Chương 159: Nguyễn Tinh Thần gửi định vị cho Nghiêm Húc

Nói xong, Nguyễn Tinh Thần lại cầm điện thoại lên, gửi định vị địa chỉ nơi này cho Nghiêm Húc.

Bên trong biệt thự.

Triệu Duy Duy lấy chiếc camera giấu kín từ một góc cách đó không xa ra.

“Thời Thời, vẫn là cậu có mưu kế, biết tỏng ả sẽ không đời nào chịu công khai xin lỗi nên mới bảo tớ quay lại toàn bộ video ả nhận lỗi.”

Cô nói xong liền mở đoạn video vừa được lưu trong điện thoại lên.

Trong đó ghi lại một cách trọn vẹn và rõ nét cảnh Nguyễn Tinh Thần thừa nhận việc đạo nhạc ra sao, cúi đầu nhận lỗi thế nào, và cả màn tìm cách hối lộ cô nữa.

“Vì tớ quá hiểu bản tính của cô ta rồi, hạng người này nhìn bề ngoài có vẻ biết co biết duỗi, nhưng tất cả đều vì tư lợi, chưa tới bước đường cùng thì tuyệt đối sẽ không bao giờ chịu công khai xin lỗi đâu.”

“Tớ sẽ tung đoạn video này lên mạng ngay bây giờ.”

Triệu Duy Duy vô cùng phấn khích.

Hạ Thời vội ngăn cô lại: “Khoan hãy vội đăng, tớ thấy lúc này vẫn chưa phải thời cơ thích hợp.”

Bây giờ Nguyễn Tinh Thần vẫn đang ở đỉnh cao danh vọng, cho dù có tung video này ra thì cùng lắm cũng chỉ khiến danh tiếng của ả bị tổn hại đôi chút.

Nếu xử lý không khéo, Duy Duy còn có nguy cơ bị trả thù nữa.

“Tớ nghe theo cậu hết.” Triệu Duy Duy hiểu được nỗi lo lắng của cô.

Hạ Thời đang định cùng cô phân tích những bước tiếp theo cần phải làm gì thì chuông điện thoại chợt vang lên.

Cô lấy điện thoại ra nhìn, là Lãnh Trì gọi tới.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm đầy nam tính của anh: “Thời Thời, anh sắp lên máy bay rồi, 11 giờ đêm nay sẽ đáp xuống Đào Châu.”

“Vâng.”

Mười một giờ đêm...

Hạ Thời không biết liệu mình có thể ra đón anh được hay không.

Ở đầu bên kia, Lãnh Trì siết chặt điện thoại trong tay, ngước mắt nhìn lên bầu trời trong xanh thẳm.

“Ngày mai là sinh nhật của em rồi đúng không?”

Hạ Thời ngẩn người.

Cô gần như đã quên mất ngày sinh nhật của chính mình.

Bởi vì ngày cô chào đời đối với mẹ cô - bà Thôi Lăng - lại là một kiếp nạn, sau khi trở về Đào Châu sống cùng bố mẹ, cô chưa từng được tổ chức sinh nhật lấy một lần.

Về sau khi gả cho Lục Nam Trầm, mỗi một dịp sinh nhật, cô đều chỉ lủi thủi trải qua một mình.

Lâu dần, cô cũng chẳng còn thói quen đón sinh nhật nữa.

“Vâng.”

“Tối nay anh cùng đón sinh nhật với em nhé.”

Lãnh Trì dịu dàng nói.

Hạ Thời ngẫm nghĩ một lát: “Vâng, tối nay em ra đón anh, hôm nay em ở lại nhà bạn.”

Lãnh Trì nghe vậy liền hỏi: “Liệu có làm phiền bạn của em không?”

Hạ Thời liếc nhìn Triệu Duy Duy đang ghé tai nghe lén bên cạnh, chỉ thấy cô bạn lắc đầu nguầy nguậy ra hiệu: “Không phiền đâu, bảo anh ấy qua đây đi.”

Trong suốt bốn năm qua, Triệu Duy Duy cũng chỉ mới được nhìn thấy Lãnh Trì từ xa vài lần.

Cô chỉ cảm thấy người đàn ông này đẹp trai đến mức nghẹt thở, nếu phải dùng từ ngữ để hình dung thì có lẽ chính là một chàng “nam hồ ly tinh” hút hồn.

“Cậu ấy bảo không phiền đâu, bảo anh cứ qua đây.”

“Vậy thì tốt rồi, anh cúp máy trước nhé, hẹn gặp em tối nay.”

Lãnh Trì cúp điện thoại, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười rạng rỡ.

Ngồi trên chuyên cơ riêng, bác sĩ vẫn đang cẩn thận kiểm tra vết thương cho anh: “Ngài nhất định phải chú ý tuyệt đối không được vận động mạnh, sau khi về Đào Châu cần phải hành sự cẩn trọng, nếu không vết thương rất dễ bị rách miệng và nhiễm trùng trở lại.”

“Tôi biết rồi.”

Lãnh Trì đưa mắt nhìn những đám mây trắng bồng bềnh ngoài cửa sổ, bàn tay nắm chặt chiếc hộp nhỏ tinh xảo, chưa bao giờ anh lại mong mỏi được gặp một người tha thiết như ngày hôm nay.

Hạ Thời sau khi cúp máy liền phải nghĩ xem nên ăn nói thế nào với Lục Nam Trầm.

Triệu Duy Duy lại tỏ vẻ chẳng thèm bận tâm:

“Gửi cho hắn một tin nhắn là xong chứ gì, cậu đâu phải nô lệ của hắn đâu.”

“Cũng đúng.”

Trước đây Lục Nam Trầm đi đâu cũng chỉ quẳng lại cho cô một tin nhắn ngắn gọn, căn bản chưa từng hỏi qua ý kiến của cô bao giờ.

Hạ Thời liền soạn một tin nhắn rồi gửi đi.

Tập đoàn Hồng Hằng.

Phòng họp lớn.

Lục Nam Trầm đang chủ trì cuộc họp thì điện thoại rung lên.

Hắn mở ra xem, liền thấy tin nhắn do Hạ Thời gửi tới.

“Tối nay tôi ở lại với bạn thân, không về.”

Gương mặt Lục Nam Trầm tức thì phủ kín một tầng sương lạnh buốt giá.

Hàn khí tỏa ra khắp toàn thân hắn khiến tất cả các cấp quản lý cấp cao có mặt trong phòng đều sợ hãi run rẩy, ai nấy đều thầm tưởng bản thân đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng nào đó trong công việc.

“Các người tiếp tục đi!”

Lục Nam Trầm đứng phắt dậy, sải bước dứt khoát rời khỏi phòng họp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập