Chương 21: PHÁ KÉN THÀNH BƯỚM
Lan Mộc Vi nở nụ cười rạng rỡ lộ hàm răng trắng muốt, sắc mặt hồng hào có sức sống, đôi lông mày nhếch lên đầy kiêu hãnh, chẳng khác gì lúc nãy. Thế nhưng Lan Trĩ Hi lại cảm nhận sâu sắc sự khinh khỉnh và giễu cợt từ cô, căm hận tới mức muốn lao lên xé nát nụ cười rực rỡ đến chói mắt ấy.
"Mạch tổng, anh không giới thiệu để chúng tôi làm quen sao? Vị tiểu thư đây vừa dạy cho tôi rất nhiều kiến thức đấy." Lan Trĩ Hi nghiến răng nghiến lợi, gầm nhẹ như một con dã thú bị mắc kẹt.
Lan Mộc Vi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm: "Chào cô, tôi là Tô Uyển. Những điều đó thực ra chỉ là vài kiến thức thường thức cơ bản nhất mà thôi."
Ý ngoài lời chính là chê Lan Trĩ Hi đến cả kiến thức thường thức cơ bản nhất cũng không biết.
Sắc mặt Lan Trĩ Hi trở nên xanh mét, cô ta cắn chặt môi, khoác lấy tay Phó Thần: "Anh Phó, chúng ta mau đi thôi, bên công ty vẫn còn vài việc đang đợi xử lý."
Nếu không đi ngay, cô ta e rằng mình sẽ không kìm chế được mà giơ tay tát vào gương mặt đó.
Phó Thần nhếch khóe miệng nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt. Anh ta chỉnh lại chiếc cà vạt sọc đen trắng: "Tô tiểu thư, rất vui được làm quen với cô. Những điều kiện tôi nói lần trước vẫn còn nguyên hiệu lực, Tập đoàn Phó thị lúc nào cũng hoan nghênh cô."
Nét mặt Lan Mộc Vi từ tươi tắn rạng rỡ lập tức chuyển sang u mây giăng lối. Cô có chết cũng không bao giờ bước chân vào Phó thị. Mục tiêu của cô là đánh gục Phó thị, còn nếu sang đó làm gián điệp thương mại thì may ra cô còn cân nhắc.
"Phó tổng, công ty của chồng tôi đối xử với tôi rất tốt và chu đáo." Cô giữ vẻ mặt lạnh lùng từ chối khéo, nắm lấy bàn tay dày dặn rộng lớn sải bước tiến về phía trước, không muốn để chuyện này làm ảnh hưởng đến tâm trạng.
Lên xe, cô đeo chiếc vòng tay vào cổ tay, ngắm nhìn đầy thỏa mãn, trong lòng dường như cũng cảm thấy bình yên trút bỏ được gánh nặng. Mấy năm qua sống cuộc đời không bằng heo chó, luôn có chiếc vòng tay này ở bên cạnh đồng hành cùng cô.
"Tô Uyển, cô quen biết Lan Mộc Vi." Mạch Thời Hàn khẳng định một câu chắc chắn. Anh có thể cảm nhận được cảm xúc bất thường của cô.
Lan Mộc Vi định lại tâm thần, vứt bỏ toàn bộ những quá khứ đau thương không muốn ngoảnh lại sang một bên: "Ừm, tôi và Lan Mộc Vi là bạn rất thân."
Không ngờ có một ngày cô lại nói về tên của chính mình với người khác, mà lại có thể thốt ra mượt mà đến thế.
"Cho nên, kỹ năng thiết kế của cô đều là học từ Lan Mộc Vi sao?" Âm lượng của Mạch Thời Hàn bất giác nhỏ đi rất nhiều. Nhìn thấy dáng vẻ này của Lan Mộc Vi, anh khẽ dấy lên một sự xót xa.
"Tôi học thành tài từ cô ấy, vậy mà cô ấy lại chết một cách mập mờ không rõ ràng như thế. Cô ấy tuyệt đối không phải là người sẽ tự sát, tôi tin chắc đằng sau chuyện này nhất định có ẩn khuất."
Trong mắt Lan Mộc Vi đong đầy hận thù. Khoảng thời gian đó cô vô cùng đau đớn. Khoảnh khắc Lan Trĩ Hi giải cứu cô năm đó, trong lòng cô ngập tràn sự kích động và biết ơn, nhưng không ngờ rằng đó lại là vừa thoát khỏi hang hùm lại sa vào hang cọp.
"Tô Uyển, đừng đi điều tra." Mạch Thời Hàn chỉ thốt ra năm chữ. Phó thị tuyệt đối không đơn giản, và những mảng tối đằng sau đó không phải là thứ cô có thể đụng vào.
Lan Mộc Vi chậm rãi gật đầu. Cô sẽ không đi điều tra, bởi những quá khứ không thể gánh nổi ấy cô đều đã đích thân trải qua rồi. Người rõ ràng sự thật nhất chính là bản thân cô.
Trở về biệt thự.
Lan Mộc Vi sớm đã về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi nằm xuống. Ngày mai cô còn phải đi tham gia buổi tuyển chọn người mẫu, nghỉ ngơi sớm mới có làn da và trạng thái tốt nhất.
Bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt theo thói quen vuốt ve chiếc vòng tay, cô chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Cùng với một tràng âm thanh quen thuộc, cô chậm rãi mở bừng đôi mắt: "Bà nội, sao bà lại sang đây ạ?" Còn chưa tới thứ Hai, bà nội Mạch không nên sang đây vào lúc này mới đúng, hơn nữa sắc mặt của bà cũng không hề tốt.
"Uyển Uyển, cháu từng hứa với bà là sẽ chăm sóc tốt cho Thời Hàn mà. Có phải chờ bà đi rồi, hai đứa lại chia phòng ra ngủ riêng đúng không?" Bà nội Mạch cất lời gặng hỏi, trong mắt lóe lên sự thất vọng nhè nhẹ.
Trong lòng Lan Mộc Vi thầm kêu thảm một tiếng. Cô ngoái nhìn ra ngoài cửa nhưng không thấy bóng dáng Mạch Thời Hàn đâu. Cô sốt sắng đến mức ôm lấy đầu, không biết phải đối mặt thế nào.
"Bà nội, Tô Uyển không được khỏe..." Lời Mạch Thời Hàn còn chưa nói xong đã trực tiếp bị bà nội Mạch ngắt lời.
Chỉ dựa vào câu nói này là cô đã biết Mạch Thời Hàn không hề nói ra sự thật.
"Bà nội ơi, tối qua 'bà họ' của cháu đến, chồng cháu lại phải làm việc tới muộn nên cháu mới sang phòng khách ngủ ạ. Giờ trong người cháu vẫn còn thấy khó chịu lắm, cháu muốn nghỉ ngơi thật tốt." Lan Mộc Vi ôm lấy bụng, làm ra gương mặt phờ phạc hốc hác.
Bà nội Mạch thấy vậy liền không tiếp tục gặng hỏi nữa, xót xa dặn dò: "Uyển Uyển, cháu mau nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Lan Mộc Vi nhìn đồng hồ trên điện thoại, mới tám giờ sáng, cô lại nằm xuống ngủ tiếp trong vòng một nốt nhạc. Mãi cho đến khi chuông báo thức vang lên, cô mới chậm rãi mở mắt ra.
Cô nhanh nhẹn thay một bộ váy, đặc biệt tìm một chiếc mũ rộng vành đội lên đầu che khuất hơn nửa gương mặt. Đến hiện trường vòng tuyển chọn sơ khảo, người đông như kiến, cô bị chen chúc lọt vào một góc.
Ánh nắng buổi trưa là gay gắt nhất, cô thầm may mắn vì mình không trang điểm đậm, bằng không kết cục cũng sẽ giống như những người qua lại xung quanh: mascara lem luốc, son phấn chảy bết, thà không trang điểm còn hơn.
Đứng ở chỗ râm mát, cô lấy một tờ khăn giấy trong túi ra lau vệt mồ hôi mỏng trên trán. Bên nhà tài trợ nhìn thấy khí chất thanh tân thoát tục cùng ngũ quan tinh tế của Lan Mộc Vi thì mắt liền sáng rực lên.
"Lát nữa có một buổi trình diễn thời trang đang thiếu mất một người, thù lao chính là con số ghi trên quảng cáo kia, trang phục và trang điểm bên tôi lo hết, cô có hứng thú không?" Người đàn ông có gương mặt trông rất khôn khéo tháo kính râm xuống nghiêm túc hỏi.
Lan Mộc Vi đảo tròn đôi mắt linh hoạt, hơi né người ra tạo khoảng cách với gã đàn ông khôn khéo. Mùi nước hoa trên người gã cô thực sự nuốt không trôi, gã này sinh ra đã mang một khí chất ẻo lả như con gái.
"Được thôi, nhưng tôi phải đeo mặt nạ lên sân khấu." Lan Mộc Vi không hề có ý định lộ diện thật. Dù sao cô cũng là vợ trên danh nghĩa của Mạch Thời Hàn, nếu để Mạch Thời Hàn biết được thì e là núi lửa sẽ phun trào mất.
Gã đàn ông khôn khéo ngơ ngác: "Tại sao chứ?" Những người phụ nữ đến đây tham gia hoạt động này đều là vì đây là một sản phẩm sản xuất quy mô lớn, rất nhiều khán giả theo dõi, mục đích cuối cùng của việc dấn thân vào giới này chính là để nổi tiếng.
Vậy mà người trước mặt này lại đòi đeo mặt nạ che mặt.
Đùa nhau đấy à?
Lan Mộc Vi búng tay một cái, trong mắt xẹt qua ánh sáng khác biệt: "Ai nấy đều lộ mặt ra ngoài, chỉ có mình tôi đeo mặt nạ, như vậy mới tôn lên được khí chất khác biệt của tôi chứ."
Gã đàn ông khôn khéo giơ tay ra định bắt tay, Lan Mộc Vi lùi lại một bước khiến bàn tay gã hẫng hụt giữa không trung. Trên mặt gã xẹt qua một tia gượng gạo nhưng nhanh chóng giơ ngón tay cái lên: "Khá lắm, có triển vọng đấy. Chúng ta mau đi ký một bản hợp đồng đơn giản, lần này nếu cô thể hiện tốt, ông chủ sẽ cân nhắc tuyển dụng cô trực tiếp luôn."
Lan Mộc Vi lướt mắt đọc qua bản hợp đồng trong vòng vài giây, không phát hiện có điểm nào bất ổn liền phóng bút ký xuống hai chữ Tô Uyển. Đây là kiểu chữ ký độc quyền của riêng Lan Mộc Vi mà cô đã tốn không ít công sức nghiên cứu chế tác lại.
Sau đó, cô đi cùng gã đàn ông khôn khéo lên xe đến hiện trường sự kiện. Nhân viên ban tổ chức ai nấy đều đang tất bật dốc sức làm việc của mình.
Lan Mộc Vi nhận lấy trang phục nhanh chóng thay xong rồi trang điểm. Đi trên đôi giày cao gót mười phân, cô cảm thấy cả người như bẫy nhẫm trên không trung, đôi chân dường như không còn là của mình nữa.
Gã đàn ông khôn khéo mua tới một chiếc khăn che mặt. Cô đeo nó lên mặt, chỉ riêng đôi mắt này thôi là đã nắm chắc phần thắng rồi.
Sự kiện chính thức bắt đầu.
Ở phía không xa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc – Lan Trĩ Hi. Thảo nào sự kiện lần này lại được tổ chức hoành tráng đến vậy. Lan Trĩ Hi vô cùng nổi tiếng trong giới người mẫu. Cô ta mặc một chiếc váy dài màu xanh lục, trên ngực thêu họa tiết hoa văn chạm khắc tinh xảo, mang đậm phong cách cổ nhã.
Lan Trĩ Hi nhìn từ xa tựa như một tiên nữ không vướng bụi trần, lạnh lùng, quý phái, đại phương. Nhưng khi dần tiến lại gần cô ta mới nhận ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đúng thật là nhìn xa như rồng, nhìn gần như con trùng!
Lan Trĩ Hi là người bước ra đầu tiên để giữ nhịp cho chương trình, khán giả bên dưới liên tục vỗ tay khen ngợi. Thảo nào Lan Trĩ Hi lại nổi tiếng đến thế, bước đi và khí chất của cô ta đều cực kỳ xuất sắc. Những người mẫu còn lại ra sân không một ai có thể lấn lướt được Lan Trĩ Hi.
Lan Trĩ Hi khẽ nhếch mày, trên mặt viết rõ hai chữ – Đắc ý.
Lan Mộc Vi chỉnh đốn lại trang phục trên người, nở nụ cười tự tin rồi chậm rãi bước lên sân khấu. Cô tựa như một con chim phượng hoàng tái sinh từ trong biển lửa, càng giống như một chú bướm phá kén xòe cánh bay cao. Từng bước đi đều tỏa ra khí chất của một nữ hoàng, mỗi một nụ cười, một ánh mắt đều mê đắm lòng người.
Dưới sân khấu, một người đàn ông mặc bộ vest kẻ sọc xanh trắng tỏa ra ánh sáng lấp lánh trong mắt, nhìn Lan Mộc Vi đang đeo mặt nạ như thể vừa nhặt được bảo vật vô giá.
Lan Trĩ Hi đứng bên cạnh thu lại nụ cười. Ở tiệc từ thiện đã có kẻ ngáng đường cô ta khiến tâm trí cô ta vô cùng khó chịu, bây giờ lại xuất hiện một người phụ nữ bịt mặt không rõ lai lịch đến phá bĩnh.
Ánh mắt cô ta lạnh lẽo như băng, người trợ lý đứng bên cạnh không khỏi rùng mình một cái. Dáng vẻ này của Lan Trĩ Hi khiến người ta rợn tóc móc.
Lan Mộc Vi vừa xuống khỏi sân khấu, còn chưa kịp tẩy trang thì gã đàn ông khôn khéo đã đồn đả mang theo một bản hợp đồng với dáng vẻ nịnh bợ đặt trước mặt cô.
"Tô tiểu thư, ông chủ của chúng tôi bảo tôi đến tìm cô để ký hợp đồng."
Lan Mộc Vi nhìn bản hợp đồng trên bàn, chỉ riêng điều khoản yêu cầu phải có mặt làm việc cố định tại văn phòng là cô đã không thể đồng ý rồi. Lan Trĩ Hi đang ở hiện trường, nếu không đi ngay, chút nữa Lan Trĩ Hi tới đây biết người phụ nữ bịt mặt chính là cô thì thế nào cũng sẽ nghĩ ra chiêu trò để đối phó với cô.
"Tôi còn có việc, chuyện hợp đồng để hôm khác hãy bàn." Lan Mộc Vi tốn không ít công sức mới cắt đuôi được gã đàn ông khôn khéo bám riết không tha.
Trước mặt cô lại xuất hiện một người đàn ông có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt ấy chỉ cần nhìn qua một lần là có thể ghi nhớ ngay. Người đàn ông đưa tấm danh thiếp cho Lan Mộc Vi: "Tô tiểu thư, tôi tên là Quý Lan, tôi hy vọng có thể trở thành trợ lý của cô."
Lan Mộc Vi nhìn thấy Lan Trĩ Hi đang đi về phía này từ cách đó không xa, trong lòng thầm kêu không xong. Gã đàn ông khôn khéo đã rời đi, mà người đàn ông trước mặt lại biết cô họ Tô, xem ra danh tính của cô đã bị thăm dò được rồi.
"Quý Lan, anh muốn làm trợ lý của tôi cũng không phải là không thể. Chỉ là hiện tại tôi đang bị một người bám lấy không thể thoát thân được."
Đôi mắt cô đảo quanh bốn phía, chỉ tay về phía Lan Trĩ Hi ở không xa: "Chỉ cần anh giúp tôi giải quyết cô ta, đồng thời không để cô ta biết được danh tính của tôi thì tôi sẽ đồng ý cho anh làm trợ lý của tôi."
Quý Lan nhìn Lan Trĩ Hi đang ráo riết tìm người, mỉm cười nói: "Được thôi, Tô tiểu thư, cô phải giữ lời đấy nhé." Trong mắt đong đầy ý tứ sâu xa.
Năm xưa lần đầu nhìn thấy Lan Trĩ Hi lên sân khấu, người bạn thân đã bảo anh đi làm quản lý cho Lan Trĩ Hi, anh đã lập tức từ chối ngay tại chỗ. Đôi mắt của Lan Trĩ Hi ngập tràn vẩn đục, không hề có một chút linh động nào.
Lan Mộc Vi nhét tấm danh thiếp vào túi áo rồi quay người nhanh chóng rời đi. Lan Trĩ Hi nhìn thấy vóc dáng đó liền cất tiếng gọi lớn: "Vị tiểu thư kia ơi, xin dừng bước!"
Nghe thấy tiếng gọi này, Lan Mộc Vi không những không dừng bước mà còn đi nhanh hơn. Dừng lại quay đầu lại mới là hành động của kẻ ngốc.
Quý Lan tiến lên bước tới chặn đường Lan Trĩ Hi: "Lan tiểu thư, người ta đã đi xa rồi."
Lan Trĩ Hi gắt gỏng liếc nhìn Quý Lan một cái, tức tối hừ lạnh một tiếng. Vừa rồi cô ta đã đặc biệt dò hỏi một lượt, người phụ nữ bịt mặt kia là người đột ngột chen ngang vào, không một ai biết cô ta tên là gì.
"Quý Lan, anh giúp tôi điều tra danh tính của cô ta, giá cả tùy anh đưa ra." Lan Trĩ Hi nghiến răng nghiến lợi phẫn uất cất lời.
Trong lòng cô ta trỗi dậy một cảm giác危机mãnh liệt.
Quý Lan từ tốn lắc đầu từ chối theo phép lịch sự: "Lan tiểu thư, tôi dự định sẽ trở thành trợ lý của vị tiểu thư vừa rồi. Cô đừng tốn công sức đi tìm bất kỳ tài liệu nào của cô ấy nữa, tôi đều sẽ nhanh hơn cô một bước để nắm lấy nó."
Lan Trĩ Hi nhíu chặt mày, trong giọng nói mang theo một tia đe dọa nhè nhẹ: "Quý Lan, tôi khuyên anh đừng nên lội vào vũng nước đục này, có rất nhiều người anh không gánh nổi đâu."
Quý Lan hừ lạnh. Lan Trĩ Hi trong giới có danh tiếng rất lớn, lại còn có Phó Thần chống lưng phía sau, nhưng những thứ này anh đều không để vào mắt.
Anh làm trợ lý người mẫu hơn mười năm nay, sớm đã là trợ lý vàng trong giới. Thế nhưng người mẫu gần đây nhất anh nâng đỡ sau khi nổi đình nổi đám lại rút lui khỏi giới.
Hai năm trở lại đây, Quý Lan không ký thêm với bất kỳ người mẫu nào. Gout chọn người của anh rất khắt khe, anh cũng là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Quý thị, chỉ có điều tầng danh tính này không một ai biết tới.
"Lan tiểu thư, vậy thì chúng ta hãy chống mắt lên xem ai có bản lĩnh hơn."
Lan Mộc Vi cởi chiếc áo khoác ngoài ra, gỡ mặt nạ xuống, tháo chiếc dây buộc tóc trên cổ tay ra buộc thành một mái tóc đuôi ngựa gọn gàng, trong phút chốc biến thành một con người hoàn toàn khác.
Bình luận