Chương 26: Quả nhiên là một người phụ nữ thú vị
Trong sảnh tiệc, rất nhiều người ngẩn người nhìn chòng chọc vào màn hình với vẻ đầy khó tin.
Cố Trầm Đình càng trừng lớn đôi mắt, đó là sự ngỡ ngàng, hoang mang và cả chấn động!
Dù anh ta biết cô là quân nhân xuất ngũ, biết vài chiêu thức, nhưng từ trước đến nay anh ta vẫn luôn cho rằng đó chỉ là những bài quyền cước biểu diễn cho đẹp mắt mà thôi. Thế nhưng vừa rồi, cô lại đánh gục hai gã đàn ông to lớn ấy ngay trước mặt bao nhiêu con người!
Khác với sự kinh ngạc của những người khác, lúc này Bạch Cảnh Thành lại đang nhìn màn hình điện tử lớn với ánh mắt thấu đáo.
Quả nhiên, người phụ nữ này rất thú vị!
Màn hình điện tử hiển thị tình hình bên trong phòng, nghĩ đến cũng là do một tay người phụ nữ này sắp xếp. Vậy mà lại có thể nghĩ ra cách phản kích như thế này, quả thực rất bất ngờ!
Nhưng nếu ngay cả loại chuyện này mà cũng không đối phó nổi, thì cô ấy cũng không xứng đáng làm đội trưởng cũ của lực lượng đặc biệt Phi Ưng rồi!
Khóe môi Bạch Cảnh Thành khẽ cong lên. Viên thư ký Ngô Phóng đứng bên cạnh thừa hiểu rằng đây là biểu hiện cho thấy tâm trạng của sếp nhà mình đang cực kỳ tốt. Xem ra, vị sếp tổng nhà anh ta càng lúc càng hứng thú sâu sắc với cô Kiều này rồi!
Đúng lúc ấy, nhân viên khách sạn cuối cùng cũng tra ra được số phòng: "Là phòng 1205, họ ở phòng 1205!"
Nghe vậy, Cố Trầm Đình liền lao vụt ra khỏi sảnh tiệc.
Văn Lan Na nhanh chân bám sát phía sau.
Tống Vân Sương ngẩng đầu nhìn hình ảnh Kiều Thấm trên màn hình, trong ánh mắt lóe lên sự không cam lòng.
Mọi chuyện đã đến mức này rồi, không ngờ Kiều Thấm vẫn có thể thoát nạn trong gang tấc! Ngược lại, điều này còn đẩy nhà họ Cố và cô ta vào thế bất lợi. Nhất là bây giờ, chuyện Cố Trầm Đình và Kiều Thấm kết hôn bí mật bị phơi bày, cô ta bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba trong mắt người đời!
Nghĩ đến đây, Tống Vân Sương không khỏi nghiến răng căm hận.
"C-Cậu không hề trúng khói mê ư?" Giọng nói hoảng hốt của Cố Kiều Kiều vang lên từ trong phòng khách sạn.
Kiều Thấm lạnh lùng nhìn đối phương: "Thứ cậu nên quan tâm lúc này không phải là chuyện đó, mà là toàn bộ sự việc diễn ra trong căn phòng này vừa rồi đã được camera truyền thẳng lên màn hình lớn của sảnh tiệc khách sạn rồi đấy."
"Cậu nói cái gì?" Cố mẫu và Cố Kiều Kiều trố mắt kinh ngạc.
"Tôi nói rằng, những việc làm của các người, tất cả những vị khách dự tiệc trong khách sạn hôm nay đều đã nhìn thấy và nghe thấy hết rồi!" Kiều Thấm đáp. Lý do cô chậm nửa tiếng mới bước vào phòng là vì đã chuẩn bị sẵn một số công tác dự phòng. Vốn chỉ là để phòng hờ vạn bất đắc dĩ. Nào ngờ đâu lại thực sự dùng tới.
"Phải rồi, Cố Trầm Đình cũng tham dự bữa tiệc ở khách sạn hôm nay đấy!" Kiều Thấm bổ sung thêm một câu.
Sắc mặt Cố Kiều Kiều tái mét đi trong chớp mắt.
Nghĩa là, những lời cô ta vừa nói trong căn phòng này, cùng với kế hoạch của cô ta và mẹ, đều đã bị phơi bày trần trụi trước đám đông dân chúng rồi sao?!
Nếu lời Kiều Thấm nói là thật, thì cô ta... cô ta sau này còn mặt mũi nào để đối diện với người khác nữa đây! Nhất là theo cô ta biết, bữa tiệc anh trai tham dự hôm nay toàn là những gương mặt tên tuổi thuộc giới thượng lưu Kinh thành!
Kiều Thấm làm vậy chẳng khác nào đẩy cô ta vào bước đường cùng, khiến cô ta không còn chỗ đứng trong giới thượng lưu nữa!
"Mày... mày chỉ đang dọa tao thôi, mày lừa người!" Cố Kiều Kiều hoảng loạn kêu lên.
"Tôi có lừa người hay không, lát nữa anh trai cô tới, cô tự hỏi anh ta thì sẽ rõ!" Tính theo thời gian, Cố Trầm Đình hẳn đã thông qua nhân viên để tra ra số phòng của cô rồi!
Cố Kiều Kiều run lẩy bẩy cả người. Cố mẫu giận dữ lao về phía Kiều Thấm: "Con kh tiện nhân này, tao xem mày có dám xé xác mày ra không!"
Kiều Thấm lách người né tránh đòn tấn công của Cố mẫu.
Cố mẫu vồ hụt, cả người lao bổ vào chiếc tủ bên cạnh, đau đến mức kêu thét lên oai oái.
Ngay lúc đó, cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Cố Trầm Đình và nhân viên khách sạn xông vào.
Cố Kiều Kiều giật nảy mình.
Đại ca... vậy mà lại xuất hiện thật ư? Chẳng lẽ đúng như lời Kiều Thấm nói, toàn bộ những gì xảy ra trong phòng vừa rồi đều đã bị người bên ngoài nhìn thấy hết rồi sao?
Vừa nhìn thấy con trai, Cố mẫu liền lồm cồm đứng dậy với vẻ mặt nhếch nhác, chạy bổ đến trước mặt anh ta: "Trầm Đình, con đến đúng lúc lắm, con tiện nhân Kiều Thấm này ngoại tình bị tao và Kiều Kiều bắt quả tang tại trận. Tao mắng nó vài câu, không ngờ nó lại độc ác đến mức này, đến tao mà nó cũng đánh! Loại phụ nữ không biết xấu hổ như thế này, nếu con còn không mau ly hôn với nó, tao sẽ coi như không có đứa con trai là con..."
"Mẹ!" Cố Trầm Đình giận dữ quát lớn cắt ngang, trên mặt toàn là vẻ bẽ bàng, xấu hổ: "Mẹ đừng nói nữa! Tất cả những gì vừa xảy ra trong căn phòng này, rất nhiều người đã nhìn thấy hết rồi!"
"Cái gì?" Cố mẫu sững sờ, "Sao... sao lại bị người khác nhìn thấy chứ? Phải rồi, là quỷ kế, tất cả là do Kiều Thấm sắp đặt đấy, con trai, con ngàn vạn lần đừng tin lời Kiều Thấm!"
Cố Trầm Đình đầy vị đắng ngắt trong cổ họng. Không phải anh ta tin Kiều Thấm, mà là anh ta tin vào những gì chính mắt mình vừa nhìn thấy, chính tai mình vừa nghe thấy!
Bà mẹ và đứa em gái hiện trên màn hình kia hoàn toàn khác hẳn với ngày thường. Anh ta thậm chí chưa từng dám nghĩ đến việc mẹ ruột và em gái mình lại có thể nghĩ ra loại thủ đoạn bỉ ổi như thế để ép Kiều Thấm phải ra đi tay trắng!
Cố Trầm Đình ngẩng đầu, đưa mắt nhìn người vợ đang đứng cách anh ta vài bước chân.
Cô khoác trên người bộ lễ phục màu xanh đậm, dù vừa trải qua một trận ẩu đả nhưng y phục hoàn toàn không hề xộc xệch, thậm chí nhờ vào khí chất sắc sảo tỏa ra từ người cô, khiến cô mang theo uy nghiêm của một kẻ đứng trên cao. Hệt như... cao ngạo không với tới được!
Rõ ràng họ là vợ chồng, là người từng đầu gối tay ấp, thế mà... khoảng cách vài bước chân này lại xa vời đến thế! Xa đến mức... anh ta thậm chí không dám bước tới gần cô thêm một bước nào nữa!
"Đúng vậy anh, tất cả đều là do Kiều Thấm dàn dựng đấy, nó cố tình dẫn dụ em và mẹ đến đây để bắt gian, rồi hãm hại mẹ con em! Anh tuyệt đối không được tin nó, đây đều là quỷ kế của nó đấy!" Cố Kiều Kiều lúc này đã hoàn hồn, cũng liều mạng hắt nước dơ lên người Kiều Thấm.
Khóe môi Kiều Thấm vương nụ cười nhạo báng lạnh lẽo, nghênh đón ánh mắt của Cố Trầm Đình.
Cô muốn xem thử, đến bước đường này rồi, anh ta sẽ giải quyết ra sao!
"Anh, anh không thể tin Kiều Thấm mà không tin em với mẹ chứ, bọn em mới là người thân ruột thịt của anh cơ mà!" Thấy Cố Trầm Đình mãi ngẩn người không nói gì, Cố Kiều Kiều bất an lên tiếng.
Cố mẫu cũng vội vàng tiếp lời: "Con là do một tay mẹ dứt ruột đẻ ra, sao có thể không tin mẹ mà đi tin cái con đàn bà ngoại tộc này chứ! Con mau gọi người bắt Kiều Thấm lại cho mẹ, nó vừa mới đánh mẹ đấy, mẹ muốn báo cảnh sát, mẹ muốn kiện nó!"
Cố mẫu hùng hổ lớn tiếng, cậy có con trai đứng bên cạnh còn định xông tới đánh Kiều Thấm, nhưng đã bị Cố Trầm Đình kéo giật lại.
"Đủ rồi! Mẹ, Kiều Kiều! Hai người còn muốn khiến con mất mặt đến mức nào nữa hả?!" Cố Trầm Đình gầm lên.
Ánh mắt lạnh lùng của Kiều Thấm khiến anh ta có cảm giác nhục nhã không tìm được lỗ chui ngay trong khoảnh khắc đó. Nhưng điều khiến anh ta bất lực hơn cả là mẹ và em gái không những không biết hối cải, mà vẫn tiếp tục trơ trẽn gasng những tội danh vô căn cứ lên người Kiều Thấm!
"Được lắm, muốn báo cảnh sát chứ gì? Không cần mấy người nhọc công đâu, tôi báo cảnh sát từ lâu rồi!" Văn Lan Na lúc này cũng đã đuổi tới phòng, trợn mắt quát Cố mẫu, đoạn nhanh chân chạy ào đến bên cạnh Kiều Thấm, lo lắng hỏi: "Cậu thế nào rồi? Có bị thương ở đâu không?"
"Tôi không sao." Kiều Thấm trấn an bạn thân.
Nói thật thì cô cũng không hẳn là hoàn toàn không sao. Khói mê hai gã đàn ông đốt trong phòng tuy cô đã đề phòng cẩn thận nhưng vẫn hít phải vài hơi. Chỉ là cơ thể cô từng được huấn luyện chuyên sâu về khả năng kháng thuốc, nên lượng khói mê đó không thành vấn đề lớn, cô hoàn toàn có thể chịu đựng được.
"Cái gì, cô báo cảnh sát rồi á?" Cố Kiều Kiều vừa nghe thấy thế liền biến sắc, trừng trừng nhìn Văn Lan Na.
Mẹ cô ta không hiểu tầm quan trọng của việc báo cảnh sát, nhưng cô ta thì hiểu rõ hơn ai hết! Nếu chuyện này thực sự báo cảnh sát, chẳng khác nào ngồi lì cái tội hãm hại Kiều Thấm của cô ta và mẹ, khi đó sự việc sẽ thực sự lớn chuyện và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!
"Sao cô dám báo cảnh sát cơ chứ?!" Cố Kiều Kiều tức đến mức gào lên.
"Bọn họ dám hãm hại bạn tôi ra nông nỗi này, sao tôi lại không được báo cảnh sát!" Văn Lan Na giận dữ đáp trả.
"Tôi thấy vẫn nên thương lượng với bên cảnh sát, nói đây chỉ là hiểu lầm thì hơn." Tống Vân Sương từ ngoài bước vào, đi đến bên cạnh Cố Trầm Đình nói, "Dù sao đi nữa, đây cũng là chuyện gia đình nhà họ Cố, chưa đến mức phải báo cảnh sát đâu. Trầm Đình, anh thấy sao?"
Bình luận