Chương 55: Ta Sẽ Không Thua Kém Thẩm Dược
Hoàng đế như có điều suy nghĩ: “Năm đó ngươi và Dược Dược thanh mai trúc mã, trẫm còn tưởng Dược Dược sẽ là con dâu của trẫm, nếu thật sự như vậy, thì bây giờ người vì Dược Dược mà sửa sang sân viện, chính là ngươi rồi.”
Trong lòng Tạ Cảnh Sơ đột nhiên dâng lên một cảm giác chua xót kỳ lạ.
“Ai bảo ngươi không thích Dược Dược, mà Dược Dược lại chỉ thích tiểu hoàng thúc của ngươi?”
Nói đến đây, Hoàng đế lại tỏ vẻ nghi hoặc: “Bất quá trẫm khá tò mò, Dược Dược từ khi nào bắt đầu thích tiểu hoàng thúc của ngươi? Hai người bọn họ hẳn là chưa gặp nhau mấy lần, trước kia cũng chưa từng nghe Dược Dược nhắc đến.”
Trong lòng Tạ Cảnh Sơ không dễ chịu, cố gắng kéo khóe miệng, “Nhi thần cũng không rõ lắm, có lẽ Thẩm cô nương nghe nói nhiều về chiến tích anh dũng của tiểu hoàng thúc, đã sớm sinh lòng ngưỡng mộ.”
Hoàng đế hơi gật đầu, “Cũng đúng.”
Lại phát ra cảm khái, “Bất kể thế nào, chỉ cần Dược Dược hạnh phúc, trẫm cũng coi như có lỗi với cả nhà họ Thẩm.”
Tạ Cảnh Sơ không nói gì.
Ánh mắt Hoàng đế lại rơi lên người hắn, “Nói đến, ngươi cũng không còn nhỏ nữa, bây giờ Dược Dược đều đã gả chồng, ngươi cũng nên sớm thành gia lập thất. Mẫu hậu ngươi vì ngươi, quấn lấy trẫm nói mấy lần, đặc biệt tổ chức thi hội này. Đến nhiều tiểu cô nương như vậy, nghe nói từng người từng người non nớt như nụ hoa, ngươi lại không có một người nào thích sao?”
Nói đến thi hội, trong đầu Tạ Cảnh Sơ lại chỉ hiện lên khuôn mặt Thẩm Dược.
Hắn hơi nhíu mày, “Bẩm phụ hoàng, ở thi hội có một Cố cô nương, không chỉ xinh đẹp, mà còn rất có tài hoa.”
“Ồ? Họ Cố?”
“Là con gái của Ngự sử trung thừa.”
Hoàng đế hiểu rõ, “Cố Trung.”
Nói đến người này, ánh mắt Hoàng đế ảm đạm, trông có vẻ không mấy hào hứng.
Ông ta không thích con người Cố Trung cho lắm, quá vụ lợi, lại còn thấy gió xoay chiều, sau lưng không ít lần tham ô.
Bất quá, thuật cai trị bề tôi, muốn người ta giúp mình làm việc, thì phải cho hắn mọi đặc quyền.
Cố Trung chỉ cần làm tốt việc trong phận sự, tham ô, cũng không ảnh hưởng gì, đừng tham vào bạc của hoàng đế hắn là được.
Tạ Cảnh Sơ nói: “Cố cô nương còn hóa danh Thanh Sơn Hồ chủ nhân, viết 《Lâm Lang Ký》.”
Nghe đến đây, mắt Hoàng đế mới sáng lên một chút, “Ồ? Con gái Cố Trung, lại chính là Thanh Sơn Hồ chủ nhân?”
Tạ Cảnh Sơ gật đầu, “Chính là.”
Hoàng đế vỗ tay cười: “Thật không ngờ, Cố Trung lại dạy dỗ ra một đứa con gái có tài tình như vậy. Ngươi có hứng thú với nàng ta, vậy rất tốt, thế nào, có bàn bạc cùng nhau ra ngoài chơi chưa?”
Tạ Cảnh Sơ lắc đầu: “Vẫn chưa.”
“Vừa hay, mấy ngày này, ngươi còn chưa thể thượng triều, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, hãy xuất cung đi, hẹn Cố gia cô nương cùng đi chơi, hai người ở bên nhau nhiều hơn, cũng hiểu nhau nhiều hơn, nếu thích hợp, hôn sự liền có thể định xuống.”
Tạ Cảnh Sơ hơi sững lại, “Việc này... Có phải quá nhanh không?”
Hoàng đế không cho là vậy, “Ngươi tưởng ngươi còn nhỏ tuổi sao? Môn đệ Cố gia cũng không thấp, đặc biệt là Cố gia cô nương lại là người có tài hoa, ngươi cưới nàng ta, sau này thay ngươi quản lý Đông Cung, tâm trí ngươi cũng có thể dồn vào chính sự, đến lúc đó, trẫm mới yên tâm giao việc lớn thiên hạ cho ngươi xử lý.”
Việc lớn thiên hạ...
Lòng Tạ Cảnh Sơ khẽ động, đồng ý, “Vâng, nhi thần đều nghe theo phụ hoàng.”
Hoàng đế giống như Tạ Uyên, nói làm là làm, vừa dặn dò Tạ Cảnh Sơ xong, buổi chiều liền phân phó xuống, lấy danh nghĩa Đông Cung đưa thiệp cho Cố gia, mời bọn họ ngày mốt đi du thuyền trên hồ Mông.
Thiệp được đưa đến, trên dưới Cố gia chấn động mạnh.
Mẹ Cố Đường Lê là Tôn thị hai tay nắm chặt tấm thiệp, yêu thích không rời tay, “Đây là từ trong cung đưa đến... Đưa đến cho con gái ta...”
Cố Trung bực bội nói: “Ngươi biết chữ sao? Cầm thiệp ngược rồi!”
Tôn thị cười hì hì, không phản bác, lật tấm thiệp lại, nhìn Cố Đường Lê, “Đường Lê của ta, thật là cho mẹ nở mày nở mặt! Trước kia Thẩm gia quan hệ tốt với trong cung, mẹ Thẩm Dược cứ hay sai người đưa đồ cho ta, lúc thì là trà bệ hạ ban thưởng, lúc thì là gấm vóc ban thưởng. Người khác đều nói bà ta rộng rãi, đối xử tốt với người Cố gia chúng ta, nhưng chỉ có ta biết, bà ta chính là đang khoe khoang với ta! Con gái bà ta thân thiết với Thái tử, con gái ta lại chỉ là kẻ hầu của con gái bà ta! Hừ, bây giờ tốt rồi chứ? Gió đổi chiều, con gái ta sắp gả vào Đông Cung rồi!”
Cố Trung trừng mắt nhìn bà ta: “Chuyện còn chưa đâu vào đâu, sao đã nói gả vào Đông Cung? Ra ngoài đừng nói bậy! Truyền ra ngoài làm hỏng thanh danh làm quan của ta!”
Tôn thị cũng nổi giận, “Sao ngươi cứ chống đối ta vậy? Chỉ sợ là làm trâu làm ngựa cho Thẩm gia quen rồi, không thấy được con gái mình tốt hơn!”
“Ngươi nói bậy gì đó! Ai làm trâu làm ngựa cho Thẩm gia?” Cố Trung đỏ bừng mặt.
“Không phải ngươi thì còn ai.”
Tôn thị hừ một tiếng, nhìn Cố Đường Lê, mới lộ ra nụ cười an ủi, “Con ngoan, lát nữa mẹ dẫn con đi mua quần áo mới.”
Đánh giá nàng ta một lượt, nhíu mày, “Bất quá, cảm thấy con hơi béo. Tối nay không được ăn cơm, ngày mai cũng một miếng cũng không được ăn, chỉ được uống nước, đến tận lúc đi du thuyền.”
Cố Đường Lê sững lại, “Gì cũng không được ăn sao?”
Cố Trung cũng nói: “Bà muốn bỏ đói chết con gái bà à!”
Tôn thị lườm một cái, “Ngươi thì biết gì! Chỉ nhịn đói vài canh giờ, chết không nổi đâu! Không ăn gì, thanh mảnh một chút, trông đẹp hơn! Đến lúc đó Thái tử điện hạ nhìn thấy sẽ thích!”
Cố Trung vẫn thấy không ổn, “Thẩm gia Dược Dược từ nhỏ đã thanh mảnh, cũng đâu thấy Thái tử thích.”
Tôn thị cao giọng: “Đó đều tại Thẩm Dược! Nó sao sánh được con gái ta? Đồ chỉ biết lười biếng, đâu được như con gái ta tri thư đạt lễ, tài hoa hơn người! Ta bảo con gái ăn ít đi, đây đều là vì tốt cho nó, chẳng lẽ ta còn hại nó sao?”
Cố Đường Lê cũng ra hòa giải, nói: “Không sao đâu, cha, nhịn một hai bữa không sao.”
Lại cười ngọt ngào với Tôn thị: “Mẹ, con nhất định sẽ cố gắng, khiến Thái tử điện hạ không thể không cần con! Con sẽ không thua kém Thẩm Dược!”
•
Tĩnh Vương phủ.
Thời tiết này, không thích hợp trồng rau, trồng xuống rất dễ bị cháy nắng chết.
Vì vậy chuyện trồng rau, tạm thời gác lại.
Trước tiên sửa sang phòng ốc.
Đồ nội thất Tạ Uyên mua đều là hàng thượng hạng, trong kinh không đủ, phải điều từ ngoại địa về.
Trong lúc đồ nội thất đang vận chuyển trên đường, Tạ Uyên bảo bọn họ dọn trống phòng, mở rộng cửa sổ, tăng ánh sáng, và sơn lại toàn bộ.
Thẩm Dược vẫn không vào thư phòng của Tạ Uyên, nói là giám sát, thực ra là trốn dưới mái hiên râm mát uống canh đậu xanh.
Còn Tạ Uyên, ở thư phòng, cả buổi chiều, yên tĩnh đọc hết toàn bộ 《Lâm Lang Ký》, học được không ít “đường lối theo đuổi vợ”.
Ăn tối, Thẩm Dược hỏi: “Đúng rồi, Vương gia, ngày mốt chúng ta đi đâu tế bái Tiết tướng quân?”
Tạ Uyên nói: “Ở phía Đông thành. Bên đó có hồ Mông, cạnh hồ Mông có một vùng núi rừng, rất nhiều người trong quân tử trận, đều chôn cất ở đó.”
Ngừng một chút, Tạ Uyên nghĩ đến điều gì, “Nghe nói hai năm nay cạnh hồ Mông mở một tửu lâu, có thể du thuyền trên hồ. Tế bái xong cữu cữu, chúng ta có thể cùng đi.”
Bình luận