Chương 155: Lục Nam Trầm chờ Hạ Thời về
Biệt thự Đái Trán.
Khi Hạ Thời về đến nhà, Lục Nam Trầm vẫn chưa nghỉ ngơi.
Hắn mặc một bộ đồ ngủ sẫm màu, ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt trầm tối dừng lại trên người Hạ Thời.
“Hôm nay đi chơi vui chứ?”
“Cũng tươm tất.” Hạ Thời đáp.
Lục Nam Trầm đứng dậy, vóc dáng cao lớn tức thì che khuất hơn nửa ánh sáng trước mặt cô.
“Nghe Nguyễn Tinh Thần nói, cô muốn bán tôi với giá mười tỷ tệ?”
Hạ Thời nghẹn lời, cái tên này rõ ràng biết tỏng cô đã nói những gì, sao còn cố tình tới hỏi cô chứ.
“Tôi không có.”
“Vậy sao?” Lục Nam Trầm cúi người áp sát về phía cô.
Hạ Thời không kìm được lùi lại một bước: “Thứ nhất, anh hẳn phải biết quan hệ giữa tôi và Nguyễn Tinh Thần không tốt, làm sao tôi có thể đòi cô ta mười tỷ để bán anh? Còn nữa, trước đây mẹ anh đưa chi phiếu tôi còn chẳng nhận, tại sao bây giờ lại làm chuyện thừa thãi này?”
Lục Nam Trầm nghe xong lời cô nói nhưng lại chẳng hề tin.
Hắn biết Nguyễn Tinh Thần tuyệt đối không đời nào tự dưng để hắn chứng kiến màn kịch ngày hôm nay, khả năng duy nhất chính là tất cả những gì Nguyễn Tinh Thần làm đã bị Hạ Thời nắm thóp.
Hắn cũng không vạch trần Hạ Thời.
“Còn chuyện gì nữa không?” Hạ Thời đã bị dồn vào sát góc tường.
Lục Nam Trầm nhìn dáng vẻ dè dặt cẩn trọng này của cô, hầu kết khẽ lăn lộn.
Vừa nghĩ đến tư vị ngập tràn mê đắm khi có được người phụ nữ này, hắn gần như không thể kìm chế nổi bản thân.
“Tiền của cô chuẩn bị đến đâu rồi?”
Hạ Thời không ngờ hắn lại đòi tiền nhanh đến thế: “Bây giờ vẫn chưa chuẩn bị xong.”
“Vậy chi bằng cô chấp nhận một đề nghị của tôi đi.”
Hơi thở của Lục Nam Trầm trở nên nặng nề:
“Dù sao chúng ta cũng đã kết hôn, nếu cô thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của một người vợ, thì sính lễ tự nhiên không cần phải trả lại.”
Nghĩa vụ của người vợ?
Là một người trưởng thành, Hạ Thời làm sao không hiểu ngụ ý trong lời nói của hắn.
Gương mặt cô đỏ bừng như thiêu như đốt, còn chưa kịp mở miệng thì bàn tay đến lớn nóng bỏng của Lục Nam Trầm đã đặt lên gò má cô, chậm rãi mơn trớn.
“Một lần một trăm triệu tệ, thấy thế nào?”
Trong đầu Hạ Thời nổ tung một tiếng ong ong.
Một lần một trăm triệu?
Hắn coi cô là hạng người gì chứ?
Ký ức về lần đầu tiên ùa về, cái đêm mà hắn mặc kệ mọi sự giãy giụa phản kháng của cô để làm xằng làm bậy.
Hạ Thời vung tay đẩy mạnh hắn ra: “Chẳng ra làm sao cả.”
Dứt lời, cô vừa giận vừa thẹn rảo bước thật nhanh lên lầu, sau khi về phòng liền khóa trái cửa lại.
Vòng tay Lục Nam Trầm bỗng chốc trống rỗng, hắn không hiểu nổi, tại sao cô lại nổi giận nữa rồi?
Hắn nhận ra trong số phụ nữ, Hạ Thời là người hay giận dỗi nhất, hở một chút là cáu kỉnh, lại còn dám trưng bộ mặt lạnh lùng cho hắn xem.
Những người phụ nữ khác, có ai dám tỏ thái độ với hắn như thế không?
Tâm trạng bực bội, Lục Nam Trầm liền rời khỏi nhà, đi thẳng đến Thánh Hào.
Ông chủ rất nhanh đã sắp xếp những cô gái xinh đẹp, tri thức nhất ở đây qua cho hắn chọn lựa.
Lục Nam Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, nhìn từng hàng phụ nữ với đủ phong cách khác nhau, nhưng trong lòng chẳng hề có chút hứng thú.
“Lục tổng.”
Một người phụ nữ yêu kiều chủ động tiến đến trước mặt Lục Nam Trầm, cất giọng nịnh nọt lấy lòng.
Lục Nam Trầm lạnh lùng nhìn hành động của cô ta, nhưng trong tâm trí chỉ toàn là hình bóng giận dữ của Hạ Thời.
Khoảnh khắc bàn tay người phụ nữ kia chạm vào tay hắn, hắn chỉ cảm thấy buồn nôn cùng cực.
“Cút!”
Chẳng mấy chốc, những người phụ nữ trong phòng bao đều xám xịt mặt mày lủi thủi rời đi.
Chỉ còn lại một mình Lục Nam Trầm ngồi đó.
Đúng lúc này, một người phụ nữ tên là Giang Viện nhân lúc mang rượu vào đã lén lút lẻn tới, vừa nhìn thấy Lục Nam Trầm, cô ta liền quỳ rập xuống đất.
“Lục tổng, cầu xin ngài tha cho tôi.”
Lục Nam Trầm thấy người phụ nữ đầy vết thương tích trên mặt đang sợ hãi nhìn mình, không khỏi thấy kỳ lạ.
“Cô là ai?”
Giang Viện sững sờ.
“Tôi... tôi là Giang Viện, ngài quên tôi rồi sao?”
Giang Viện?
Trí nhớ của Lục Nam Trầm rất tốt, có điều hắn sẽ không bao giờ lưu tâm những kẻ chẳng liên quan đến công việc hay bản thân mình.
Giang Viện nhìn bộ dạng của hắn thì biết hắn đã thực sự quên mất mình, đành phải thuật lại tình cảnh của ngày hôm đó cho hắn nghe.
“Lúc ấy ngài hỏi tôi nếu không có tiền thì có bằng lòng phục vụ ngài không.”
“Tôi bảo có thể, ngài liền nói sau này tôi làm việc ở Thánh Hào sẽ không có tiền lương.”
Lục Nam Trầm nghe cô ta kể lại như vậy thì bắt đầu có chút ấn tượng.
“Cô hối hận rồi à?”
Giang Viện vội vàng lắc đầu: “Không phải, tôi đến cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ tha cho tôi, tôi thực sự không muốn đi tiếp khách đâu.”
Lục Nam Trầm thấy kỳ quặc, ai bắt cô ta đi tiếp khách chứ?
Bình luận