Chương 9: Cố Trầm Đình, anh còn biết liêm sỉ không?
Kiều Thấm sững sờ, rồi nghe Cố Trầm Đình tiếp tục nói: "Còn nữa, tốt nhất cô hãy đính chính rằng Vân Sương cũng là bạn của cô. Khi đó vì cô lo lắng cho an nguy của Vân Sương nên mới nhờ tôi bảo vệ cô ấy."
Kiều Thấm gần như không tin vào tai mình: "Cố Trầm Đình, anh còn biết liêm sỉ không? Loại chuyện này mà anh cũng nói ra được sao?"
Anh có biết không, khi cô bị anh đẩy ra giữa làn đạn, quay đầu lại nhìn thấy anh đang che chở cho Tống Vân Sương, cô đã đau lòng đến nhường nào? Cô từng nghĩ ba năm vợ chồng, dù anh không yêu cô nhưng ít nhất cũng còn chút tình nghĩa. Nhưng khoảnh khắc đó, cô mới hiểu ra, một khi nguy hiểm ập đến, anh có thể không chút do dự mà vứt bỏ cô!
"Vân Sương khó khăn lắm mới làm được phó cơ trưởng, một khi xảy ra chuyện này sẽ ảnh hưởng đến danh dự, cũng không có lợi cho việc thăng tiến sau này của cô ấy." Cố Trầm Đình nói.
Kiều Thấm muốn vỗ tay tán thưởng anh ta. Anh lo lắng cho Tống Vân Sương chu đáo như vậy, nhưng lại chẳng hề nghĩ tới, khi anh túng quẫn nhất, chính là Tống Vân Sương đã vứt bỏ anh. Còn cô – người vợ này – lúc đó đã ở bên cạnh, cùng anh khởi nghiệp, cùng anh nếm mật nằm gai!
"Tôi từ chối." Kiều Thấm đáp thẳng thừng.
"Cái gì?" Cố Trầm Đình sững người, dường như không ngờ Kiều Thấm lại từ chối quyết liệt như vậy.
"Tôi sẽ không nói dối trước công chúng. Cả anh và tôi đều hiểu rõ, đó không phải là hiểu lầm, Tống Vân Sương càng không phải bạn bè gì của tôi!" Kiều Thấm lạnh lùng nói.
Cố Trầm Đình tỏ vẻ tức giận: "Kiều Thấm, cô muốn hại chết Vân Sương à?"
"Là anh quên mất thân phận đã có vợ, đi ngoại tình với cô ta nên mới hại cô ta!" Kiều Thấm không chút khách khí đáp trả.
"Tôi không ngoại tình, càng không có lỗi với cô, tôi và cô ấy chỉ là bạn!"
"Vậy người bạn này của anh cũng thật tận tâm, vì cô ta mà đêm không về, chỉ cần cô ta gọi một cuộc điện thoại là có thể dễ dàng gọi anh đi ngay."
"Đó chỉ là vì Vân Sương về Kinh Thành, lại mới làm nữ cơ trưởng nên có nhiều xã giao, tôi chỉ đi cùng cô ấy thôi." Cố Trầm Đình biện minh.
"Vậy ra, để đi cùng cô ta, ngay cả ngày tôi đón tro cốt cha mẹ, anh cũng có thể nuốt lời, đúng không?!" Kiều Thấm hét lên chất vấn.
"Cô muốn lật lại chuyện cũ sao?" Cố Trầm Đình phẫn nộ, "Cô chỉ cần nói vài câu là có thể giúp Vân Sương, việc đó có gì khó chứ!"
Kiều Thấm lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt, sao anh ta có thể nói ra câu "có gì khó chứ" nhẹ tênh như vậy! Đây là chuyện nói vài câu là xong sao?
"Nếu anh coi trọng Tống Vân Sương đến thế, tại sao lúc cô ta trở về, anh không chọn cách ly hôn?" Cô hỏi.
"Cái gì?" Cố Trầm Đình ngớ người.
"Lúc đó nếu anh chọn ly hôn, chỉ cần nói với tôi anh yêu Tống Vân Sương, tôi tuyệt đối sẽ không làm khó anh." Kiều Thấm nói, "Vậy thì bây giờ danh dự của Tống Vân Sương đương nhiên cũng sẽ không bị ảnh hưởng chút nào."
Cố Trầm Đình bất mãn: "Tôi sẽ không ly hôn. Lời thề lúc kết hôn tôi chưa từng quên. Kiều Thấm, tôi đã nói, sau khi chúng ta kết hôn, tôi tuyệt đối không phụ cô!"
Câu "tuyệt đối không phụ cô" này đối với Kiều Thấm nghe chẳng khác nào một trò đùa.
"Cố Trầm Đình, anh không ly hôn không phải vì nhớ lời thề, mà là vì anh không muốn mang tiếng là kẻ thành đạt rồi vứt bỏ người vợ cùng mình khởi nghiệp. Anh tham lam quá, vừa muốn ánh trăng sáng, lại vừa muốn danh thơm!"
"Nếu anh thực sự không phụ tôi, sao có thể mặc kệ bạn bè anh miệt thị và sỉ nhục tôi?"
"Ngay cả ngày tôi đón tro cốt cha mẹ, anh cũng có thể nuốt lời chỉ vì mẹ Tống Vân Sương bị trẹo chân – một căn bệnh nhỏ nhặt! Cố Trầm Đình, đó là cha mẹ tôi! Vậy mà tôi đến việc đưa họ về nhà mình còn không làm nổi!"
Từng lời buộc tội khiến sắc máu trên mặt Cố Trầm Đình biến mất. Anh như bị đả kích, hồi lâu sau mới nói: "Tôi biết, cô phải chịu nhiều uất ức rồi. Thôi được, cuối tuần này tôi sẽ đi tế lễ cùng cô, cũng nói với họ một tiếng xin lỗi. Tôi không nên không đi cùng cô đón tro cốt của họ."
Kiều Thấm biết, đây là cách Cố Trầm Đình dỗ dành cô. Dù 20 ngày nữa họ sẽ chính thức ly hôn, thực ra chẳng cần anh đi tế lễ cùng cô. Nhưng... anh đúng là nợ cha mẹ cô một lời xin lỗi!
"Được." Cô đáp.
Nhưng đến cuối tuần, Cố Trầm Đình lại một lần nữa nuốt lời.
"Xin lỗi, vì công ty đột nhiên có cuộc họp quan trọng, hôm nay anh không có thời gian đi tế lễ cùng cô rồi. Lần sau anh nhất định sẽ đi." Cố Trầm Đình nói qua điện thoại đầy áy náy.
"Được, tôi hiểu rồi." Kiều Thấm đáp, lặng lẽ kết thúc cuộc gọi. Không cãi vã, không ồn ào! Thậm chí trong lòng cô, sự thất vọng cũng dần nguội lạnh, bởi vì Cố Trầm Đình đã làm cô thất vọng quá nhiều lần rồi. Anh ta có thể mặc kệ bạn bè sỉ nhục cô, thì tất nhiên sẽ chẳng bận tâm đến cha mẹ đã khuất của cô.
Nhìn chiếc điện thoại trong tay, Kiều Thấm mở album ảnh. Trong máy cô, những tấm hình chụp chung với Cố Trầm Đình ít đến đáng thương, chỉ vỏn vẹn vài tấm, thậm chí có tấm còn chụp chung với nhân viên công ty. Nhưng trong điện thoại Cố Trầm Đình lại có một album chứa đầy ảnh chụp chung giữa anh và Tống Vân Sương.
Kiều Thấm xóa từng tấm ảnh chụp chung với Cố Trầm Đình. Lúc kết hôn, vì tiết kiệm tiền nên họ chẳng chụp ảnh cưới, như vậy cũng tốt, đỡ phải xử lý. Cô bắt đầu gói ghém những đồ đạc của mình trong nhà. Quần áo trang sức của cô không nhiều, thứ duy nhất họ có chung chỉ là một cặp nhẫn cưới rẻ tiền. Vì Cố Trầm Đình muốn giấu kín việc kết hôn nên họ cũng chẳng bao giờ đeo.
Kiều Thấm nhìn cặp nhẫn cưới, rồi đặt lại vào ngăn kéo. Trước đây cô không bận tâm nhẫn rẻ hay đắt, thứ cô trân trọng là tấm chân tình của anh. Nhưng bây giờ, cô mới hiểu ra, trong lòng anh, có lẽ cô cũng rẻ rúng như cặp nhẫn này mà thôi.
Điện thoại reo, là cuộc gọi của Văn Lan Na. Vừa bắt máy, cô đã nghe thấy giọng bạn thân: "Hôm nay có rảnh không, đi cùng mình đến trường đua ngựa nhé?"
"Trường đua ngựa?" Kiều Thấm ngạc nhiên.
"Nghe nói hôm nay Bạch Cảnh Thành đến trường đua ngựa, mình muốn tranh thủ lộ diện trước mặt anh ta xem có kết thân được không, nhưng mình đi một mình thì không dám." Lan Na nói.
Trong đầu Kiều Thấm hiện lên khuôn mặt tuấn mỹ của Bạch Cảnh Thành cùng đôi mắt tĩnh mịch kia. Đó là một người đàn ông nguy hiểm. "Cậu để mắt đến anh ta rồi à?" cô hỏi.
"Khụ khụ khụ... khụ khụ..." Trong điện thoại truyền đến tiếng ho của Văn Lan Na, "Mình đâu có chán sống mà để mắt đến Bạch Cảnh Thành! Là mình nghe phong thanh nhà họ Bạch muốn đầu tư vào lĩnh vực máy bay không người lái. Cậu biết công ty mình cũng có nghiên cứu mảng này, nên mình định đến hóng hớt, xem có cơ hội gì không."
Kiều Thấm do dự. Cô thực sự không muốn gặp lại Bạch Cảnh Thành, bản năng nguy hiểm mách bảo cô tốt nhất nên tránh xa người đàn ông đó.
"Thấm Thấm, cậu đi cùng mình đi mà." Văn Lan Na nũng nịu.
Kiều Thấm cuối cùng cũng thở dài: "Được."
Nhưng khi đến trường đua ngựa, cô lại bất ngờ nhìn thấy Cố Trầm Đình – người lẽ ra đang "bận họp khẩn cấp" – lại đang ở cùng Tống Vân Sương. Hai người mặc trang phục cưỡi ngựa, cưỡi trên hai con ngựa song hành bên nhau, nhìn trông giống hệt một đôi tình nhân hạnh phúc!
Bình luận