Chương 146: Hạ Vân Cảnh lén đi theo
Hạ Vân Cảnh có chút bất lực, cậu bé trốn trong xe lâu như vậy mà dì ấy vẫn không hề phát hiện ra.
“Sáng nay con nghe thấy dì gọi điện thoại cho mami, thấy sốt ruột quá nên con mới lén leo lên xe theo.”
“Cái thằng nhóc này, sau này không được làm vậy nữa nghe chưa, nguy hiểm lắm đấy.”
Triệu Duy Duy bảo cậu bé ngồi vào ghế an toàn trẻ em, sau đó lái xe đưa cậu đến trường mầm non.
“Cháu yên tâm đi, mami cháu không sao rồi, chỉ bị dị ứng thôi.”
“Tại sao mami lại bị dị ứng ạ?”
Hạ Vân Cảnh nhớ rõ mami không ăn được hải sản, ngoài hải sản ra thì mami sẽ không bị dị ứng, chẳng lẽ có ai đó đã bỏ hải sản vào đồ ăn của mami sao?
Triệu Duy Duy vốn đã hứa với Hạ Thời là không được tiết lộ cho đứa trẻ này, nhưng tình hình trước mắt là cậu bé đã tự mình phát hiện ra rồi.
Thế là cô đành phải khai báo toàn bộ sự thật.
Nhóc con nghe xong, trong đáy mắt tràn ngập vẻ lo âu.
“Dì Duy Duy ơi, chừng nào con mới có thể đi gặp mami ạ?”
Lúc này cậu bé rất muốn đến ôm lấy mami, nói cho mami biết rằng mami vẫn luôn có cậu ở bên cạnh.
“Cháu không được qua đó đâu, đợi vài ngày nữa nhé.”
“Dạ được rồi...”
Hạ Vân Cảnh có chút thất vọng, ỉu xìu đáp.
Trong bệnh viện.
Lục Nam Trầm nhìn những nốt mẩn đỏ chi chít trên người Hạ Thời, khẽ nhíu mày: “Sao vẫn chưa lặn?”
“Ít nhất cũng phải mất nửa ngày.” Hạ Thời đáp.
Vừa rồi bác sĩ đã nói với Lục Nam Trầm rằng người ngoài nhìn vào dị ứng chỉ thấy những nốt đỏ, nhưng chỉ có bản thân người bệnh mới thấm thía cái ngứa râm chạy thấu xương tủy, còn khó chịu hơn cả đau đớn.
Lục Nam Trầm có nằm mơ cũng không ngờ lần đầu tiên đích thân xuống bếp nấu nướng của mình lại tống Hạ Thời thẳng vào viện.
“Cô còn kiêng ăn món gì nữa không?”
Hắn cất giọng hỏi.
Hạ Thời ngẩn người một thoáng, sau đó lắc đầu.
Lục Nam Trầm còn định hỏi thêm điều gì thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Hạ Thời nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình điện thoại của hắn là ba chữ: Nguyễn Tinh Thần.
Hắn cầm lấy điện thoại, bước ra ngoài ban công rồi mới bắt máy.
Không rõ Nguyễn Tinh Thần đã nói gì với hắn, sau khi hắn quay trở vào phòng liền bảo: “Hôm nay tôi có việc bận cần xử lý, lát nữa Hứa Mục sẽ tới làm thủ tục xuất viện cho cô rồi đưa cô về Đái Trán.”
“Không cần phiền phức thế đâu...”
Lời Hạ Thời còn chưa dứt, Lục Nam Trầm đã lạnh lùng ngắt lời: “Tài xế của cô tôi đã cho người đổi rồi, Hứa Mục sẽ sắp xếp người mới.”
Tài xế trước đó của cô là người của Lãnh Trì.
Hôm qua sau khi biết tin cô biến mất, Lục Nam Trầm đã nảy ra ý định này.
Cổ họng Hạ Thời nghẹn ứ, cô nén nhịn hết mức, không thèm cãi lại.
Hắn từ trước tới nay vẫn luôn độc đoán chuyên quyền như thế, chưa từng đoái hoài đến nguyện vọng của người khác.
Sau khi Lục Nam Trầm rời đi không lâu, Hứa Mục liền đến làm thủ tục xuất viện cho Hạ Thời, đồng thời sắp xếp cho cô một tài xế mới toanh.
“Hạ tiểu thư, nếu cô còn cần gì nữa thì cứ việc bảo tôi nhé.” Hứa Mục cung kính nói.
Hạ Thời khẽ đáp lại một tiếng “Được”, sau đó xuống xe quay trở về biệt thự.
Hôm nay, bên trong biệt thự tĩnh lặng khác thường.
Cô không ngủ được, lại ngồi vào bàn viết nhạc.
Nhưng viết chưa được bao lâu, bên dưới lầu đã vang lên tiếng mở cửa.
Cô ngỡ là Lục Nam Trầm trở về nên cũng chẳng buồn bận tâm.
Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa phòng vang lên, Hạ Thời ngước mắt nhìn sang mới nhận ra người đứng đó là Cố Nhã trong bộ sườn xám lộng lẫy, trang điểm vô cùng tinh xảo.
Đây là lần đầu tiên Cố Nhã đối mặt trực tiếp với Hạ Thời kể từ khi cô rời đi nhiều năm trước.
Bà ta không ngờ rằng Hạ Thời thật sự còn sống, và cũng đúng như lời Nguyễn Tinh Thần đã nói, cô thật sự đã dọn về ở tại Đái Trán.
“Nói chuyện một chút đi.”
Cố Nhã ung dung bước vào phòng, tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống.
Hạ Thời ngồi đối diện với bà ta.
“Bác muốn nói chuyện gì?”
“Mục đích cô quay trở về đây là gì?” Cố Nhã đi thẳng vào vấn đề.
Hạ Thời nghe vậy khẽ cười: “Chẳng lẽ tôi quay về nhà của chính mình mà cũng nhất định phải có mục đích sao?”
Cố Nhã sững sờ, rõ ràng không ngờ đứa con dâu vốn khép nép cam chịu ngày xưa giờ đây lại dám cất lời phản bác mình.
Nhưng một người dù có đổi thay đến đâu thì bản chất yếu hèn cũng khó lòng thay đổi.
Đôi mày lá liễu của bà ta khẽ nhướng lên:
“Giả chết rời đi, bây giờ lại mò về, cô bảo không có mục đích thì làm sao tôi tin được?”
“Là vì tiền đúng không?” Cố Nhã rút ra một tấm chi phiếu, đưa tới trước mặt Hạ Thời: “Muốn bao nhiêu, cô cứ tự điền vào.”
Bình luận