Chương 157: Hạ Thời chờ Lục Nam Trầm về

Hạ Thời xỏ dép lê bước ra khỏi phòng ngủ, đi ra phòng khách thì phát hiện Lục Nam Trầm vẫn chưa về.

“Khi nào thế?”

“Tụi tớ hẹn nhau 10 giờ sáng.” Triệu Duy Duy nói.

“Được, tớ qua ngay đây.”

Hạ Thời cúp điện thoại, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gửi một tin nhắn cho Lục Nam Trầm, báo rằng mình qua nhà bạn thân.

Hôm nay đến nhà Triệu Duy Duy xong, tiện thể buổi tối cô có thể ghé thăm Tiểu Cảnh.

Rõ ràng mới chỉ xa nhau vài ngày, nhưng Hạ Thời lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi chưa được gặp thằng bé, không biết dạo này con sống thế nào.

Bên trong Thánh Hào Hội Sở vô cùng tĩnh mịch.

Sáng sớm Thẩm Trạch chưa kịp ngủ đẫy giấc đã bị gọi đến đây uống rượu.

“Lục ca, sáng sớm tinh mơ uống rượu làm cái gì chứ?”

Y còn chưa kịp cởi áo blouse trắng ra: “Anh không biết dạo này em bận tối tăm mặt mũi thế nào đâu.”

Lục Nam Trầm nhìn dáng vẻ cà lơ phất phơ của y.

“Cậu đâu phải như Kỳ Uyên đã có vợ, bận cái nỗi gì?”

Thẩm Trạch lập tức vặn lại: “Thế anh có vợ rồi, sao anh vẫn còn ngồi đây?”

Lục Nam Trầm nghẹn họng.

Thẩm Trạch thấy sắc mặt hắn không đúng lắm, vội vàng chuyển chủ đề.

“Bây giờ em đang chuẩn bị dốc lòng nghiên cứu y thuật, anh không biết đâu, mấy ngày nay em đã làm liền mấy ca phẫu thuật rồi đấy.”

Đương nhiên khoảng thời gian này, y còn âm thầm điều tra về Triệu Duy Duy.

Muốn biết rốt cuộc người phụ nữ này đã có dây dưa với mình từ bao giờ, lại còn sinh cả con nữa?

Y hoàn toàn không có một chút ký ức nào về chuyện đó.

Lục Nam Trầm không ngờ sự thay đổi của y lại nhanh đến vậy.

“Tại sao?”

“Sao lại tại sao?”

“Trước đây cậu chẳng phải từng bảo, thà chết cũng không làm bác sĩ sao?”

Thẩm Trạch nghe vậy liền nâng ly rượu lên để che giấu biểu cảm trên gương mặt: “Lúc đó chẳng qua là em còn trẻ người non dạ chưa hiểu chuyện thôi, học y tốt mà, có thể cứu người chữa bệnh.”

Y đã không nói thật.

Kể từ sau khi Hạ Thời trở về, y vẫn luôn nghiên cứu về chứng suy giảm thính lực cũng như tình trạng chảy máu tai của cô.

Y muốn mau chóng nâng cao trình độ y thuật, tìm cách giúp Hạ Thời có thể nghe lại được như người bình thường.

Đây là điều duy nhất hiện tại y có thể làm vì cô.

Lục Nam Trầm nhìn ra y có chuyện giấu giếm mình, nhưng thấy y không muốn nói nên cũng không gặng hỏi thêm.

Hắn cầm điện thoại lên mở ra, liền nhìn thấy tin nhắn Hạ Thời gửi tới.

Vốn tưởng là lời xin lỗi, không ngờ lại là báo sẽ sang nhà bạn thân.

Thẩm Trạch ghé sát lại: “Hạ Thời kiểm tra hành tung đấy à?”

Lục Nam Trầm khẽ mở đôi môi mỏng: “Cô ấy nói sang nhà bạn thân chơi.”

“Ồ.” Thẩm Trạch ngẫm nghĩ một lát, “Là cái cô Triệu Duy Duy kia à?”

“Ừ.”

“Em nói anh nghe, mấy ngày nay ông già nhà em cứ giục em đi gặp cô ta suốt thôi.”

Lục Nam Trầm khẽ nhướng đôi mày kiếm: “Sao thế, cậu không thích à?”

“Không phải gu của em.” Thẩm Trạch đáp.

Lục Nam Trầm nghe xong liền khuyên: “Tìm vợ không nhất thiết phải tìm người mình thích, thích hợp mới là quan trọng nhất.”

“Lục ca, Hạ Thời đối với anh có phải là người thích hợp không?” Thẩm Trạch không kìm được buột miệng hỏi.

Lục Nam Trầm im lặng một hồi lâu: “Trước đây thì phải.”

“Thế còn bây giờ? Không thích hợp nữa à?”

Lục Nam Trầm không trả lời, uống cạn ly rượu trong tay.

“Thời gian không còn sớm nữa, tôi về đây.”

Thẩm Trạch có chút không cam lòng, ngay lúc Lục Nam Trầm sắp bước đi, y lại lên tiếng: “Lục ca, tìm một người mình không yêu thì liệu có hạnh phúc được không?”

Lục Nam Trầm nghi hoặc nhìn y.

Y lại nói tiếp: “Nếu như không hạnh phúc, em thấy anh chi bằng sớm dứt khoát với người ta thì hơn.”

“Như vậy bất kể là đối với anh hay đối với cô ấy, đều tốt cả.”

Y không giống như Lục Nam Trầm.

Y cảm thấy tìm vợ là phải tìm người mình rung động thật lòng.

Nếu như vì sự nghiệp mà phải chọn một người phụ nữ thích hợp, thì cả đời này y cũng chẳng thể nào vui vẻ nổi!

Sau khi ngồi lên xe, Lục Nam Trầm cứ nghĩ mãi về những lời Thẩm Trạch vừa nói, lại nhìn sang tin nhắn Hạ Thời gửi cho mình.

Do dự hồi lâu, hắn mới gõ chữ trả lời:

“Ừ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập