Chương 14: Khiêu khích
Diêu Tuệ thấy Lữ Tuấn Thành thỏa hiệp, biết bản thân mình không thể cứng đối cứng với anh nên cố ý dịu giọng: “Anh rể, anh rõ ràng biết tâm tư của em, sao lại không thể tranh thủ với mẹ một chút để chăm sóc ba đứa nhỏ Hướng Dương? Lẽ nào em còn không bằng người ngoài sao?”
Lữ Tuấn Thành thấy Diêu Tuệ thẳng thắn nói ra, chỉ sợ người ngoài nghe thấy rồi bàn tán, liền liếc nhìn ra sân xem xét rồi nhỏ giọng trách móc: “Em cũng đã lớn rồi, sao còn nói năng không có chừng mực vậy?”
Lý do anh ta không chọn Diêu Tuệ, ngoài việc mẹ vợ không đồng ý, còn là vì tính cách của cô tệ hơn nhiều so với người vợ quá cố Diêu Thiến của anh.
Diêu Tuệ biết lời vừa rồi đã khiến Lữ Tuấn Thành tức giận: “Anh rể, là lỗi của em, về sau em sẽ không bao giờ nói những lời này nữa, sẽ không khiến anh phải khó xử.”
Thấy cô dịu đi, sắc mặt Lữ Tuấn Thành lúc này mới khá hơn một chút.
Đúng lúc này, đứa con trai lớn Lữ Hướng Dương chạy vào như một cơn gió: “Cha, có gì ăn không ạ, con đói.”
Cậu bé vừa dứt lời đã ngửi ngửi khắp nơi: “Cha, nhà mình mua thịt kho sao?”
Diêu Tuệ trừng mắt xem thường nhìn đứa cháu trai lớn: “Càng lớn mũi càng thính như mũi chó vậy.”
Lữ Hướng Dương rất nhanh đã nhìn thấy túi giấy thấm dầu và bình rượu trắng trong tay dì mình: “Dì nhỏ, cháu muốn ăn thịt kho ạ.”
Diêu Tuệ thật ra không thích đứa cháu trai này chút nào, tính tình nóng nảy xốc nổi không nói, còn không biết xem sắc mặt người khác: “Vẫn chưa đến giờ cơm. Cha cháu mấy ngày nay tăng ca đã rất mệt mỏi, đây là mua cho cha cháu một chút nhắm với rượu.”
Lữ Hướng Dương nghe vậy liền mặc kệ: “Cháu đói bụng rồi, dì nhỏ không phải nói yêu cháu nhất sao?”
Diêu Tuệ nghe những lời này có chút bực dọc nói: “Con ở bên ngoài chơi lâu như vậy, tay chân đều rất bẩn, ăn sao được? Muốn ăn thì đi rửa tay đi.”
Lữ Hướng Dương không vui: “Dì nhỏ, dì đúng là sĩ diện hão.”
Diêu Tuệ cũng mặc kệ cậu bé, cháu ngoại càng quan tâm lại càng hư: “Đi đón Hướng Lượng với Hướng Nhiễm về đi, dẫn hai đứa đi rửa tay sau đó vào ăn cơm.”
Lữ Hướng Dương bất đắc dĩ liếc nhìn túi giấy thấm dầu trong tay Diêu Tuệ, cuối cùng vẫn chịu khuất phục: “Dì nhỏ, dì không được lừa cháu. Cháu đi tìm hai đứa em rồi sẽ quay lại.”
Nói xong, cậu bé nhanh chân chạy vụt ra sân.
Diêu Tuệ thấy anh rể mặc kệ không quản lý Hướng Dương mà xoay người đi vào nhà bếp, trong lòng cô ta có chút tức giận, nhưng biết nếu nóng giận sẽ làm hỏng đại cục, chỉ có thể đi theo phía sau vào nhà bếp.
Nhưng khi cô ta nhìn thấy tình hình bên trong, tâm tình vừa mới tốt lên một chút bỗng trở nên cáu kỉnh: “Nơi này đã bao lâu rồi chưa được dọn dẹp vậy?”
Nghĩ đến điều gì, cô ta liền trợn mắt: “Anh rể, không phải em cố tình gây xích mích với anh, cái cô Úc Tâm Nghiên kia quá không hiểu chuyện rồi. Đã xuất viện rồi còn muốn làm bộ làm tịch. Anh bận như vậy mà cô ta còn không quan tâm, không thông cảm cho anh một chút nào. Người phụ nữ như thế sau này làm sao có thể cùng chung sống được?”
Lữ Tuấn Thành tâm trạng vốn đã không tốt, lại nghe những lời soi mói châm chọc của Diêu Tuệ, trong lòng nào có vui vẻ gì: “Em nói ít vài câu đi, không ai nói em bị câm đâu.”
Nhìn nhà bếp vừa bẩn vừa bừa như vậy, anh ta ném thẳng cái chậu bẩn vừa mới cầm trên tay lên ngay mặt bàn bếp, quay người đi ra ngoài.
Thấy anh ta như vậy, lại sợ anh ta đi tìm Úc Tâm Nghiên. Lỡ như anh rể thuyết phục được người phụ nữ kia quay lại, cô ta làm sao còn cơ hội?
Trước khi chuyện này xảy ra, hai người bọn họ tuyệt đối không được phép gặp nhau.
Chỉ cần người phụ nữ đó không về thì giữa bọn họ vẫn không có gì. Chỉ cần cô ta bỏ chút công sức đem gạo nấu thành cơm, tin rằng anh rể vì tiền đồ sẽ biết lựa chọn thế nào.
Thấy Lữ Tuấn Thành đã đi tới cổng, cô ta vội vàng đuổi theo sau: “Anh rể, anh lúc này không thể đi tìm người phụ nữ kia. Nếu như vậy thì chẳng phải mọi việc anh làm từ trước tới nay đều vô ích hay sao?”
Lữ Tuấn Thành cau mày nhìn về phía trước, tức giận nói: “Cái này không được, cái kia không xong, em không phải không biết gần đây trong xưởng rất bận rộn, nhà lại không có ai lo liệu, anh làm sao yên tâm làm việc được?”
Bình luận