Chương 48: Các tướng sĩ đưa tiễn tro cốt liệt sĩ tại sân bay

Bác Chu tới rồi!

Kiều Thấm sững sờ nhìn bóng dáng ở phía không xa. Phía sau bác Chu còn có quân y họ Phương, những chiến hữu từng kề vai sát cánh cùng bố mẹ cô năm xưa, và hai hàng binh sĩ trong quân phục chỉnh tề!

Các binh sĩ cử động đều tăm tắp, trên gương mặt tràn đầy vẻ nghiêm trang!

Sảnh chờ sân bay phút chốc tĩnh lặng lại, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn những người trong bộ quân phục kia.

Hốc mắt Kiều Thấm bỗng đỏ hoe.

Vừa rồi khi bị làm khó, bị dùi cui điện đánh trúng, cô chưa từng muốn rơi lệ. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, cô lại muốn khóc!

Cô biết, đó là bác Chu cùng các binh sĩ trong quân đội tới tiễn đưa bố mẹ cô!

Nhân viên an ninh sân bay đều hạ dùi cui điện trong tay xuống, không dám có thêm hành động nào nữa.

Nhìn những bộ quân phục trước mặt, Kiều Thấm nhớ lại thân phận người lính của mình năm xưa. Cô cũng từng tuyên thệ sẽ không làm chuyện phạm pháp.

Cố nén hận ý trong lòng, cô buông chân đang giẫm lên người Tống Vân Sương ra. Cô giẫm gãy mấy cái xương sườn của Tống Vân Sương, thậm chí khiến cô ta bị thương nặng hơn thì đúng là có thể giải tỏa cơn giận nhất thời, nhưng không đáng để cô phạm tội vì loại người này!

Tống Vân Sương loạng choạng đứng dậy, oán hận nói: "Kiều Thấm, tôi sẽ kiện cô!"

"Vậy thì tôi kiện cô trước!" Văn Lan Na từ một bên xông ra, "Nếu không phải tại cô, Kiều Thấm sao có thể bị nhân viên an ninh sân bay vây đánh, thậm chí bị dùi cui điện đập trúng!"

"Dùi cui điện?" Sắc mặt lão thủ trưởng trầm xuống, ánh mắt rơi vào những cây dùi cui trong tay đám an ninh, "Các người... các người dám dùng dùi cui điện đánh con bé? Nó là hậu duệ của liệt sĩ, bố mẹ nó hy sinh vì nước, còn bản thân nó là một quân nhân xuất ngũ từng vào sinh ra tử vì quốc gia! Giữa ban ngày ban mặt, các người sao dám làm thế!"

Giọng nói của lão thủ trưởng vang dội, tựa như tiếng sấm giữa trời quang, làm đám nhân viên sân bay đều sững sờ nhìn nhau.

Hậu duệ liệt sĩ?!

Chẳng lẽ... trong chiếc hộp tro cốt kia thực sự là tro cốt liệt sĩ sao?

Mà người phụ nữ này lại còn là một quân nhân xuất ngũ từng vào sinh ra tử vì đất nước!

Tức thì, những nhân viên an ninh từng động thủ với Kiều Thấm đều nhìn nhau, vẻ mặt luống cuống không biết làm sao.

Tống Vân Sương lại càng không dám tin! Sao có thể chứ, bố mẹ Kiều Thấm lại thực sự là liệt sĩ?! Nhưng Trầm Đình chưa từng nhắc tới!

"Trầm Đình..." Cô ta quay đầu nhìn Cố Trầm Đình đứng bên cạnh, lại phát hiện Cố Trầm Đình lúc này đang sững sờ nhìn về phía trước!

Thứ anh nhìn... là Kiều Thấm! Phút chốc này, trong mắt anh chỉ có Kiều Thấm, thậm chí cô gọi anh cũng không nghe thấy.

Trong mắt Tống Vân Sương xẹt qua vẻ ghen ghét.

Còn Cố Trầm Đình lúc này, nội tâm anh còn chấn động hơn bất kỳ ai. Mãi đến lúc này anh mới biết, những gì Kiều Thấm nói vừa rồi lại là sự thật! Bố mẹ cô là liệt sĩ! Những liệt sĩ đã hy sinh vì nước!

Khi đó, Kiều Thấm phải mang tâm trạng như thế nào khi hy vọng anh đi cùng cô đón tro cốt của bố mẹ mình về? Vậy mà anh lại... Nghĩ đến hành động của mình năm xưa, Cố Trầm Đình càng thêm hối hận!

Anh còn nhớ khi Kiều Thấm ôm hộp tro cốt trở về biệt thự, mẹ anh đã sỉ nhục cô như thế nào, chỉ vào hộp tro cốt mà nói đó là đồ xui xẻo. Rõ ràng là liệt sĩ hy sinh vì nước, thế mà sau khi chết đến nhà con gái cũng không vào được!

Nghĩ đến đây, Cố Trầm Đình hối hận tới mức muốn tự tát mình mấy cái!

Đúng lúc này, vài vị lãnh đạo cấp cao của Vân Hàng cũng vội vã bước tới: "Thủ trưởng Chu, ông tới rồi ạ, ây, cô Kiều, chuyện này là..."

Các lãnh đạo này khi thấy vẻ mặt phẫn nộ của lão thủ trưởng và tình trạng của Kiều Thấm hiện giờ, lập tức sững sờ.

"Kiều Thấm vừa ôm tro cốt liệt sĩ mà lại bị mười mấy người phía Vân Hàng các người vây đánh, tôi rất muốn biết tại sao!" Lão thủ trưởng nghiêm giọng chất vấn.

Mấy vị lãnh đạo nhìn nhau, cuối cùng giám đốc bộ phận quan hệ công chúng của Vân Hàng lên tiếng: "Ai giải thích cho tôi xem, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

Mọi người nhìn nhau, sau đó ánh mắt đổ dồn về phía Tống Vân Sương.

Tống Vân Sương lúc này đành đâm lao phải theo lao: "Là do tôi thấy hộp tro cốt cô ta ôm khả nghi nên yêu cầu kiểm tra, nhưng Kiều Thấm từ chối phối hợp nên tôi mới tìm nhân viên an ninh tới!"

"Cô thật giỏi tưởng tượng đấy!" Lão thủ trưởng phẫn nộ nói. Những chiến hữu theo sau lão thủ trưởng đều lộ vẻ giận dữ.

"Tôi cũng chỉ vì sự an toàn của cả chuyến bay, nếu lỡ trong hộp không phải tro cốt mà là thứ gì đó dễ cháy nổ hay chất độc thì cả máy bay đều gặp nạn!" Tống Vân Sương biện minh.

"Nhưng tôi đã làm thủ tục khai báo rồi, Phó cơ trưởng Tống chỉ cần kiểm tra một chút là rõ, thế nhưng cô không chịu kiểm tra mà lại nhất quyết tạm giữ hộp tro cốt, đây là đạo lý gì!" Kiều Thấm mặt đầy lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tống Vân Sương.

"Tôi... tôi chỉ là để đề phòng vạn nhất nên mới muốn kiểm tra lại." Tống Vân Sương tiếp tục cãi cố.

"Vậy ra chỉ cần phó cơ trưởng muốn kiểm tra thì dù là tro cốt liệt sĩ cũng có thể tùy ý kiểm tra, nếu không thì cứ cướp đi phải không?" Lão thủ trưởng lạnh lùng lên tiếng!

"Tôi hoàn toàn không biết đó là tro cốt liệt sĩ!" Tống Vân Sương vội vàng nói.

Văn Lan Na đẩy đám nhân viên an ninh đang ngăn mình ra, bước lên nói lớn: "Tôi đã hét lên đó là tro cốt liệt sĩ rồi! Cô làm cái gì, cô thúc giục người ta cướp hộp tro cốt đi mà!"

Sắc mặt Tống Vân Sương tái nhợt đi trong chớp mắt. Đám tướng sĩ nghe thấy thế, ánh mắt nhìn cô ta càng thêm phẫn nộ. Các lãnh đạo Vân Hàng thấy vậy, tức đến mức chỉ muốn chửi người. Một người phụ nữ thường ngày vẫn tự coi mình là phụ nữ hiện đại, bản lĩnh, sao lại có thể làm ra hành động ngu ngốc đến thế!

Phó chủ tịch hãng quyết đoán nói: "Tôi thấy Phó cơ trưởng Tống hiện tại không thích hợp thực hiện nhiệm vụ bay, lập tức phái phó cơ trưởng khác tiếp quản chức vụ của cô ta!"

"Rõ!" Có người đáp lại, vội vàng gọi điện thoại liên lạc người thay thế.

Tống Vân Sương mặt cắt không còn giọt máu, người loạng choạng, nếu không nhờ Cố Trầm Đình đỡ lấy thì có lẽ đã ngã xuống đất rồi.

Không, không thể được! Nếu bị đình chỉ công tác, sự nghiệp thăng tiến sau này của cô ta sẽ bị ảnh hưởng.

"Làm sao đây? Em không thể bị đình chỉ công tác, Trầm Đình, anh giúp em với!" Tống Vân Sương túm lấy Cố Trầm Đình như túm lấy cọng rơm cứu mạng.

Anh nhìn Tống Vân Sương trước mắt! Người phụ nữ vốn rạng rỡ kiêu sa giờ đây khuôn mặt tái nhợt, trong mắt toàn là vẻ không cam tâm.

Cố Trầm Đình không đành lòng, không nhịn được bước lên nói với Kiều Thấm: "Hay là em tha cho Vân Sương một lần đi, nếu cô ấy thực sự bị đình chỉ bay thì ảnh hưởng tới cô ấy quá lớn! Vả lại, vừa rồi em cũng đánh cô ấy rồi, coi như cũng xả giận được rồi..."

Lão thủ trưởng bất mãn nhìn Cố Trầm Đình: "Cậu và Tiểu Thấm đã ly hôn rồi, còn nói cái gì nữa!"

"Con..."

Anh còn chưa kịp nói tiếp đã bị Kiều Thấm cắt ngang.

"Cố Trầm Đình, vừa rồi tôi bị vây đánh, bị làm khó, anh chưa từng nói giúp tôi nửa lời, thế nhưng chỉ cần Tống Vân Sương có chút chuyện là anh đều đứng ra bênh vực. Tôi đã nói rồi, anh không có tư cách nói những lời này với tôi!"

"Kiều Thấm, coi như vì tình nghĩa vợ chồng ba năm của chúng ta, cầu xin em hãy tha cho Vân Sương lần này đi!" Cố Trầm Đình nghiến răng nói. Anh cũng biết là Vân Sương sai, nhưng dù sao Vân Sương cũng là ân nhân cứu mạng của anh, dù thế nào anh cũng phải giúp cô ấy!

"Ha ha!" Kiều Thấm đột nhiên cười lớn, nhưng trong mắt lại ánh lên làn nước mắt. Điểm nuối tiếc cuối cùng đối với Cố Trầm Đình cũng tan thành mây khói vào khoảnh khắc này, "Nếu năm xưa tôi không cứu người bị tám nhát dao như anh dưới sông, liệu anh còn mạng đứng đây nói những lời này trước mặt tôi không?! Cố Trầm Đình, anh đúng là đồ khốn nạn!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập