Chương 35: Cô đừng có nói cô không liên quan gì đến số tiền này
Những lời Lữ Tuấn Thành vừa nói với Úc Tâm Nghiên, vì giọng anh ta quá nhỏ, hơn nữa mọi người đang nghe Diêu Tuệ nói nên không ai nghe thấy. Nhưng lúc này, giọng Úc Tâm Nghiên lại không hề nhỏ.
Phối hợp với vẻ ngoài đáng yêu, không ai nghĩ cô đang cố tình làm vậy. Mọi người đều cho rằng trái tim cô đã bị tổn thương nên mới chọn buông tay trước. Hơn nữa, ai ở đây cũng cảm thấy chắc chắn Lữ Tuấn Thành đã uy hiếp cô.
Lữ Tuấn Thành không ngờ Úc Tâm Nghiên lại hành động như vậy. Anh ta nghĩ có lẽ cô chỉ là một cô gái nông thôn điển hình, không có tâm cơ gì, có lẽ thật sự đã bị chuyện ngày hôm nay làm tổn thương.
Dù Lữ Tuấn Thành hay những người đang vây xem, ai cũng đều nghĩ như thế. Mục đích của Úc Tâm Nghiên cứ thế mà đạt được.
Diêu Tuệ cắn không tha, còn Úc Tâm Nghiên lại tỏ ra tốt bụng, lương thiện, một lòng muốn thành toàn cho tình cảm của hai người này. Lữ Tuấn Thành không muốn ảnh hưởng đến công việc, mơ ước được ngồi vào vị trí giám đốc cuối năm, còn bà Diêu này lại không ngừng ngăn cản tâm tư của anh ta.
Thế rồi rất nhanh sau đó, Úc Tâm Nghiên đã nhanh chóng lựa chọn ly hôn, cô không màng Lữ Tuấn Thành nghĩ gì, cái mác tra nam này anh ta đừng mơ tháo xuống được.
Để màn kịch náo loạn này lắng xuống, cũng là để bàn giao rõ ràng với nhà họ Diêu, Lữ Tuấn Thành hứa hẹn hôm nay sau khi ly hôn với Úc Tâm Nghiên xong sẽ đăng ký kết hôn với Diêu Tuệ.
Đương nhiên, đây cũng là yêu cầu của Diêu Tuệ. Cô ta sợ đêm dài lắm mộng, giữa chừng xảy ra chuyện vớ vẩn nên bắt Lữ Tuấn Thành phải tỏ thái độ ngay tại chỗ, tới cuối tuần phải làm vài mâm cỗ ở nhà ăn công nhân, mời những người có quan hệ tốt làm chứng.
Thấy mọi chuyện đã giải quyết xong, Diêu Tuệ vẫn không giữ được bình tĩnh, cuối cùng dẫn đầu nói: “Nếu đã giải quyết xong mọi chuyện, thừa dịp những lãnh đạo còn ở đây, vẫn còn một việc cần phải nói rõ ràng.”
Úc Tâm Nghiên thầm nghĩ: “Tới rồi, tới rồi, cuối cùng cũng tới.”
Chỉ nghe Diêu Tuệ nói: “Trước đó, khi anh rể tôi, à không, khi Tuấn Thành và Úc Tâm Nghiên quyết định kết hôn, hai nhà đã nói xong, nhà họ Úc mượn nhà họ Lữ hai trăm tệ để làm sính lễ.”
“Bây giờ hai người họ đã kết thúc rồi, mọi người cũng biết ngay cả cửa nhà này Úc Tâm Nghiên cũng chưa từng bước vào. Cô ấy và tôi, Tuấn Thành đều trong sạch. Những chuyện khác thì thôi không kể đến, nhưng sính lễ này phải trả lại đầy đủ.”
Úc Tâm Nghiên nhìn Diêu Tuệ, nửa cười nửa không: “Cha mẹ nuôi tôi đúng là đã mượn nhà họ Lữ hai trăm tệ để khám bệnh cho em trai tôi là Úc Thủy Lương. Về sau Lữ Tuấn Thành về thôn xem mắt, hai nhà cũng đồng ý cho tôi kết hôn, hai trăm tệ kia coi như là sính lễ.”
Mọi người ở đây nghe Úc Tâm Nghiên nói vậy đều có chút đồng tình với cô, cho rằng cô muốn nói: “Việc này không liên quan gì đến cô, muốn đòi thì tìm cha mẹ nuôi cô mà đòi.”
Diêu Tuệ không chịu từ bỏ: “Cô đừng có nói cô không liên quan gì đến số tiền này, chơi khăm với chúng tôi.”
Úc Tâm Nghiên lại giễu cợt nói: “Dù cha mẹ nuôi tôi có đối xử với tôi tệ thế nào thì họ cũng đã nuôi tôi cả một thời gian dài. Hai trăm tệ kia bỏ ra để chữa bệnh cho em trai tôi, nếu bây giờ họ ở đây thì chưa chắc đã trả được hết.”
Tất cả mọi người đều nín thở, muốn nghe Úc Tâm Nghiên sẽ nói gì tiếp theo.
Úc Tâm Nghiên cười khổ nói: “Cho nên tiền này coi như tôi mượn Lữ Tuấn Thành, cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ trả lại tất cả cho anh ta.”
Diêu Tuệ bĩu môi nói: “Cô nói dễ nghe thế, cô lấy cái gì để trả?”
Sau đó, cô ta 'hừ' lạnh một tiếng, mỉa mai nói: “Đừng tưởng cô kéo dài một tí là có thể bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng, không phải ai muốn có tiền là gió cũng thổi tới đâu.”
Trước đó, Trương Mỹ Liên đã đuổi đánh đám người vây xem cả buổi trời, nhưng mọi người hóng chuyện quá nhiều, giống như lửa cháy hừng hực không dập nổi, còn lâu mới chịu nghe lời rời đi. Người xem bên ngoài bây giờ không những không ít đi mà còn ngày càng tăng lên.
Nghe Diêu Tuệ hùng hổ dọa người, Tiêu Tư Ni đứng trong đám đông là người đầu tiên bỏ cuộc. Chị đến chậm một bước, mãi mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra, cũng nhận ra nàng dâu bị khinh bỉ kia chính là người hôm qua cứu con trai mình. Lúc này sao chị không giúp một tay được chứ.
Bình luận