Chương 105: Nguyễn Tinh Thần gọi điện

Lục Nam Trầm cứ ngỡ là Hạ Thời gọi đến nên vội vàng cầm lấy điện thoại, nhưng khi mở ra xem thì lại là Nguyễn Tinh Thần.

Hắn có chút mất kiên nhẫn nhận cuộc gọi, đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nói mang theo tiếng nức nở của Nguyễn Tinh Thần: “Anh Lục, anh giúp em với, những chuyện trên mạng đều là do có người cố tình bịa đặt vu khống em.”

Chuyện trên mạng?

Lục Nam Trầm chợt nhớ lại tin tức Nguyễn Tinh Thần đạo nhạc xuất hiện trong bữa tiệc thọ.

“Hôm nay, có người đã gửi thư luật sư cho em và công ty, nói rằng bài hát mới Ca khúc “Thế Giới Lý Đích Nhất Thúc Quang” của em là đạo nhạc.”

“Có một luật sư còn tung tin đồn trên mạng nói trước đây em toàn dựa vào đạo nhái để nổi tiếng, bây giờ em thực sự không biết phải làm sao nữa.”

Lục Nam Trầm nghe xong, không khỏi nhíu mày.

“Biết rồi.”

Lục Nam Trầm cúp máy, sau đó gửi một tin nhắn cho bộ phận pháp vụ, ý bảo họ xử lý kẻ tung tin đồn.

Hắn không hề vào mạng đọc tin tức, cũng chẳng có hứng thú với việc đó.

Vì vậy hắn không hề hay biết trên mạng đang viết tường tận về việc Nguyễn Tinh Thần từ sau khi sinh ra đã dựa vào tiền tài trợ để kiếm tài nguyên thế nào, sau khi ra nước ngoài lại dựa vào đàn ông giàu có để thượng vị ra sao, rồi từng bước đạo nhái, chèn ép những người sáng tác nguyên bản như thế nào.

Hắn càng không biết vị luật sư trong miệng Nguyễn Tinh Thần chính là bạn thân của Hạ Thời — Triệu Duy Duy.

Triệu Duy Duy đã đích thân biên soạn bài viết vạch trần lịch sử khởi nghiệp của Nguyễn Tinh Thần, bài đăng nhanh chóng leo thẳng lên vị trí top một tìm kiếm nóng.

Cô ấy chỉ muốn thay cô bạn thân của mình trút cơn giận này!

Thế nhưng, chưa đầy nửa tiếng sau, toàn bộ bài đăng tìm kiếm nóng đều bị gỡ sạch.

Một tiếng sau.

Hạ Thời vừa chuẩn bị đến công ty thì nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, yêu cầu cô đến bảo lãnh cho Triệu Duy Duy.

Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vội vã chạy đến đồn cảnh sát.

Vừa bước vào, đập vào mắt cô là Nguyễn Tinh Thần ăn mặc lộng lẫy tinh tế đang ngồi ở khu vực chờ cùng bạn thân là Hà Duyệt.

Nguyễn Tinh Thần thấy cô đến liền đứng dậy bước tới trước mặt, ra đòn phủ đầu:

“Hạ Thời, tôi biết cô ghét tôi, nhưng sao cô có thể để bạn cô lên mạng bịa đặt bôi nhọ tôi như vậy?”

“Cô có biết tôi phải khó khăn lắm mới đi được đến ngày hôm nay không?”

“Cô ta suýt chút nữa đã hủy hoại cả đời tôi rồi đấy!!”

Hà Duyệt cũng bước nhanh lên phía trước phụ họa: “Tinh Thần, cậu tốn lời với loại người vô đạo đức như cô ta làm gì?”

“Cứ phải để cho bạn cô ta ngồi tù mọt gông, bọn họ mới biết cái giá của việc tung tin đồn nhảm!”

Hạ Thời đại khái đã hiểu ra nguyên nhân:

“Nếu Duy Duy có mệnh hệ nào, tôi nhất định sẽ không tha cho các người!”

Cô bước về phía khu vực làm thủ tục bảo lãnh, còn chưa đi được mấy bước thì giọng nói của Nguyễn Tinh Thần lại vang lên từ phía sau.

“Hạ Thời, việc bắt giữ Triệu Duy Duy không phải quyết định của tôi đâu, mà là do anh Lục sai người làm đấy.”

Sở dĩ Hạ Thời nhận được cuộc gọi đến bảo lãnh là do Nguyễn Tinh Thần bảo người ta gọi, ả cố tình muốn cho Hạ Thời thấy rõ kết cục của việc dám đối đầu với ả.

Bước chân của Hạ Thời hơi khựng lại một nhịp, nhưng cô không nói gì, tiếp tục bước về phía trước.

Một tiếng sau.

Hạ Thời vẫn không thể bảo lãnh cho Triệu Duy Duy ra ngoài, bởi vì toàn bộ đội ngũ pháp vụ của Lục Nam Trầm đều đã ra tay can thiệp.

Triệu Duy Duy ít nhất phải bị tạm giam bảy ngày.

Triệu Duy Duy vờ như không có chuyện gì: “Không sao đâu, coi như mình đi trải nghiệm cuộc sống thôi mà.”

“Mình xin lỗi.” Hạ Thời không biết phải nói gì, chỉ có thể cất lời xin lỗi.

Cô hiểu rõ Duy Duy đăng những thứ đó lên mạng hoàn toàn là vì muốn đòi lại công bằng cho mình.

Cô cũng hiểu Duy Duy bị bắt giữ cũng chính vì mình mà ra.

“Cậu đừng xin lỗi, người sai đâu phải là cậu.”

“Lục Nam Trầm cũng quá khốn nạn rồi, trên mạng mình đăng biết bao nhiêu chứng cứ rõ ràng như thế, hắn mù rồi sao?

Tại sao vẫn cứ mù quáng bảo vệ cái con tiện nhân đó chứ?”

“Mình thực sự không hiểu nổi ả ta có điểm nào tốt? Đàn ông ai nấy đều mù mắt hết cả rồi, người nào người nấy đều che chở cho ả!”

Hạ Thời giơ tay nhẹ nhàng ôm lấy cô bạn, nghẹn ngào không thốt nên lời.

Bởi vì bất kể là trước đây, khi cô và Lục Nam Trầm còn là vợ chồng, hay là tận bây giờ, hắn vẫn luôn đứng về phía Nguyễn Tinh Thần.

Bất kể đối phương đúng hay sai.

Triệu Duy Duy biết lúc này người đau lòng nhất chắc chắn là Hạ Thời.

“Hạ Thời, cậu đừng buồn, hắn ta chỉ là một tên đàn ông tồi tệ, không đáng để cậu bận tâm đâu.”

Cổ họng Hạ Thời nghẹn lại.

“Mình không buồn, mình đã sớm không còn yêu anh ta nữa rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập