Chương 93: Đến nhà họ Úc đòi lời giải thích

Trên tàu hỏa, anh cả nhà họ Lữ dẫn theo bố mẹ mình ngồi đối diện với vợ chồng nhà họ Úc, sắc mặt mấy người đều không được tốt lắm.

Mấy ngày trước nhà họ Lữ nhận được thư của Lữ Tuấn Thành, là con gái út nhà họ Lữ bằng tuổi Úc Tâm Nghiên tên Lữ Quyên Tử cầm từ tay người đưa thư về, chỉ là khi người nhà họ Lữ biết nội dung bên trong, trực tiếp ngây người.

Lữ Quyên Tử không dám tin hỏi cháu trai mình: “Cháu không đọc nhầm chứ?”

Cháu trai lớn nhà họ Lữ là Lữ Đại Minh ngẩng đầu nói: “Cháu không bỏ sót chữ nào, đọc hết cả rồi.”

Bà Lữ không cam lòng nói: “Cháu đọc lại cho mọi người nghe một lần nữa đi.”

Lữ Đại Minh có chút sốt ruột nói: “Bà ơi, không cần đọc nữa đâu, chú ba nói rồi, chú ấy ly hôn với con gái nuôi nhà họ Úc rồi, vì cần người chăm sóc bọn trẻ, nên chú ấy cưới dì nhỏ của em Hướng Dương, viết thư về là để nói với bà một tiếng.”

Bà Lữ ném cái nia đang cầm trên tay xuống: “Rốt cuộc là chuyện gì thế này, loạn hết cả lên rồi, nhà mình đã đưa cho nhà họ Úc hai trăm đồng tiền sính lễ đấy, nhà họ Úc nuôi ra cái thứ gì thế này.”

Con dâu thứ hai nhà họ Lữ là Chương Ái Đường nghe lời mẹ chồng, trong mắt toàn là vẻ khinh thường, trong thư em chồng chỉ nói là ly hôn với con gái nhà họ Úc, chứ không viết rõ vì sao ly hôn, chỉ nói là vì chăm sóc bọn trẻ nên cưới con gái út nhà họ Diêu, chính là dì ruột của các cháu trai cháu gái, tin hắn mới lạ.

Trong đó chắc chắn có chuyện không thể cho ai biết, nhưng chị ta sẽ không nhúng tay vào chuyện này, đứng ngoài xem kịch là được.

Bà Lữ vừa mắng vừa đi ra khỏi sân.

Cha Lữ lớn tiếng hỏi: “Bà đi đâu đấy?”

Bà Lữ tức giận nói: “Tôi đến nhà họ Úc đòi lời giải thích.”

Cha Lữ tuy cũng cảm thấy chuyện này có điều khả nghi, nhưng cũng không ngăn vợ, ông thật ra cũng muốn nghe xem nhà họ Úc nói thế nào, xem bọn họ biết được bao nhiêu.

Bà Lữ thật sự bị chọc giận rồi, Úc Tâm Nghiên là do bà ta kén chọn lựa kỹ càng, bây giờ mới đưa đi có bao lâu, vậy mà dám ly hôn với con trai mình, điều này làm bà ta biết để mặt vào đâu.

Bà ta không tin, chuyện lớn như vậy, Úc Tâm Nghiên có thể không viết thư về nhà, người nhà họ Úc thì giỏi giả vờ, một cái rắm cũng không thả, bà ta không thể nuốt được cơn tức này.

Khi bà ta chạy đến nhà họ Úc, mẹ Úc đang tưới nước quét sân: “Ơ, bà thông gia, sao bà lại đến thế, mau vào nhà ngồi.”

Bà Lữ mặt đen kịt: “Đừng gọi như vậy, tôi không dám nhận tiếng bà thông gia này đâu.”

Mẹ Úc nghe lời này, có chút ngơ ngác: “Bà thông gia, bà nói vậy là sao?”

Bà Lữ cũng không vòng vo với mẹ Úc: “Tôi hỏi bà, con Úc Tâm Nghiên không biết xấu hổ đó, có viết thư về cho các người không?”

Mẹ Úc thấy sắc mặt và giọng điệu của bà Lữ không ổn, cũng buông việc trong tay xuống, lau tay vào người: “Bà thông gia nói vậy là có ý gì?”

Bà Lữ nhìn vẻ mặt của bà ta không giống giả vờ: “Tôi vừa nhận được thư của Tuấn Thành, nói là nó và Úc Tâm Nghiên ly hôn rồi, xem các người nuôi dạy con cái tốt chưa.”

Mẹ Úc vừa nghe Lữ Tuấn Thành và Úc Tâm Nghiên ly hôn, có chút không thể tin nổi: “Sao có thể như vậy được, bọn chúng mới cưới mà?”

Nói xong câu này, phản ứng đầu tiên của bà ta là, nếu chuyện này là thật, thì tiền sính lễ nhà họ Lữ có phải sẽ đòi bọn họ trả lại không, vừa nghĩ đến điều này, bà ta liền sốt ruột: “Chuyện này chúng tôi thật sự không biết gì cả, rốt cuộc là chuyện thế nào?”

Sợ hàng xóm hai bên nghe được, vội vàng kéo người vào trong nhà.

Hai con dâu nhà họ Úc vừa nãy đã vểnh tai nghe toàn bộ, chờ bà mẹ chồng kéo bà Lữ vào nhà, hai người liền túm lại thì thầm: “Chị dâu, em vừa nãy không nghe nhầm chứ, Tâm Nghiên lại ly hôn với anh ba nhà họ Lữ rồi?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập