Chương 68: Thích thì nghĩ cách mà chinh phục

Trước đây Bạch Thúy Lâm vì tiết kiệm thời gian, không bao giờ chịu bỏ công sức thay đổi món ăn, không phải bánh bao hấp bột nhào sống thì là bánh áp chảo, kèm thêm một bát cháo ngô loãng, tuy rằng mùi vị cũng tạm được, nhưng cứ ăn mãi mấy món đó thì ai cũng không chịu nổi.

Hạ Cẩm Tuyên trực tiếp đưa một cái bánh hoa cho ông Trương: “Mời ông nếm thử.”

Ông Trương cũng không khách sáo, cười nhận lấy: “Vẫn là Tiểu Hạ hiểu tôi, nhìn là biết không tồi.”

Mới cắn một miếng, đã giơ ngón tay cái lên khen Úc Tâm Nghiên: “Ngon lắm.”

Bộ dạng của ông vừa hay bị đứa cháu trai lớn đến đưa cơm nhìn thấy, có chút bất đắc dĩ nói: “Ông nội ơi, sao ông lại ăn ké cơm của Hạ khoa trưởng nữa rồi, thật là hết cách với ông mà.”

Trương Vĩ Vinh vội vàng từ trong giỏ mình xách theo lấy ra hai cái bánh bao hấp bột mì trộn bột ngô đặt đến chỗ Hạ Cẩm Tuyên: “Hạ khoa trưởng, anh ăn cái này đi.”

Hạ Cẩm Tuyên cũng không khách sáo, cười nói: “Thế này, tôi lại được lời rồi.”

Úc Tâm Nghiên nhân lúc anh đang ăn cơm, nhắc một chút về chuyện buổi sáng mình phải ra chợ một chuyến.

Hạ Cẩm Tuyên rất nhanh ăn xong cặp lồng cháo gạo cao lương, nhìn tình hình trong phòng bệnh một chút, trực tiếp đưa cái túi đựng hồ sơ cho Úc Tâm Nghiên, hạ giọng: “Giúp tôi mang cái này về nhà.”

Úc Tâm Nghiên thấy anh ta đặt cái túi đựng hồ sơ vào trong giỏ cô mang theo, hơn nữa còn dùng tấm vải ở trên đậy lại, nghĩ chắc là không muốn để người khác nhìn thấy, liền cũng không lên tiếng hỏi, chỉ gật đầu với anh ta.

Lại thấy Hạ Cẩm Tuyên từ túi áo trên rút ra mười đồng tiền, còn có một tấm phiếu thịt đưa tới: “Cái này cô cầm lấy, xem trong nhà còn thiếu gì thì mua thêm, trong ngăn kéo bàn trong phòng tôi còn có một ít phiếu, cô mang theo luôn.”

Úc Tâm Nghiên không ngờ Hạ Cẩm Tuyên lại trực tiếp đưa tiền cho mình, cô vốn chỉ muốn nói với người ta một tiếng, buổi sáng mình phải ra chợ, tránh để người khác nhắc đến trước mặt anh ấy, làm người ta nghĩ mình lười biếng gian dối.

Nhưng cũng không từ chối, dù sao trong nhà thật sự không còn gì ăn, nhận lấy tiền và phiếu: “Đúng rồi, đồng chí Lư kia nói hôm nay sẽ đưa lương thực đến, vậy em không cần phải chuẩn bị thêm nữa chứ?”

Hạ Cẩm Tuyên hiểu ý trong lời cô: “Không cần, trước buổi trưa cậu ấy chắc chắn sẽ đưa đến, cô mua những thứ cần thiết khác là được.”

Nhận được lời chắc chắn, cũng nhận được tiền và phiếu, Úc Tâm Nghiên hài lòng rời đi.

Bóng lưng Úc Tâm Nghiên biến mất ở cửa phòng bệnh, Hạ Cẩm Tuyên mới thu hồi tầm mắt, ông Trương bên cạnh hề hề cười: “Tiểu Hạ à, cô Tâm Nghiên không tồi chứ?”

Hạ Cẩm Tuyên vô thức “ừm” một tiếng, đợi anh phát hiện không đúng, liền thấy ông Trương đang cười với mình, mặt lập tức đỏ lên: “Ông Trương, ông vừa nói gì cơ?”

Che giấu đứng dậy chống nạng đi ra ngoài, còn vô thức giải thích một câu: “Đi vệ sinh một chút.”

Ông Trương càng thích thú, đây đúng là chuyện lạ đời, không nhịn được cười phá lên.

Đợi anh ta quay lại, cháu trai của ông Trương là Trương Vĩ Vinh đã đi làm thủ tục xuất viện rồi, bà Trương cũng đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lát nữa về nhà.

Ông Trương lại nghiêng nửa người qua, nhỏ giọng nói với Hạ Cẩm Tuyên: “Cô gái nhỏ đó không tồi, cậu cũng không còn trẻ nữa, người từng đi lính như chúng ta không có kiểu e thẹn đâu, thích thì nghĩ cách mà chinh phục.”

Hạ Cẩm Tuyên không ngờ ông Trương lại nói thẳng như vậy, khẽ ho một tiếng: “Chúng tôi không hợp đâu, ông Trương đừng nói bừa, không thể làm hỏng danh tiếng của người ta được.”

Ông Trương là người thế nào: “Thôi đi, đều là đàn ông với nhau, đừng có giả vờ với tôi, đời người gặp được người mình thích không dễ đâu, suy nghĩ cho kỹ đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập