Chương 109: Hạ Thời chọc tức Lục Nam Trầm

Lục Nam Trầm làm gì còn tâm trạng nào để tiếp tục ăn nữa, hắn bị cô chọc cho tức đến không căng cả bụng rồi.

Trước kia sao hắn không nhận ra Hạ Thời lại có mồm mép sắc bén, lanh lợi đến mức này?

Bên ngoài trời đã bắt đầu tối dần, bầu trời u ám nặng nề, sau một tiếng sấm vang dội thì những tia chớp xé toạc không trung.

Hạ Thời mở điện thoại ra xem, đã tám giờ tối rồi.

Thường vào giờ này, cô sẽ gọi điện cho Mẹ Vân và mọi người, đồng thời hỏi thăm tình hình của Tiểu Cảnh.

Một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng trước mặt cô, Lục Nam Trầm đã đứng sau lưng cô từ lúc nào không hay.

“Đang xem cái gì đấy?”

Hạ Thời lập tức cất điện thoại, quay đầu nhìn hắn.

Sắc mặt người đàn ông đã khá hơn rất nhiều, chỉ có ánh mắt là vẫn sắc bén như cũ.

“Anh ăn không rồi chứ, tôi có thể về được chưa?”

“Vội vàng muốn về như thế, có phải Lãnh Trì liên lạc với cô rồi không?” Lục Nam Trầm thong thả hỏi.

Hạ Thời cảm thấy trong lời nói của hắn có ẩn ý: “Ý anh là sao?”

Hôm nay hắn nói chuyện thật kỳ lạ, lúc nào cũng nhắc đến Lãnh Trì?

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Hạ Thời vang lên.

Cô liếc nhìn màn hình, quả nhiên là Lãnh Trì gọi tới.

Cô có chút hoảng hốt.

Thế nhưng Lục Nam Trầm lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

“Tôi cho cô năm phút, nghe điện thoại xong lập tức quay lại đây.”

Hạ Thời nghe vậy liền cầm điện thoại bước ra ngoài khuôn viên biệt thự, thấy xung quanh không có ai và cũng không có camera giám sát, cô mới dám bắt máy.

“Alo.”

“Thời Thời, Tiểu Dật bị người của Lục Nam Trầm đưa đi rồi.”

Lời nói của Lãnh Trì tựa như một tiếng sét đánh ngang tai Hạ Thời, lúc này cô mới vỡ lẽ ý tứ trong lời nói vừa rồi của Lục Nam Trầm.

“Ý anh là sao? Sao Tiểu Dật lại bị Lục Nam Trầm đưa đi được?”

“Anh ta phát hiện ra Tiểu Dật từ khi nào?”

“Vậy anh ta có biết thân phận của Tiểu Dật không?”

“Phải rồi, còn Tiểu Cảnh, Tiểu Cảnh bây giờ thế nào rồi?”

Cô hoàn toàn rối loạn, mất hết bình tĩnh.

Chuyện xảy ra quá đỗi đột ngột, cô không ngờ Lục Nam Trầm lại phát hiện ra sự tồn tại của Tiểu Dật nhanh đến thế.

“Em đừng lo lắng vội, anh xử lý xong việc bên này sẽ lập tức bay về ngay.”

“Bây giờ em phải bình tĩnh lại, Lục Nam Trầm hẳn là vẫn chưa biết rõ thân phận của Tiểu Dật đâu. Cho dù anh ta có biết thì đứa bé cũng là con của anh ta, anh ta càng không thể làm tổn thương con được, đừng sợ.”

Thế nhưng Hạ Thời làm sao có thể bình tĩnh cho nổi.

Bên ngoài, từng hạt mưa nặng hạt bắt đầu rơi lộp bộp lên gương mặt cô.

Khoảnh khắc cúp điện thoại, toàn thân cô vẫn run rẩy không ngừng.

Hạ Thời đứng dầm mưa rất lâu mới có thể ép bản thân bình tĩnh trở lại.

Cô cất bước đi vào biệt thự.

Lục Nam Trầm với vóc dáng cao ráo đứng cách đó không xa, trên bàn tay thon dài của hắn còn đang cầm một ly rượu.

“Chẳng phải tôi đã nói là năm phút sao?”

Hắn nhìn Hạ Thời, thấy toàn thân cô đều ướt sũng, cả người trông như kẻ mất hồn.

Chắc chắn là Lãnh Trì đã nói cho cô biết chuyện về đứa bé.

Lục Nam Trầm uống cạn ly rượu trong tay, tiện tay đặt chiếc ly xuống, sau đó cầm lấy một chiếc khăn tắm bước đến trước mặt Hạ Thời.

“Dầm mưa cũng không biết đường mà trốn sao? Mấy năm nay ở nước ngoài cô sống kiểu gì vậy?”

Ánh mắt hắn tối sầm lại, vừa nói vừa nhẹ nhàng lau khô tóc cho Hạ Thời.

Hành động dịu dàng này, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy khó tin.

Nhưng hắn vẫn cứ làm như vậy.

Sắc mặt Hạ Thời trắng bệch, bàn tay buông thõng bên sườn khẽ siết chặt: “Anh mang đứa bé đi đâu rồi?”

Lục Nam Trầm khẽ mấp máy đôi môi mỏng: “Một nơi rất an toàn.”

Tuyến phòng thủ tâm lý của Hạ Thời hoàn toàn sụp đổ, vành mắt đỏ hoe: “Anh trả con lại cho tôi!”

Bàn tay của Lục Nam Trầm khựng lại giữa không trung.

“Trước khi trả lại cho cô, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô.”

Cổ họng hắn nghẹn lại, đuôi mắt ửng đỏ:

“Lãnh Vân Dật thực sự là con của cô và Lãnh Trì sao?”

Lãnh Vân Dật?

Hạ Thời không khỏi ngỡ ngàng, kinh ngạc.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì Lục Nam Trầm lại nói tiếp: “Thôi bỏ đi, không cần trả lời.”

Lục Nam Trầm cúi người sát bên tai cô, gương mặt anh tuấn tà mị lúc này chỉ toàn là vẻ lạnh lẽo thấu xương.

“Bây giờ cô đã nhớ ra tôi là ai rồi chứ, Hạ tiểu thư?”

Hạ Thời không đáp.

Lục Nam Trầm ném chiếc khăn tắm xuống sàn, bàn tay đến lớn nắm chặt lấy cổ tay cô, thô bạo lôi cô lên lầu.

“Anh định làm gì?” Hạ Thời hoảng sợ.

Đi tới căn phòng ngủ trước kia Hạ Thời từng ở, bàn tay rảnh rỗi của Lục Nam Trầm đẩy mạnh cánh cửa ra.

Đập vào mắt cô là một bức di ảnh đen trắng vô cùng nổi bật, cùng với một hũ tro cốt đặt ngay ngắn ở đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập