Chương 12: Hạ Thời lạc đường
Nhìn ngắm bốn phía xung quanh, cô chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ.
Cô lại quên mất đường về rồi.
Lấy điện thoại ra muốn tìm đường về, nhưng phải mất một lúc lâu cô mới nhớ ra tên của nơi mình đang ở.
Lãnh Trì vẫn luôn đi theo sau cô, thấy sau khi Lục Nam Trầm rời đi không lâu, Hạ Thời lại đứng trơ trọi một mình tại chỗ, trong lòng không khỏi lo lắng.
“Hạ Thời.”
Hạ Thời theo bản năng nghĩ rằng Lục Nam Trầm đã quay lại.
Trong mắt cô lóe lên một tia hy vọng mong manh, nhưng ngay khoảnh khắc quay đầu lại, sự hụt hẫng lập tức thay thế tất cả.
Lãnh Trì bước tới gần cô: “Thật sự không nhớ tôi là ai sao?”
Hạ Thời nhìn anh, vẫn không thể nhớ ra anh là ai.
“Tiểu Béo, quên rồi sao?” Lãnh Trì nhắc nhở.
Lúc này Hạ Thời mới nhớ ra người bạn tốt Tiểu Béo quen biết từ thuở nhỏ khi cô còn sống ở vùng quê cùng Mẹ Vân.
Khi đó Lãnh Trì rất béo, còn thấp hơn cả cô, mà bây giờ đã là một chàng trai cao lớn một mét chín, đường nét khuôn mặt cũng đã trổ mã góc cạnh, tuấn tú.
“Tôi nhớ ra rồi, cậu thay đổi nhiều quá, làm tôi không nhận ra.”
Nơi đất khách quê người gặp lại bạn cũ, cũng coi như là một niềm vui lớn.
Nụ cười nhạt gượng gạo nở trên gương mặt người phụ nữ khiến đáy lòng Lãnh Trì dâng lên cảm giác chua xót.
“Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà.”
Đưa Hạ Thời về tận nơi, anh mới phát hiện ra cô lại đang sống trong một khu nhà trọ tồi tàn cũ nát.
Một đại gia tộc hào môn như Lục gia, cho dù có ly hôn thì cũng không thể để cô lưu lạc đến bước đường này chứ.
Hạ Thời có chút ngượng ngùng: “Để cậu chê cười rồi.”
“Tôi ở đây, cậu tuyệt đối đừng nói cho Mẹ Vân biết nhé, tôi sợ bà ấy lo lắng.”
Lãnh Trì gật đầu, cũng không biết nên nói lời an ủi cô thế nào cho phải.
Trời đã quá khuya.
Anh cũng không tiện ở lại đây lâu.
Sau khi dặn Hạ Thời ngày mai sẽ đến thăm cô, anh liền rời đi.
Bước ra khỏi nhà trọ, Lãnh Trì không hề để ý thấy ở góc tối dưới lầu đang đỗ một chiếc Cadillac màu đen mờ.
Đối với Hạ Thời mà nói, thật ra ở đâu cũng như nhau cả thôi.
Sau khi Lãnh Trì rời đi.
Vì đã uống rượu nên dạ dày cô rất khó chịu, đầu óc cũng quay cuồng choáng váng.
Trong đầu cô cứ văng vẳng những lời của Lục Nam Trầm:
“Trang điểm chẳng khác nào một con ma!”
“Cái dạng này của cô, người đàn ông nào thèm thích cô chứ?”
Cô dùng sức lau mạnh lớp trang điểm trên mặt và son môi, gương mặt vốn trắng bệch vì hành động thô bạo này mà trở nên sưng đỏ.
Sau khi biết mình mắc bệnh trầm cảm.
Cô từng lên mạng tìm kiếm thông tin khái quát về căn bệnh này.
Trầm cảm sẽ khiến não bộ con người bị tổn thương, không chỉ làm suy giảm trí nhớ mà còn dẫn đến rối loạn chức năng nhận thức, khiến người bệnh luôn nghĩ về những chuyện không vui và phóng đại những nỗi buồn phiền ấy lên gấp bội...
“Rầm! Rầm!!”
Tiếng đập cửa dồn dập, nặng nề vang lên.
Hạ Thời tưởng Lãnh Trì quay lại nên đứng dậy ra mở cửa.
Cánh cửa phòng vừa mở ra, cổ tay cô đã bị Lục Nam Trầm túm chặt lấy.
Người đàn ông dùng lực rất mạnh, cổ tay mảnh khảnh của cô như muốn gãy lìa.
“Hạ Thời! Cô thật sự khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác đấy!”
Lục Nam Trầm trở tay đóng sầm cửa lại, không chút khách khí lôi mạnh cô đến bên ghế sô pha.
“Hóa ra là đã chọn xong mối mới rồi, thảo nào cô lại dứt khoát buông tay như vậy!” Hắn cười lạnh mỉa mai.
Lời nói của người đàn ông tựa như một lưỡi dao sắc nhọn!
Biết là hắn nhìn thấy Lãnh Trì nên đã hiểu lầm.
Hạ Thời không hiểu nổi, tại sao trong lòng hắn có thể chứa chấp mối tình đầu, còn cô làm bất cứ điều gì cũng đều là sai trái.
Cô nhìn thẳng vào Lục Nam Trầm đang bừng bừng lửa giận, khóe mắt đỏ hoe: “Hai chúng ta bất quá cũng chỉ kẻ tám lạng, người nửa cân mà thôi.”
Nhà họ Hạ lừa hôn.
Còn Lục Nam Trầm thì đối xử lạnh nhạt với cô suốt ba năm trời, lại vẫn vấn vương tình cũ với mối tình đầu.
Chẳng ai cao thượng hơn ai cả.
Hôm nay Lục Nam Trầm cũng đã uống không ít rượu, toàn thân nồng nặc mùi men say.
Hắn bóp chặt cằm Hạ Thời, hốc mắt đỏ ngầu, giọng nói trầm thấp đầy vẻ uy hiếp:
“Hắn là ai?”
“Hai người quen nhau từ bao giờ?”
Đây là lần đầu tiên Hạ Thời nhìn thấy hắn trong bộ dạng này, cô bỗng nhiên bật cười.
“Anh đang ghen sao?”
Đôi mắt đen láy của Lục Nam Trầm thắt lại, sau đó buông lời chế giễu: “Cô cũng xứng sao?”
Cổ họng Hạ Thời nghẹn đắng.
Lục Nam Trầm đột ngột đè tới, ghé sát vào tai cô tiếp tục gặng hỏi:
“Có phải hắn đã chạm vào người cô từ lâu rồi không? Hửm?”
Kết hôn ba năm, vì những quy củ của Lục gia, Hạ Thời đã từ bỏ công việc, thỉnh thoảng có bạn bè hẹn gặp cô cũng đều từ chối.
Vậy mà giờ đây Lục Nam Trầm lại nghi ngờ cô...
Ngay khoảnh khắc này, cô bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
“Anh nghĩ sao?” Cô hỏi ngược lại.
Lục Nam Trầm hoàn toàn bị chọc giận, bàn tay nóng bỏng lần mò men xuống phía dưới.
Toàn bộ máu trong người Hạ Thời như đông cứng lại, không thể tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt.
Cô muốn từ chối, muốn phản kháng, nhưng tất cả đều vô ích.
Mãi cho đến khoảnh khắc cuối cùng kết thúc, Lục Nam Trầm dường như mới lấy lại được sự tỉnh táo.
Bên ngoài, trời đã le lói sáng.
Lục Nam Trầm nhìn Hạ Thời gầy gò trơ xương, lại nhìn vệt máu đỏ chói mắt trên ga trải giường, trong lòng dâng lên cảm giác không nói nên lời.
“Chát!”
Hạ Thời giơ tay tát một cú trời giáng vào gương mặt anh tuấn của hắn.
Cái tát này cũng triệt để đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng của cô về tình yêu.
Màng nhĩ cô căng tức ong ong, không nghe rõ Lục Nam Trầm đang nói gì, cô lạnh lùng cắt ngang lời hắn:
“Cút!”
Lục Nam Trầm không biết bản thân đã rời đi bằng cách nào.
Trong đầu hắn đều là những hình ảnh vụn vỡ của đêm qua.
Ngồi lên xe, hắn gọi điện thoại hỏi trợ lý đặc biệt Hứa Mục: “Điều tra xem, Hạ Thời quen biết những người đàn ông nào.”
Hứa Mục có chút ngơ ngác.
Sau khi kết hôn, mỗi ngày của Hạ Thời ngoài Lục tổng ra thì vẫn là Lục tổng, cô lấy đâu ra cơ hội quen biết người đàn ông nào khác chứ?
...
Trong căn nhà trọ.
Sau khi Lục Nam Trầm rời đi.
Hạ Thời hết lần này đến lần khác tẩy rửa thân thể mình.
Sắp đến ngày ly hôn, hai người mới có quan hệ vợ chồng thực sự, nói ra thì vừa nực cười, lại vừa bi thảm biết bao.
Buổi sáng, lúc 9 giờ, Lãnh Trì mang bữa sáng qua, không hề nhận ra sự bất thường của Hạ Thời.
“Tối qua tôi đi vội quá nên quên nói với cậu, nhà tôi vừa vặn có một căn hộ trống để không, cậu có thể chuyển qua đó ở.”
“Một đứa con gái ở nhà trọ thế này không an toàn chút nào.”
Hạ Thời lắc đầu từ chối.
Món nợ ân tình là khó trả nhất, cô không muốn mắc nợ bất kỳ ai.
Lãnh Trì biết ngay là cô sẽ từ chối: “Dù sao để không thì cũng phí, cậu qua đó ở, tôi đâu có nói là không thu tiền thuê nhà của cậu đâu.”
“Nhưng tôi chỉ có thể ở nhiều nhất là một tháng thôi.”
“Một tháng thì một tháng, còn hơn là cứ để trống không có ai ở.”
Lãnh Trì không hiểu vì sao cô lại nói chỉ có thể ở một tháng, nhưng nghĩ rằng sau này thời gian vẫn còn rất dài.
Anh lái xe đưa Hạ Thời qua đó.
Người phụ nữ chỉ mang theo một chiếc vali đơn giản, ngoài ra không còn bất kỳ hành lý nào khác.
Sau khi lên xe.
Lãnh Trì vừa lái xe vừa trò chuyện với Hạ Thời về những chuyện thuở nhỏ, sau đó chủ động kể cho cô nghe những năm qua anh đã làm những gì.
Sau khi học xong cấp ba thì ra nước ngoài, đủ tuổi trưởng thành thì vừa học vừa làm, đến năm hai mươi tuổi thì tự mình khởi nghiệp thành lập công ty, bây giờ cũng được coi là một ông chủ có chút tiền của.
Hạ Thời lắng nghe bản lý lịch dày dặn, rực rỡ của anh, rồi lại nghĩ đến bản thân mình.
Sau khi tốt nghiệp thì gả cho Lục Nam Trầm, quanh quẩn làm một bà nội trợ toàn thời gian.
Cô nhìn Lãnh Trì với ánh mắt đầy khâm phục:
“Cậu thật giỏi giang.”
“Cậu cũng làm được mà, sau khi cậu rời khỏi làng, tôi vẫn luôn dõi theo cậu, thấy cậu được lên tivi, còn đạt giải nhất cuộc thi piano thanh thiếu niên...
Cả hát nữa đúng không? Cậu biết không? Khi ấy cậu chính là thần tượng của tôi đấy...”
Lãnh Trì đã không nói cho Hạ Thời biết.
Năm xưa khi một mình anh du học nơi xứ người, cuộc sống ban đầu chẳng hề êm đẹp, anh đã sa vào nhiều thói hư tật xấu, tự buông thả bản thân.
Cho đến khi nhìn thấy những bài báo đưa tin về Hạ Thời ở trong nước, phải biết rằng đối với một người khiếm thính bẩm sinh, cánh cửa bước vào con đường âm nhạc vốn đã sớm khép lại từ lâu.
Bình luận