Chương 129: Lục Nam Trầm hiểu ý mẹ

Tại buổi lễ kỷ niệm.

Lục Nam Trầm nhìn mẹ mình liên tục đưa hết ly rượu này đến ly rượu khác, khóe mắt lại liếc về phía Nguyễn Tinh Thần.

Hắn hiểu ra tất cả.

“Tối nay con còn có công việc, không thể uống thêm nữa.”

Lục Nam Trầm khéo léo từ chối ly rượu tiếp theo được đưa tới.

Cố Nhã thấy hắn có vẻ hơi ngà ngà say liền đưa mắt ra hiệu cho Nguyễn Tinh Thần.

Nguyễn Tinh Thần lập tức tiến đến bên cạnh Lục Nam Trầm, đỡ lấy hắn: “Anh Lục, anh uống rượu rồi, để em đưa anh về nhé.”

Hôm nay dù thế nào đi nữa, cô ta cũng phải phát sinh chuyện đó với hắn cho bằng được.

Lục Nam Trầm vẫn còn tỉnh táo, đang định rút cánh tay về thì ánh mắt bỗng khựng lại, dán chặt vào người phụ nữ xinh đẹp ma mị diện bộ lễ phục xanh biếc ở phía xa.

Hắn không gạt Nguyễn Tinh Thần ra mà đăm đăm nhìn sâu vào Hạ Thời.

Hạ Thời vừa xuất hiện ở đây liền thu hút sự chú ý của không ít người.

Dung mạo của cô quá đỗi xuất chúng khiến phần lớn những người có mặt tại đây thậm chí chẳng thể nhận ra cô chính là vị đại tiểu thư bị suy giảm thính lực của Hạ gia năm nào.

Cố Nhã cũng vô tình nhìn sang phía cô, cả người chết sững.

Trước kia Hạ Thời không biết ăn diện trang điểm, tuy xinh đẹp nhưng chưa đủ để khiến người ta phải ngoái nhìn.

Bây giờ cô cứ như biến thành một con người hoàn toàn khác.

Hạ Thời hứng chịu mọi ánh nhìn kỳ lạ của đám đông, đi thẳng đến trước mặt Lục Nam Trầm và Nguyễn Tinh Thần.

“Nguyễn tiểu thư, tôi đến đón Nam Trầm về nhà.”

Chỉ một câu nói đã khiến những người có mặt thi nhau dồn ánh mắt về phía họ.

“Kia chẳng phải là Hạ Thời sao? Vợ của Lục tổng đấy.”

“Cô ấy là Hạ Thời á? Sao thay đổi nhiều thế, đẹp thật đấy!”

“Người ta vốn dĩ đã đẹp rồi, chỉ là trước kia ít khi xuất hiện ở chốn công cộng thôi.”

“Trông còn xinh hơn cả Nguyễn Tinh Thần, cơ mà cô ấy đến rồi, vậy chẳng phải Nguyễn Tinh Thần là kẻ thứ ba sao...”

Nguyễn Tinh Thần cũng nghe thấy những lời bàn tán xì xào của đám người kia, chỉ cảm thấy bẽ bàng nhục nhã vô cùng, cả gương mặt đỏ bừng lên.

Đúng lúc này, Lục Nam Trầm cũng gạt tay cô ta ra, đôi mắt thâm sâu nhìn về phía Hạ Thời: “Sao em lại xuống đây?”

Hạ Thời nhìn dáng vẻ của hắn, dường như dược tính vẫn chưa phát tác.

“Tôi thấy anh uống không ít rượu, sợ anh say nên mới xuống.”

Cuộc đối thoại giữa hai người càng khiến sắc mặt Nguyễn Tinh Thần thêm phần khó coi.

Ý của Hạ Thời là cô ta đã tới đây từ sớm sao?

Khóe môi Lục Nam Trầm bất giác nhếch lên: “Em ra ngoài đợi tôi trước đi.”

“Được.”

Hạ Thời xoay người bước ra ngoài.

Vừa đi tới cửa, một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng đi tới vô tình chạm mặt cô, trong đáy mắt sâu thẳm thoáng qua một tia kinh ngạc.

“Hạ Thời?” Anh ta thăm dò cất tiếng gọi.

Hạ Thời khựng bước chân, nhìn về phía anh ta: một đôi mắt hồ ly cùng ngũ quan tuấn tú, quả là một gương mặt khiến người ta khó lòng quên được.

Nếu cô nhớ không lầm thì anh ta chính là tam thiếu gia của Tập đoàn Phó Thị, Phó Kỳ Uyên.

Là một trong những người bạn của Lục Nam Trầm.

Năm đó sau khi cô kết hôn với Lục Nam Trầm, cũng chỉ có anh ta là chưa từng bắt nạt cô.

Thế nhưng anh ta cũng chưa từng giúp đỡ cô, những lúc cô bị Thẩm Trạch ức hiếp, anh ta luôn khoanh tay đứng nhìn.

“Anh nhận nhầm người rồi.”

Dù sao cũng chẳng có qua lại gì, Hạ Thời không muốn tự rước lấy rắc rối.

Cô cúi đầu, bước nhanh qua trước mặt Phó Kỳ Uyên.

Phó Kỳ Uyên không vạch trần cô, nhìn theo bóng lưng cô với ánh mắt đầy thâm ý, thần sắc khó lường.

Tại bữa tiệc rượu.

Lục Nam Trầm mơ hồ cảm thấy cơ thể có điểm bất thường, rất nhanh liền hiểu ra.

Trong số rượu hắn uống có vấn đề.

Hắn lạnh lùng u ám liếc nhìn Nguyễn Tinh Thần ở một bên, hạ thấp giọng: “Tôi không cần biết mẹ tôi đã nói gì với cô, chuyện lần này, tôi không muốn thấy có lần thứ hai xảy ra.”

Nguyễn Tinh Thần có chút ngơ ngác, mãi một lúc sau mới phản ứng lại được: “Anh Lục, anh đừng giận mà, là do dì quá mong mỏi có một đứa cháu thôi.”

Cô ta vừa dứt lời liền bị Lục Nam Trầm ngắt lời.

“Bà ấy muốn cô đi chết, cô cũng đi sao?”

Cổ họng Nguyễn Tinh Thần thắt nghẹn.

Khi Lục Nam Trầm chuẩn bị rời đi, cô ta vội nắm lấy góc áo của hắn, dùng giọng điệu chỉ có hai người nghe thấy mà thỏ thẻ: “Anh Lục, em thật lòng yêu anh rất nhiều, em sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì anh.”

“Hạ Thời không giống như vậy, từ nhỏ đến lớn cô ta đã được nuông chiều sinh hư, căn bản chẳng hiểu tình yêu là gì. Cô ta và Lãnh Trì ở nước ngoài bao nhiêu năm như thế, ai biết được bọn họ có phải đã ở bên nhau rồi hay không? Còn em, vì anh mà vẫn luôn giữ gìn sự trong trắng trọn vẹn.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập