Chương 4: Làm người thuyết phục

Úc Tâm Nghiên uống một ngụm nước ấm trong ly sứ tráng men, ăn sạch sẽ cơm trong hộp nhôm.

Hiện tại không có gì quan trọng hơn việc chăm sóc tốt cho bản thân, sau này rồi suy nghĩ kỹ hơn nên làm gì.

Nghĩ đến việc sau này mình phải đối mặt, cô hít một hơi thật sâu, rồi nặng nề thở dài một tiếng. Nếu ông trời có mắt, cho mình làm lại một lần nữa, vậy thì nhất định phải sống đàng hoàng.

Ô sin miễn phí, ai thích làm thì làm.

Bây giờ là tháng tư năm một chín bảy tám. Năm ngoái mới khôi phục thi đại học. Kiếp trước mình luôn muốn thi đại học, nhưng từ lúc gả cho Lữ Tuấn Thành, mỗi ngày đều sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, đâu còn thời gian và tinh lực để chạm vào sách vở nữa.

Tuy rằng sau đó, nhờ sự cố gắng, cô đã tự ôn và thi đậu hệ đại học dành cho người trưởng thành, thậm chí sau này, vì kế sinh nhai, cô còn học tiếng Anh. Tuy nhiên, chừng đó không thể bù đắp sự tiếc nuối vì không thể tham gia kỳ thi đại học.

Lần này, ai cũng đừng hòng ngăn cản giấc mơ thi đại học của cô.

Úc Tâm Nghiên nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi ngủ thiếp đi.

Chờ đến khi cô tỉnh lại lần nữa thì nhìn thấy chị dâu Điền đang ngồi trước giường.

Thấy cô đã tỉnh, chị dâu Điền đứng dậy rót nửa ly nước ấm cho cô, rồi cười hỏi: “Có khá hơn chút nào không?”

Úc Tâm Nghiên chống người chuẩn bị ngồi dậy: “Cơn choáng đầu đã giảm bớt không ít, chỉ là hơi động thân thể một chút là thấy đau. Chị dâu đến lúc nào vậy?”

Chị dâu Điền đỡ cô dậy: “Vừa đến. Hết bận chuyện trong nhà nên đến xem em thế nào rồi. Em uống chút nước đi.”

Úc Tâm Nghiên nhận ly sứ từ tay chị dâu Điền, có phần ngượng ngùng nói: “Chị dâu Điền, trong nhà ai cũng có việc, thế này làm phiền chị quá. Em có thể tự chăm sóc bản thân, chị cứ làm việc của chị đi ạ.”

Chị dâu Điền cũng không thật sự muốn đến đây. Chẳng phải Lữ Tuấn Thành nhờ chị ấy đến nói chuyện cho Úc Tâm Nghiên hiểu, bảo cô sớm xuất viện để chăm nom con cái sao? Chị ấy cảm thấy Lữ Tuấn Thành hơi nóng nảy, nhưng ba đứa nhỏ nhà họ Lữ cũng quả thực cần người chăm sóc, nên đành đồng ý.

Chị dâu Điền đương nhiên đã sớm tìm xong lý do. Mỉm cười, chị chỉ vào hộp cơm nhôm trên tủ đầu giường: “Không có chuyện gì đâu. Chị vừa vặn lại đây lấy hộp cơm, nếu không buổi tối đưa cơm thì sẽ không có nó.”

Úc Tâm Nghiên uống một ngụm nước trong ly sứ: “Thực sự làm khổ chị dâu rồi, còn bảo chị chạy chuyến này.”

Chỉ thấy chị dâu Điền vung tay: “Nhà hai chúng ta cạnh nhau, giúp đỡ lẫn nhau cũng là việc nên làm. Sau này nếu chị có chuyện, em còn có thể không giúp sao?”

Úc Tâm Nghiên cười với chị dâu Điền, nhưng không tiếp lời. Đời này, cô không thể nào sống tiếp với Lữ Tuấn Thành, vì thế cô không có cách nào đáp lại lời này.

Chị dâu Điền không chú ý tới vẻ mặt thay đổi của cô, chỉ tiếp tục mở miệng nói: “Bây giờ công việc trong xưởng nhà máy rất nặng nhọc, mấy ngày nay Tuấn Thành bận rộn đến chân không chạm đất. Em mau mau khỏe lên, việc trong nhà không phải lo lắng thì đàn ông mới có thể an tâm làm việc, em nói xem có phải là lý này không.”

Úc Tâm Nghiên vừa nghe đã biết, tới làm người thuyết phục đây mà. Lữ Tuấn Thành đúng là giỏi thật.

Ngẩng đầu, cô cười yếu ớt với chị dâu Điền nói: “Thân thể chưa khỏe thì không thể chăm sóc tốt cho đứa nhỏ được. Chị dâu nói cũng đúng, em nhất định sẽ mau chóng khỏe lại, để chị dâu phải nhọc lòng rồi.”

Nhưng vẫn không nói “sẽ mau chóng xuất viện, chăm nom đứa nhỏ”.

Chị dâu Điền cũng không tiện nói quá rõ ràng. Dù sao hai nhà ở gần, sau này còn ở chung, cũng không thể còn chưa thân đã làm người ta ghét.

Hai người lại tùy ý hàn huyên vài câu. Chị dâu Điền thấy thời gian không còn sớm, lúc này mới cười đứng lên nói: “Em nghỉ ngơi đi, chị đi về trước nấu cơm, lát nữa lại đến.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập