Chương 24: THƯỞNG CHO ANH MỘT NỤ HÔN
Lan Mộc Vi khoanh hai tay trước ngực, lặng lẽ chờ xem Lâm Nhã Du rốt cuộc có thể diễn ra trò trống gì nữa, nhưng chỉ thấy Lâm Nhã Du tức giận đứng im không nói lời nào.
"Lâm Nhã Du, nếu không còn chuyện gì thì công việc trong tay tôi còn cả đống, tôi xin phép làm việc trước."
Lâm Nhã Du không nói hai lời, nước mắt lập tức lã chã rơi xuống, sụt sùi nức nở: "Cô đã nói gì với Mạch tổng mà Mạch tổng vừa nhìn thấy tôi đã quát mắng tôi cơ chứ?"
Lan Mộc Vi cười khẩy trong lòng. Mạch Thời Hàn quát mắng cô ta thì liên quan quái gì đến cô, khóc lóc với cô ở đây làm cái gì không biết.
Các đồng nghiệp xung quanh bắt đầu thì thầm xì xào bên dưới. Kiếp trước cô chưa từng được trải nghiệm bốn chữ "miệng lưỡi thế gian" đáng sợ ra sao, giờ đây nhờ có Lâm Nhã Du mà cô được nếm trải đủ cả.
"Tô Uyển đúng là không hề đơn giản, mới tới Phòng Thiết kế đã biết đi mách lẻo rồi." Nhân viên thứ nhất bĩu môi khinh bỉ.
"Đúng thế, rõ ràng là lính mới tới, Nhã Du đã hết lần này đến lần khác tỏ ra thân thiện mà cô ta cứ xem như không thấy, giả vờ cao ngạo lạnh lùng như thế làm gì." Nhân viên thứ hai vô cùng bất mãn với hành động này của Lan Mộc Vi.
Toàn thân Lan Mộc Vi tỏa ra luồng hàn khí đậm đặc, cô khẽ hừ lạnh một tiếng. Mọi người xôn xao dồn dập im bặt, đồng loạt đăm đăm dồn ánh mắt về phía một mình cô.
"Lâm Nhã Du, Mạch tổng quát cô không liên quan gì đến tôi cả. Một người thông minh kiệt xuất như Mạch tổng, cho dù tôi có đi mách lẻo đi chăng nữa thì khi sự việc chưa được xác thực, anh ấy cũng tuyệt đối không vô cớ trách phạt cô đâu."
Mọi người gật đầu suy ngẫm, tỏ vẻ đồng tình với cách nói của Lan Mộc Vi.
"Uyển Uyển, là tôi đã trách nhầm cô rồi. Tôi cứ tưởng... cô sẽ đi mách lẻo, dù sao trước đây giữa chúng ta cũng từng xảy ra chuyện không vui."
Lâm Nhã Du cúi đầu, thành khẩn lên tiếng.
Con người ta ai cũng có một thói quen, trong hoàn cảnh thông thường, trái tim nghiêng về phía kẻ yếu hơn. Lúc này Lâm Nhã Du đang đóng đúng vai kẻ yếu thế đó.
Lan Mộc Vi nhếch mày, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm tươi tắn chói mắt, nhưng cũng càng làm người ta phải sởn tóc móc: "Lâm Nhã Du, nếu cô đã biết trước đây giữa chúng ta từng xảy ra chuyện không vui, vậy thì làm phiền cô hãy tránh xa tôi ra một chút."
Dứt lời, cô tiếp tục vùi đầu vào công việc cho tới lúc tan làm. Cô cầm lấy túi xách rời đi, bắt một chiếc taxi đến một quán cà phê kín đáo, tiến vào gian phòng bao đã hẹn trước.
Quý Lan nở nụ cười ấm áp như gió xuân, chậm rãi cất lời: "Tô tiểu thư, mời ngồi. Tôi đã gọi một ly Cappuccino, hy vọng cô sẽ thích."
Lan Mộc Vi thong thả ngồi xuống. Trong vô vàn các loại cà phê, món cô ghét nhất chính là Cappuccino, nó mang sẵn một vị ngọt ngào của sữa đặc, ngọt tới mức làm người ta phát ngấy.
Món cô thích nhất lại là cà phê đắng không thêm bất kỳ chút đường nào. Khi mới nhấp ngụm đầu tiên, vị đắng đọng lại nơi đầu lưỡi rất lâu không tan, nhưng ngay sau đó, vị ngọt hậu thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng khiến người ta thấy vô cùng dễ chịu.
Quý Lan đặt bản hợp đồng mang theo lên trước mặt Lan Mộc Vi, đôi mắt sáng rỡ: "Tô tiểu thư, đây là bản hợp đồng tôi đặc biệt đo đo đóng giày cho cô, cô xem qua một chút đi."
Lan Mộc Vi mở xấp tài liệu ra, mỗi một điều khoản bên trong đều mang lại trăm lợi mà không có một hại cho cô. Đây là bản hợp đồng mà bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ phải xiêu lòng.
Tất nhiên, người đó không bao gồm Lan Mộc Vi.
Ánh mắt cảnh giác như hồ ly nhìn Quý Lan, cô chỉ tay vào bản hợp đồng trước mặt, trầm giọng hỏi: "Trong giới người mẫu có rất nhiều chân dài, bản hợp đồng này đưa ra trước mặt bất kỳ ai, những người mẫu chuyên nghiệp đều sẽ gật đầu đồng ý. Tại sao anh lại lựa chọn tôi?"
Cô thẳng thắn bộc lộ nghi vấn sâu nhất trong lòng.
Quý Lan mỉm cười gật đầu, vỗ tay tán thưởng. Quả không hổ là người anh đã để mắt tới, đứng trước cám dỗ lớn như vậy mà vẫn giữ được sự tỉnh táo, rất cừ.
"Tô tiểu thư, tôi chấm khí chất trên người cô. Tôi đã mất vài năm tìm kiếm mà vẫn không bắt gặp được, mãi cho tới sự kiện lần trước, tôi mới nhìn thấy nó. Cô hoàn toàn xứng đáng để tôi dốc lòng vun đắp."
Trong ngữ khí đong đầy sự khẳng định chắc nịch.
Lan Mộc Vi khép xấp tài liệu lại, ánh mắt sâu thẳm, mỉm cười tự tin: "Ừm, tôi quả thực xứng đáng. Thế nhưng, anh có đủ gánh vác để sở hữu một tài năng như tôi không?"
Cô vặn hỏi ngược lại, rồi nói tiếp: "Một người trợ lý không có năng lực, mang bên mình sẽ chỉ là một gánh nặng vô hạn. Mà thứ tôi ghét nhất, chính là gánh nặng."
Đôi mắt Quý Lan ngập tràn sự thưởng thức nhìn Lan Mộc Vi, anh nâng ly cà phê trước mặt lên nhấp một ngụm nhỏ: "Tô tiểu thư, tôi cần phải chứng minh năng lực của mình thế nào đây? Lan Trĩ Hi đến tận bây giờ vẫn đang âm thầm điều tra cô, nhưng cô ta dùng hết mọi thủ đoạn vẫn không tra ra được bất kỳ manh mối có giá trị nào."
Lan Mộc Vi đong đầy ý cười, đôi mắt híp lại thành hình trăng khuyết. Cô nâng ly cà phê lên một cách nhã nhặn quý phái, đôi mắt sáng rỡ: "Ly Cappuccino này, chỉ cần ngửi qua mùi hương ngọt ngào sảng khoái truyền tới là biết ngay đây là Cappuccino chuẩn vị."
Cô khẽ mướt mày: "Nhưng món tôi ghét nhất lại chính là Cappuccino. Tôi cần thời gian một tháng để xem giữa chúng ta có thích hợp làm cộng sự của nhau hay không."
Chỉ dựa vào một mình Quý Lan đã có thể khiến Lan Trĩ Hi không thể tra ra bất kỳ tin tức nào, đủ để thấy Quý Lan tuyệt đối không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Thế lực đằng sau Lan Trĩ Hi cô hiểu rất rõ. Thế nhưng dù có bị tra ra thì cô cũng chẳng sợ, thân phận vợ của Mạch Thời Hàn thừa sức khiến Lan Trĩ Hi không giở trò mờ ám nào.
Quý Lan đặt ly cà phê xuống, ngón tay xoa xoa phần chai sạn nhè nhẹ trên đầu ngón tay, chậm rãi cất lời: "Được thôi Tô tiểu thư, tôi tin rằng hai chúng ta nhất định sẽ hợp tác rất trôi chảy và vui vẻ."
Lan Mộc Vi không đưa ra câu trả lời trực tiếp. Cô nhìn đồng hồ rồi đứng dậy nhẹ nhàng nói: "Bây giờ tôi phải về rồi. Chỉ cần là sự kiện có Lan Trĩ Hi tham dự, tôi đều sẽ đi tham gia."
Một tia oán hận xẹt qua nơi đáy mắt cô đã bị Quý Lan bắt trọn.
Đôi mắt tinh anh của Quý Lan nhiễm một chút tò mò. Trong cuộc trò chuyện vừa rồi với Lan Mộc Vi, anh nhận thức rất rõ ràng rằng Lan Mộc Vi là một người phụ nữ vô cùng tinh tế, lý trí, tầm nhìn xa trông rộng, tuyệt đối không phải loại người tầm thường.
Anh cũng đã điều tra qua toàn bộ thông tin của Lan Mộc Vi, nhưng không hề tra ra giữa Lan Mộc Vi và Lan Trĩ Hi có bất kỳ ân oán nào. Vậy sự oán hận ấy từ đâu mà ra?
"Tô tiểu thư, cô và Lan Trĩ Hi có mối thù sao?" Giọng nói đầy thắc mắc của Quý Lan chậm rãi vang lên.
Sắc mặt Lan Mộc Vi bình thản, khi nghe lại ba chữ "Lan Trĩ Hi" một lần nữa, cô không hề có bất kỳ biến động cảm xúc nào: "Tôi và Lan tiểu thư có thù hay không, chẳng lẽ anh lại không biết sao?"
Cô vặn hỏi ngược lại. Trước khi Quý Lan quyết định làm trợ lý cho cô, chắc chắn anh ta đã điều tra sạch bách mọi thông tin của cô rồi.
Quý Lan ngơ ngác một chút, trong đồng tử hiện lên vẻ kinh ngạc, ngay sau đó mỉm cười: "Chuyện của Tô tiểu thư thì làm sao tôi có thể biết rõ ràng tường tận bằng chính bản thân Tô tiểu thư được chứ."
Lan Mộc Vi thu lại ánh mắt lạnh nhạt. Bản hợp đồng đó cô không mang theo người. Mạch Thời Hàn vốn là người cực kỳ nhạy bén, nếu vô tình bị anh phát hiện thì dù có mười cái miệng e rằng cũng chẳng thể giải thích nổi.
Bắt xe trở về biệt thự, đẩy cửa bước vào, quản gia đứng bên cạnh chậm rãi nói: "Tô tiểu thư, thiếu gia đang dùng bữa tối rồi, cô cũng mau qua ăn đi ạ."
Lan Mộc Vi gật đầu nở nụ cười rạng rỡ. Đối với vị quản gia luôn đối xử ôn hòa và lịch sự với mình, cô lúc nào cũng dành sự kính trọng: "Vâng ạ."
Trước bàn ăn, gương mặt lạnh lẽo của Mạch Thời Hàn không hề có chút cảm xúc nào. Lan Mộc Vi ngồi xuống ăn những món ăn yêu thích trước mặt. Bàn chuyện với Quý Lan cả buổi chiều khiến cô vừa khô cổ họng vừa đói cồn cào.
Mạch Thời Hàn hơi dùng lực đặt đôi đũa xuống, ánh mắt liếc nhìn Lan Mộc Vi – người hoàn toàn xem anh như không khí.
Đây là đang dỗi hờn đấy à?!
Lan Mộc Vi tươi cười như hoa: "Chồng ơi, chờ em ăn xong rồi thưởng cho anh một nụ hôn nhé. Giờ em đói quá rồi, không còn sức nữa."
Nói rồi cô tiếp tục cắm cúi ăn, hoàn toàn không chú ý tới ý cười nơi khóe mắt Mạch Thời Hàn cùng luồng hàn khí đã được thu lại. Cô xới liền hai bát cơm đầy, thức ăn bày trước mặt cũng bị cô dọn sạch bách, lúc này mới chịu đặt đũa xuống.
Sau khi ăn no uống đủ, Mạch Thời Hàn giữ vẻ mặt lạnh tanh, chậm rãi cất lời: "Tô Uyển, cô theo tôi lên thư phòng một chuyến, có việc."
Trong lòng Lan Mộc Vi xẹt qua một điềm báo chẳng lành. Từ ngày ở chung với Mạch Thời Hàn đến nay, rất hiếm khi thấy anh chủ động tìm cô.
Tới thư phòng tầng hai, Lan Mộc Vi mắt sắc liền nhìn thấy cuốn sách của Tagore – cuốn sách cô yêu thích nhất ở kiếp trước. Đôi mắt thèm thuồng của cô dính chặt vào cuốn sách đó.
"Tô Uyển, vừa rồi cô đi đâu?" Mạch Thời Hàn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gặng hỏi. Tài xế anh cử đi đón hoàn toàn không đón được người.
Lan Mộc Vi vẫn đang ngẩn ngơ, trong lòng thầm tính toán xem làm cách nào để chôm được cuốn sách này về tay.
"Tô Uyển!" Tông giọng Mạch Thời Hàn bất giác tăng lên vài decibel.
Lan Mộc Vi bừng tỉnh lại, tiến tới khoác lấy tay Mạch Thời Hàn, nũng nịu cất lời: "Chồng ơi, vừa rồi em quá chú ý vào gương mặt đẹp mê đắm của anh nên không nghe thấy anh nói gì cả, anh nói lại một lần nữa được không?"
"Hôm nay tan làm cô đi đâu rồi?" Nét mặt Mạch Thời Hàn không mấy vui vẻ. Chưa từng có ai dám khen anh "đẹp" trước mặt anh cả.
Lan Mộc Vi chẳng cần suy nghĩ, mở miệng nói dối ngay: "Em đi uống cà phê ạ, lâu rồi không uống Cappuccino nên em thấy nhớ lắm."
Đáy mắt Mạch Thời Hàn đong đầy sự nghi hoặc, nhưng trên người Lan Mộc Vi lúc này đúng là có vương lại mùi cà phê thoang thoảng nên anh cũng hơi yên tâm phần nào: "Sau này tan làm, muốn đi đâu cứ bảo tài xế đưa đi."
Mẹ kiếp!
Ai mượn anh đột nhiên quan tâm cơ chứ. Trước đây cứ lạnh lùng như thế lại hay. Bên phía Quý Lan vẫn cần phải liên lạc, giờ có thêm tài xế theo đuôi thì làm việc gì cũng trở nên phiền phức hơn rất nhiều.
Trong mắt Lan Mộc Vi rơm rớm giọt nước mắt cảm động, bờ môi nhỏ khẽ giật giật: "Chồng ơi, anh đối xử với em tốt quá." Ngón tay trắng nõn chỉ vào cuốn sách của Tagore: "Em thấy bìa cuốn sách này trông đẹp mắt quá, anh tặng nó cho em được không?"
Ánh mắt Mạch Thời Hàn dời theo hướng ngón tay Lan Mộc Vi chỉ, khẽ nhíu mày. Những cuốn sách khác thì không thành vấn đề, chỉ riêng cuốn Tagore này là bản hiếm quý giá.
"Tô Uyển, chọn cuốn khác đi, cuốn này không được." Anh từ chối khéo, không quên bồi thêm một câu: "Những cuốn khác tôi tặng cô ba cuốn."
Lan Mộc Vi bĩu môi. Cô chỉ muốn cuốn sách Tagore này thôi. Từ cuốn sách này, cô đã học được rất nhiều kiến thức trước đây, đó cũng là cuốn sách gối đầu giường trong đời cô.
"Những cuốn khác em đều không muốn, em chỉ chấm đúng cuốn này thôi. Anh cho em mượn xem chút được không? Mấy ngày nữa em sẽ trả lại cho anh." Ngữ khí mang theo vài phần cầu xin. Không biết trong thư phòng nhà họ Lan có còn cuốn sách này nữa không.
Mạch Thời Hàn nhìn dáng vẻ này của Lan Mộc Vi, như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu, kéo cô vào lòng, bốn mắt nhìn nhau.
Bờ môi mỏng một lần nữa dán chặt lên đôi môi đỏ mộng như quả anh đào. Lan Mộc Vi lập tức dùng lực tung chân đá thẳng vào "người anh em" của Mạch Thời Hàn. Mạch Thời Hàn vốn nhạy bén liền nhanh nhạn né đòn, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Thân thủ cùng lực đá vừa rồi của Tô Uyển, nếu là một người luyện võ bình thường thì quyết không tài nào né nổi.
Khoảnh khắc này, một Tô Uyển vốn như tờ giấy trắng trước mặt anh đột nhiên trở nên bí ẩn không sao lường được.
Đến lúc sắp nghẹt thở, Mạch Thời Hàn mới buông bờ môi nhỏ của Lan Mộc Vi ra, thòm thèm liếm môi. Lan Mộc Vi đỏ bừng hai má, nhỏ giọng lầm bầm: "Đồ lưu manh!" Ngữ khí tràn ngập sự bất mãn.
Bình luận