Chương 152: Nguyễn Tinh Thần mách lẻo với Lục Nam Trầm

Nhận được tin nhắn của Hạ Thời, Nguyễn Tinh Thần nhếch cao khóe môi, lập tức nhắn tin cho Lục Nam Trầm.

“Anh Lục, em không biết hiện tại anh và Hạ Thời đang duy trì mối quan hệ gì, nhưng con người cô ta không hề đơn giản đâu.”

“Nếu anh không tin thì 10 giờ tối nay hãy đến quán cà phê phố Thập Tự.”

Ả muốn vạch trần bộ mặt của Hạ Thời ngay trước mặt Lục Nam Trầm.

Hạ Thời vẫn chưa hay biết gì về chuyện này, sau khi thức dậy rửa mặt xong, cô thấy Lục Nam Trầm đang ngồi trên sofa phòng khách xem điện thoại.

Lục Nam Trầm nghe thấy tiếng bước chân bèn xóa tin nhắn Nguyễn Tinh Thần gửi tới, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Thời.

“Ra ngoài ăn sáng.”

Hạ Thời có chút khó hiểu, cô rõ ràng thấy phía phòng ăn dường như có bày sẵn bữa sáng.

Không nghĩ ngợi nhiều, cô đi theo Lục Nam Trầm ra ngoài ăn.

Nhà hàng bên ngoài bày biện những món điểm tâm sáng tinh xảo.

Hạ Thời cũng không khách sáo, chọn vài món mình thích rồi bắt đầu ăn.

Lục Nam Trầm vẫn luôn để mắt đến cô: “Cô không có gì muốn nói với tôi sao?”

“Chuyện gì cơ?”

Trên mặt Hạ Thời lộ vẻ thắc mắc, nhưng trong lòng đã lập tức nghĩ đến Nguyễn Tinh Thần.

“Không có gì.”

Lục Nam Trầm cũng không hỏi thêm.

Hạ Thời cảm thấy dạo này hắn thật sự rảnh rỗi, không cần đến công ty nữa hay sao?

Bữa sáng nhanh chóng kết thúc.

Tài xế chở hai người đến công ty.

Ở công ty, ở cùng một văn phòng với Lục Nam Trầm khiến Hạ Thời căn bản không thể tập trung viết nhạc được.

Chẳng mấy chốc cô đã ngồi không yên, bước đến trước bàn làm việc của Lục Nam Trầm.

“Tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút.”

Bàn tay đang lật giở tài liệu của Lục Nam Trầm khựng lại, đường nét trên gương mặt tuấn tú trở nên sắc lạnh: “Ừ.”

Hạ Thời không ngờ lại dễ dàng như vậy, trước khi đi, cô lại nói: “Tối nay tôi có việc, chắc sẽ về muộn một chút.”

Ánh mắt Lục Nam Trầm trầm xuống, ngước mắt nhìn gương mặt điềm tĩnh của cô, đôi môi mỏng khẽ mở:

“Chuyện gì?”

“Chuyện riêng của tôi.”

Hạ Thời làm ra vẻ thần bí nói.

Lục Nam Trầm không ngờ cô lại nói thế, sắc mặt u ám, đôi mắt ưng lóe lên một tia lạnh lẽo:

“Nhắc nhở cô một câu, bất kể là chuyện gì, đừng chọc giận tôi.”

Hạ Thời nghe hắn nói vậy, nắm chắc đến chín mươi phần trăm là Nguyễn Tinh Thần đã mách với hắn chuyện mình đòi tiền ả.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, Lục Nam Trầm vốn không phải là người có thể dung thứ cho một hạt cát trong mắt.

Nếu hắn đã biết, sao không chất vấn thẳng thừng mà lại nói vòng vo thế này?

Sau khi bước ra khỏi công ty, Hạ Thời vẫn chưa hiểu ra.

Cô lén gửi tin nhắn cho Lôi Thất.

Không lâu sau, một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt cô, người lái xe chính là Lôi Thất.

Lôi Thất không hổ danh là trợ thủ đắc lực bên cạnh Lãnh Trì, làm việc gì cũng vô cùng chu toàn.

Sau khi lên xe.

Lôi Thất nói cho cô biết, phía sau có xe đang bám đuôi bọn họ.

Không cần nói cũng biết đó là thuộc hạ của Lục Nam Trầm.

“Có cần cắt đuôi không?” Lôi Thất hỏi.

“Không cần đâu.”

Nếu lại cắt đuôi bọn họ, sự nghi ngờ của Lục Nam Trầm sẽ càng lớn hơn.

Lôi Thất nhìn Hạ Thời qua gương chiếu hậu:

“Vậy giờ chúng ta đi đâu?”

“Phiền anh chở tôi đi dạo quanh đây một chút.

Dạo này tôi thấy ngột ngạt quá.”

“Vâng.”

Trong xe rơi vào yên tĩnh.

Hạ Thời mở cửa sổ xe, ngắm nhìn phong cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ bên ngoài, tâm trạng dần dần lắng dịu lại.

Còn người do Lục Nam Trầm phái đi cũng bám theo suốt dọc đường, thấy chiếc taxi không có điểm đến rõ ràng mà cứ lượn quanh khắp thành phố, vệ sĩ liền báo cáo mọi tin tức cho Lục Nam Trầm.

Lục Nam Trầm bảo bọn họ tiếp tục theo dõi.

Khi chiếc taxi cách biệt thự nhà họ Hạ không xa, Hạ Thời bất giác lên tiếng: “Lôi Thất, anh có thể lái xe qua đó được không?”

Căn biệt thự cũ của nhà họ Hạ được xây trên sườn núi.

Vì cha Hạ thích đồ cổ nên toàn bộ ngôi nhà đều làm bằng gỗ.

Cha Hạ còn trồng rất nhiều hoa bên ngoài biệt thự, nhiều nhất chính là hoa hải đường mà Hạ Thời yêu thích.

Bởi vì nơi này đã bị Nguyễn Tinh Thần mua lại rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập