Chương 120: Hạ Thời tát Lục Nam Trầm
Lục Nam Trầm cười khẩy: “Xem ra Lãnh Trì cũng chẳng yêu cô đến thế, anh ta đã lạnh nhạt với cô bao lâu rồi?”
Lần này đã thực sự chọc giận Hạ Thời. Cô hoàn hồn, giơ tay định tát hắn thêm lần nữa thì bị Lục Nam Trầm nắm chặt lấy cổ tay.
“Nói trúng tim đen của cô rồi sao?”
Hạ Thời căn bản chẳng buồn giải thích, bao năm qua, cô và Lãnh Trì chỉ như những người bạn bình thường.
“Xem ra bây giờ anh đói ăn vụng túng làm liều như vậy, cũng là vì Nguyễn Tinh Thần không yêu anh chứ gì?”
Cãi nhau thì ai mà chẳng biết?
Lục Nam Trầm lạnh lùng chế giễu: “Tôi không giống cô.”
Hắn căn bản chưa từng chạm vào Nguyễn Tinh Thần.
Hạ Thời bật cười: “Có gì mà không giống, chẳng phải cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi sao, anh tưởng anh hơn tôi chỗ nào chắc?”
“Trước đây tôi cứ nghĩ anh là người thâm tình, bây giờ xem ra, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“Nguyễn Tinh Thần có biết những việc anh đang làm không?”
Lục Nam Trầm chẳng hề tức giận, hắn không trả lời mà ghì chặt Hạ Thời vào lòng.
Hạ Thời cắn mạnh lên vai hắn.
Lục Nam Trầm đau đến mức hít sâu một hơi, nhưng vẫn không hề buông cô ra mà cúi đầu hôn sâu xuống.
Trong mấy năm qua, không biết bao nhiêu lần hắn đã mơ thấy khung cảnh này trong những giấc mộng.
Hạ Thời sững sờ, biết rằng lúc này không phải là lúc giận dỗi, chi bằng nhân cơ hội này...
Cô không tiếp tục chống cự nữa.
Dưới ánh sáng mờ tối, Lục Nam Trầm không nhìn rõ biểu cảm của Hạ Thời, nhưng sau khi nhận ra sự thay đổi của cô, trong mắt hắn lộ rõ vẻ hoài nghi.
Hắn khàn giọng: “Hình như cô đang phối hợp với tôi?”
Đồng tử của Hạ Thời co rút lại.
Giây tiếp theo, Lục Nam Trầm dừng lại, tiện tay bật đèn đầu giường.
Hạ Thời theo phản xạ che chắn cơ thể mình.
Yết hầu của Lục Nam Trầm khẽ chuyển động.
“Lại không phải chưa từng thấy.” Hắn ngừng một lát rồi lại đổi giọng mỉa mai:
“Lãnh Trì có biết cơ thể cô thành thật thế này không? Hửm?”
Hạ Thời sững sờ, vừa giận vừa xấu hổ, không dám tin nhìn hắn.
Vừa rồi hắn chỉ đang trêu đùa cô thôi sao?
Lục Nam Trầm đã tỉnh táo lại, hắn nhìn Hạ Thời vài cái rồi không nói gì thêm, đứng dậy đi vào phòng tắm xối nước lạnh rất lâu.
Xong xuôi, hắn quay lại ôm lấy Hạ Thời một lần nữa, rồi mê man chìm vào giấc ngủ.
Hạ Thời căn bản không tài nào ngủ được, trong đầu cô không chỉ quẩn quanh những chuyện xảy ra tối nay, mà còn vì những lời Lục Nam Trầm vừa nói.
Cô siết chặt lòng bàn tay, không biết đã qua bao lâu, đợi đến khi cánh tay Lục Nam Trầm hơi buông lỏng, cô mới ngồi dậy rời đi.
Cô không biết phải đi đâu, bèn bước ra ban công, đón từng cơn gió lạnh và lắng nghe tiếng mưa rả rích bên ngoài.
Không biết đã trôi qua bao lâu, trong phòng thi thoảng lại truyền đến tiếng nói mớ của Lục Nam Trầm.
“Hạ Thời, tôi khó chịu...”
“Đồ vô lương tâm, cô không nên quay về...”
Khi Hạ Thời bước lại vào phòng thì vừa hay nghe thấy hắn đang mắng mình.
Cô bỗng cảm thấy đoạn tình cảm bao năm qua thật chẳng đáng giá chút nào, cô rất muốn uống rượu, rất muốn...
Đứng bên mép giường, nương theo ánh sáng lờ mờ, cô nhìn gương mặt mà mình từng si mê gần nửa đời người, đột nhiên rất muốn tát mạnh vào mặt hắn một cái, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn lại.
“Đúng, tôi vô lương tâm, tôi nên để anh tiếp tục bắt nạt sau khi bị anh ức hiếp mới phải.”
“Tôi nên hầu hạ anh cả đời, mãi mãi không rời đi, đúng không?”
Lục Nam Trầm lại sốt cao, mơ màng nghe tiếng than vãn của Hạ Thời, hắn mất kiên nhẫn nhắm mắt quờ tay định kéo cô lại.
Hạ Thời lùi lại một bước né tránh hắn, sau đó mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.
Cô vừa đi không lâu thì nghe thấy trong phòng ngủ vang lên tiếng người đàn ông ngã mạnh xuống sàn.
Lần này, Hạ Thời không hề mủi lòng.
Cô nằm trên ghế sofa ở phòng khách tầng dưới trải qua một đêm.
Khi Lục Nam Trầm tỉnh dậy, đầu hắn đau nhức, trán vẫn còn hơi nóng.
Hắn mới phát hiện mình lại nằm trên sàn nhà, ngẩng đầu nhìn lên giường không thấy Hạ Thời đâu, đôi mày khẽ nhíu lại.
Bước ra khỏi phòng ngủ đứng ở hành lang tầng hai, hắn nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang cuộn tròn trên chiếc ghế sofa bên dưới.
Bình luận