Chương 60: Con nghĩ mẹ kế dễ làm lắm sao

Mẹ Diêu bị câu nói này làm cho tức giận không nhẹ: “Con là cái đồ không hiểu chuyện, mẹ vì ai chứ, con nghĩ mẹ kế dễ làm lắm sao.”

Diêu Tuệ hôm nay chịu đủ ánh mắt khinh bỉ của người đời, cuối cùng cũng bộc phát: “Vậy cũng còn hơn mấy đối tượng xem mắt mà mẹ tìm cho con, ít nhất anh rể có tướng mạo đường đường, gia cảnh tuy không khá giả gì, nhưng ít ra không có gánh nặng.

Mẹ nhìn mấy nhà xem mắt mấy hôm trước xem, không phải anh em quá đông chen chúc ở chung một nhà, thì là người còn thấp hơn cả con, răng còn không chịu đánh, nói cho cùng, mẹ còn không phải là ham nhà người ta cho tiền sính lễ cao sao, bây giờ thì hay rồi, anh rể, không phải, Tuấn Thành đưa hai trăm đồng, đâu có ít hơn mấy nhà kia.”

Mẹ Diêu không ngờ Diêu Tuệ lại nói về mình như vậy, xua tay nói: “Được, đã có ý kiến lớn với mẹ như vậy, thì tùy con.”

Đợi Diêu Tuệ rời đi, mẹ Diêu nhìn cha Diêu: “Sao nó lại không hiểu chuyện như vậy chứ, nhà họ Dương tuy anh em đông, nhưng người ta có họ hàng tốt, nếu mà thành công, chuyện điều chuyển công việc cho Chí Cường có khác gì một câu nói đâu.

Còn nhà họ Thường kia, sống qua ngày cần gì đẹp mã như vậy, gia cảnh tốt là được rồi, nhưng bây giờ nói gì cũng muộn rồi.”

Cha Diêu thở dài một hơi: “Chuyện này cứ như vậy đi, bà vẫn nên xem nên chuẩn bị gì cho nó đi, bất kể thế nào, đừng để nó thiệt thòi là được, sống tốt hay sống dở thì tùy nó.”

Lời thì nói vậy, thật ra trong lòng ông nghĩ: biết trước là kết quả như vậy, còn không bằng lúc trước đừng ngăn cản, trong lòng ngược lại sinh ra tức giận với bà vợ già.

Trong phòng anh cả nhà họ Diêu, Đổng Lệ Bình không vui nói: “Toàn làm những chuyện gì thế này?”

Diêu Chí Cương tâm trạng cũng phiền muộn vô cùng: “Thôi đi, mau đi nấu cơm đi, anh sắp đói chết rồi đây.”

Nghe vậy Đổng Lệ Bình càng tức giận hơn, vốn còn định nói thêm mấy câu, nhưng nhìn thấy con trai và con gái trên giường sưởi, vẫn ngậm miệng, cam chịu số phận ra ngoài nấu cơm.

Nhà họ Triệu, cả nhà đang quây quần ăn cơm, Triệu Kiến Quân húp một ngụm cháo, tùy tiện hỏi: “Mẹ, chị gái kia thế nào rồi ạ?”

Trương Mỹ Liên đưa cho con trai út một cái bánh bao hấp bột ngô trộn bột mì: “Thằng nhóc này, cũng có lương tâm đấy, biết quan tâm người khác rồi.”

Triệu Hoài Khánh đang ăn cơm bên cạnh ngẩng đầu hỏi: “Hai mẹ con đang nói chuyện gì vậy?”

Trương Mỹ Liên lúc này mới kể lại chuyện của Úc Tâm Nghiên một lượt: “Cái thằng Lữ Tuấn Thành đó sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Trước đây trong nhà máy còn đồn hắn chung tình, tôi bĩu môi, đúng là đồ không ra gì.”

Triệu Hoài Khánh huých cùi tay vào người bà: “Thôi nào, bọn trẻ còn ở đây đấy, nói chuyện chú ý một chút.”

Lúc này con trai lớn Triệu Kiến Hồng nói: “Vậy nói cách khác, cô gái hôm qua cứu Kiến Quân cũng là người lợi hại đấy.”

Trương Mỹ Liên nghe vậy liền hứng thú: “Cô gái đó thật sự rất tốt, nói chuyện mạch lạc rõ ràng vô cùng, nghe nói còn là học sinh cấp ba, nói thật, tôi còn muốn chiêu mộ cô ấy vào công hội làm việc đấy.”

Triệu Hoài Khánh bật cười: “Nghe bà nói vậy, cô gái đó thật sự có dũng có mưu.”

Trương Mỹ Liên đặt bát xuống: “Đúng vậy, ông không có mặt ở hiện trường, lúc đó Lữ Tuấn Thành tức đến mức mặt đỏ như gan heo, ngay cả người ngoài như chúng tôi cũng thấy rất hả giận, trước đây tôi còn thấy bà Diêu là người tốt, qua chuyện hôm nay, tôi thấy bà ta thật sự chẳng ra gì.”

Triệu Kiến Quân nuốt miếng bánh bao hấp bột ngô trộn bột mì trong miệng xuống: “Mẹ ơi, nói trọng điểm đi, vậy rốt cuộc bọn họ đã ly hôn chưa ạ?”

Trương Mỹ Liên lườm con trai út một cái: “Con còn nhỏ tuổi, đây không phải chuyện con nên quản, mau đi làm bài tập đi.”

Triệu Kiến Quân mông còn chẳng nhúc nhích: “Đó là ân nhân của con đấy, con không nên quan tâm một chút sao? Mau nói đi, rốt cuộc đã ly hôn chưa ạ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập