Chương 82: Vậy thì chúng ta hòa nhau

Từ sau hôm đó, Úc Tâm Nghiên mời lũ trẻ đó ăn cá hầm, Diệp Tư Lễ và Diệp Tư Nham cũng có bạn chơi cùng, hơn nữa khi có người bắt nạt bọn họ, còn có người chủ động bảo vệ bọn họ.

Hai đứa trẻ mấy ngày nay rõ ràng đã cởi mở hơn nhiều.

Thấy bà Tạ hàng xóm đang ở trong sân, Úc Tâm Nghiên đi đến bên hàng rào: “Thím Tạ ơi, có thể mượn cái cuốc nhỏ nhà thím dùng một chút được không ạ.”

Diệp Tư Lễ giơ mấy cành hoa hồng tháng trên tay lên: “Bà Tạ ơi, cháu nhặt được mấy cành hoa hồng tháng về đây ạ.”

Bà Tạ cười vui vẻ: “Ôi, không ngờ Tư Lễ nhà mình còn thích hoa nữa đấy.”

Lúc này Diệp Tư Nham từ ngoài chạy vào lại hét lên: “Là chị thích ạ, bọn cháu nhặt cho chị đấy, đến lúc đó chị vui, sân nhà cũng đẹp ạ.”

Chị dâu thứ hai nhà họ Tạ là Tôn Phấn Nga đang giặt quần áo trong sân ngẩng đầu nhìn Úc Tâm Nghiên một cái: “Đợi hoa nở, cô ấy cũng phải đi rồi, e là cô ấy không nhìn thấy được đâu.”

Bà Tạ nghe thấy lời con dâu thứ hai, trực tiếp thu lại nụ cười: “Giặt quần áo của con đi, đâu cũng có chuyện của con.”

Tôn Phấn Nga không cho là mình nói sai: “Con nói sai chỗ nào ạ, chân Hạ khoa trưởng khỏi rồi, Tâm Nghiên chẳng phải phải rời đi sao, cô ấy đúng là không nhìn thấy được rồi còn gì.”

Tư Nham nhỏ mấy ngày nay ở cùng Úc Tâm Nghiên đã có tình cảm, vừa nghe câu này ‘oa’ một tiếng khóc òa lên: “Chị không đi đâu, chị không đi đâu.”

Bà Tạ lần này trực tiếp lườm con dâu mình một cái: “Chỉ giỏi gây chuyện.”

Quay đầu sang dỗ Tư Nham: “Tư Nham đừng khóc nhé, chúng ta không nghe lời bà ấy nói, người lớn chừng ấy rồi mà còn không biết ăn nói.”

Úc Tâm Nghiên ôm Tư Nham nhỏ vào lòng: “Đừng khóc nữa, lát nữa chị trồng hoa, còn cần Tư Nham giúp đỡ nữa đấy, khóc nữa thì mặt nhỏ này sẽ bị nẻ mất.”

Tư Nham nhỏ ngoài là một đứa ham ăn, còn là một đứa ưa cái đẹp, nghe lời chị nói, dần dần ngừng khóc, nhưng vẫn còn nấc nghẹn: “Chị không đi.”

Úc Tâm Nghiên giúp cậu bé lau khô nước mắt trên mặt: “Chuyện này để sau hãy nói nhé, lát nữa chị trồng hoa, em giúp chị tưới nước, được không?”

Chưa đợi cậu bé quay đầu lại, Úc Tâm Nghiên đã nói với Tư Lễ: “Cầm cuốc nhỏ đi, chúng ta trồng hoa thôi.”

Bà Tạ thấy Úc Tâm Nghiên bế đứa trẻ đi rồi, quay người nói với con dâu thứ hai: “Sau này quản cho tốt cái miệng của mình, đúng là đồ không biết yên phận.”

Tôn Phấn Nga bĩu môi: “Con đâu có nói sai, sao lại không cho người ta nói chứ.”

Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã qua một tháng, trời cũng dần nóng lên.

Khoảng thời gian này, đất trong không gian được Úc Tâm Nghiên trồng kín mít, có lương thực, có hoa quả, có hoa, còn có dược liệu, tóm lại, trong không gian đã thay đổi hoàn toàn.

Còn Úc Tâm Nghiên vì khoảng thời gian này thường xuyên uống nước suối trong không gian, da dẻ càng trở nên mịn màng trắng nõn, non mềm hơn.

Vì có cần câu cá làm bình phong, cá câu được không ít, còn dùng cá đổi được các nguyên liệu nấu ăn khác, Hạ Cẩm Tuyên cũng được hưởng ké không ít, bác sĩ nói hồi phục rất tốt, qua mấy ngày nữa là có thể xuất viện về nhà dưỡng thương rồi.

Sự thay đổi của hai đứa nhỏ trong một tháng này cũng không nhỏ, đã kết được bạn, tính tình cũng hoạt bát cởi mở hơn nhiều.

Còn khoảng thời gian này, Úc Tâm Nghiên phát hiện ra, sức lực của mình lại lớn hơn không ít, không rõ rốt cuộc là vì sao, cũng không còn phí tâm sức nghĩ nữa, dù sao đối với mình mà nói là chuyện tốt.

Hôm đó, lúc Úc Tâm Nghiên đến bệnh viện, Hạ Cẩm Tuyên đưa cho cô hai mươi đồng và mấy tấm phiếu vải: “Những thứ này cô cầm lấy, trời ấm rồi, cắt ít vải, may cho Tư Lễ và Tư Nham, cùng với cô nữa, mỗi người một bộ quần áo để thay đổi.”

Úc Tâm Nghiên vừa định nói ‘phần em thì thôi’, thì nghe Hạ Cẩm Tuyên nói: “Cô nhất định đừng từ chối, khoảng thời gian này, tôi không ít lần ăn cá cô câu được.”

Úc Tâm Nghiên sống lại một đời, cũng không phải loại người khách sáo giả tạo: “Được, quần áo em sẽ may, cũng không cần tìm người khác giúp nữa, vậy thì chúng ta hòa nhau nhé.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập