Nam Trầm càng ngày càng không nhìn thấu trong đầu cô đang nghĩ gì.

Cảm giác cô cách xa mình ngày một xa hơn...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập