Chương 18: ĐÍCH THÂN KIỂM TRA
Ánh mắt Lan Mộc Vi lướt ra phía xa. Mạch Thời Hàn – người đang tỏa ra luồng hàn khí bao trùm xung quanh – phóng ánh mắt lạnh lẽo chĩa thẳng vào Trưởng phòng Ngô.
Chỉ bằng một ánh nhìn, Trưởng phòng Ngô đã hoàn toàn chịu thất bại rụt cổ lại. Vốn dĩ Mạch Thời Hàn chỉ muốn đến xem Lan Mộc Vi sống thế nào, không ngờ lại nghe thấy toàn bộ quá trình.
Anh kinh ngạc nhận ra.
Bản thân đã coi thường chỉ số thông minh của Tô Uyển. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, mọi chuyện càng lúc càng trở nên thú vị hơn rồi. Lan Mộc Vi thu hồi ánh mắt, đối với gã lưu manh có thể ép sát tường dồn ép cô này, dù dáng vẻ có đẹp chấn động lòng người đến đâu thì cũng chẳng thể thay đổi được bản chất lưu manh.
"Mạch tổng, ngài sang đây có việc gì không ạ?" Sau lưng Trưởng phòng Ngô hơi lạnh đi, rịn ra một lớp mồ hôi hột dày đặc, trong lòng hoảng hốt không chút đáy, nụ cười gượng gạo lộ ra xấu xí không thể tả.
Mạch Thời Hàn chẳng buồn trao cho Trưởng phòng Ngô lấy một ánh nhìn thừa thãi, vô thức rải bước tiến về phía chỗ ngồi của Lan Mộc Vi.
Anh gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Lên phòng làm việc một chuyến." Để lại câu nói lạnh như tiền cùng một ánh mắt sắc bén lạt lẽo: "Trưởng phòng Ngô, không có lần sau đâu."
Lan Mộc Vi thản nhiên gõ xong chữ cuối cùng, đứng dậy mang theo sự thắc mắc trong lòng bước lên phòng làm việc.
"Mạch tổng, anh gọi tôi có chuyện gì?" Lưng cô thẳng tắp, trong mắt tràn ngập sự tự tin cùng màu sắc kiêu hãnh, khóe miệng nhếch lên một độ cong vừa vặn.
Mạch Thời Hàn tỉ mỉ quan sát. Nếu không phải mấy ngày nay đều ở bên cạnh Tô Uyển, anh đã gần như tưởng rằng Tô Uyển đã biến thành một con người hoàn toàn khác.
Gương mặt không chút biến sắc, anh lấy tập tài liệu ra, mắt chợt lóe lên tia sáng rồi thản nhiên nói: "Trong ngày mai, hãy hoàn thành tập tài liệu này."
Lan Mộc Vi điềm tĩnh nhận lấy tài liệu ôm vào lòng, sải bước lớn rời khỏi phòng làm việc.
Ngay từ lúc đầu, Trưởng phòng Ngô vẫn đứng ở vị trí đó, Lâm Nhã Du thì đã biến mất không thấy tăm hơi. Ông ta xoa xoa hai tay vẻ nịnh bợ, trên mặt kết nối mượt mà nụ cười hiền từ: "Tô Uyển à, chuyện tài liệu đều là lỗi của tôi, cô có thể tha lỗi cho tôi không?"
Lan Mộc Vi tặc lưỡi rồi búng tay một cái. Chỉ vì Mạch Thời Hàn đến đây nói một câu mà ông ta đã biến thành kẻ biết chịu đấm ăn xôi, năng xông năng biến thế này, thật chẳng đơn giản chút nào.
"Không sao đâu Trưởng phòng Ngô, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Chỉ là hy vọng loại chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa, bằng không người ta lại tưởng Trưởng phòng Ngô đang cố tình nhắm vào tôi."
Đôi mắt cô đong đầy ý cười, âm thầm cảnh cáo một cách kín kẽ. Lần này họ chủ động tấn công nhưng không chiếm được hời, chỉ cần không tiếp tục giở trò nữa thì cô tuyệt đối sẽ không truy cứu thêm.
Trưởng phòng Ngô xã giao một lúc lâu rồi mới chậm rãi rời đi. Ngay khoảnh khắc quay lưng, trong mắt ông ta xẹt qua một tia tàn nhẫn.
Lan Mộc Vi mở tập tài liệu đó ra. Đây là một bộ đề thi phong phú về chuyên ngành thiết kế, những dạng đề này đều quen thuộc một cách kỳ lạ. Trong đầu cô lóe lên một âm thanh – Đề thi của Đại học Stanford!
Năm xưa, để thi đỗ vào ngôi trường này, cô đã tốn rất nhiều thời gian và sức lực, ru rú ở nhà suốt nửa tháng trời mới dám đi thi.
Mạch Thời Hàn đưa cho cô bộ đề thi này là có ý gì? Trong ấn tượng của cô, Tô Uyển tuy cùng học đại học ngành thiết kế giống cô nhưng từ đầu đến cuối chỉ là một cô đàn em bất tài vô dụng.
Năm giờ ba mươi phút, đúng giờ tan làm.
Lan Mộc Vi xách túi bắt xe đến trung tâm thương mại sang trọng đi dạo một mình. Còn ba ngày nữa là cô phải đi tham gia buổi phỏng vấn thi tuyển người mẫu. Bên đó ký hợp đồng nửa năm, mức thù lao một tháng vô cùng hấp dẫn.
Nhìn những bộ quần áo hoa cả mắt, cô chẳng buồn nhìn nhiều, đi thẳng đến cửa hàng thương hiệu CA rồi dừng lại. Quần áo ở đây chất liệu tinh xảo, thiết kế độc đáo, là cửa hàng cô yêu thích nhất.
Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc váy tua rua màu trắng treo ở góc trong cùng. Thoạt nhìn có vẻ bình thường, nhưng thiết kế ở phần cổ áo và tay áo lại giúp chiếc váy lễ phục này trở nên vô cùng đặc biệt.
Cô chỉ tay vào chiếc váy tua rua màu trắng, chậm rãi cất lời, giọng nói uyển chuyển êm tai: "Bộ lễ phục đó bao nhiêu tiền vậy?"
Nữ nhân viên phục vụ bên cạnh lịch sự đáp: "Thưa tiểu thư, bộ đó được làm thủ công hoàn toàn nên chi phí hơi đắt một chút, bảy triệu tệ."
"Tôi trả tiền cọc trước, gói lại giúp tôi, ngày mai tôi qua lấy." Cô rút một chiếc thẻ từ trong túi ra, sảng khoái quẹt bốn triệu tệ. Toàn bộ quá trình khiến nhân viên ngơ ngác, vốn dĩ tưởng Lan Mộc Vi nghe thấy mức giá này sẽ không mua, không ngờ lại ra tay hào phóng đến vậy.
Bước ra khỏi trung tâm thương mại, cô cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ tối. Cô bắt xe trở về biệt thự. Mạch Thời Hàn không còn biệt tăm biệt tích như mọi khi mà đang ngồi trên ghế sofa lặng lẽ đọc báo.
Lan Mộc Vi lắc đầu. Vẫn là Mạch Thời Hàn mặc bộ vest ngồi ngay ngắn, tỏa ra hàn khí khắp người để đọc báo.
Cô thay giày, trong lòng nhẩm tính về số tiền bốn triệu tệ còn thiếu, nhìn Mạch Thời Hàn như nhìn Thần Tài. Vừa đi đến bên cạnh Mạch Thời Hàn, cô liền nở nụ cười rạng rỡ.
"Chồng ơi, tiền tiêu vặt dạo này dùng hết rồi, anh có thể cho em chút tiền tiêu vặt để ăn uống thỏa thích không?" Dáng vẻ vô cùng giống Tô Uyển.
Ánh mắt anh thoáng qua vẻ chán ghét: "Bình thường một chút, bằng không thì không đời nào." Tiếng cảnh cáo chậm rãi vang lên.
Lan Mộc Vi làm ra vẻ mặt còn phô trương hơn, áp mặt vào áo vest của Mạch Thời Hàn, chớp mắt liên tục: "Chồng ơi, đây là biểu hiện em thích anh đấy, anh không nhận ra sao?"
Mạch Thời Hàn giữ gương mặt lạnh tảng, bình thản đọc báo. Quản gia thì tươi cười đặt ly cà phê nóng hổi lên bàn. Không khó để nhận ra thiếu gia đã có cái nhìn khác về Tô tiểu thư. Trước đây nếu Tô tiểu thư làm vậy, thiếu gia sẽ hất văng cô ra không chút do dự.
"Thích tôi?" Đôi mắt Mạch Thời Hàn như đá thạch anh đen, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh đầy ẩn ý. Anh đặt tờ báo trong tay xuống, một tay túm lấy cổ tay Lan Mộc Vi, nhanh chóng đè cô xuống dưới thân.
"Chồng ơi, có phải nhanh quá rồi không?" Lan Mộc Vi chậm rãi lên tiếng. Mở đùa quốc tế gì thế, tên Mạch Thời Hàn này từ bao giờ lại trở nên cởi mở như vậy chứ? Chẳng phải anh ta rất ghét đụng chạm với cô sao?
Thấy bờ môi mỏng của Mạch Thời Hàn sắp sửa áp xuống, Lan Mộc Vi nghiêng đầu, mượn đòn bẩy khéo léo bật dậy, ngồi dịch ra xa Mạch Thời Hàn một chút.
"Chồng ơi, 'bà họ' của em đến rồi, giờ thế này không tốt đâu." Cô gượng cười, liên tục xua tay.
Thế nhưng Mạch Thời Hàn lại một lần nữa áp sát tới, ôm chồm lấy cô vào lòng. Mùi hương trên người Lan Mộc Vi khiến tâm trạng anh trở nên thư thái: "Tô Uyển, trước đây chẳng phải cô rất muốn tôi ôm cô sao? Bây giờ tôi đáp ứng cô đây, còn chuyện 'bà họ' có đến hay không, để tôi đích thân kiểm tra."
Mẹ kiếp nhà anh!
Đó là cô người hâm mộ nhỏ chuyên thuộc của anh – Tô Uyển, còn cô là Lan Mộc Vi, sớm đã bị Lâm Nhã Du hãm hại đến chết rồi!
Nụ cười của Lan Mộc Vi trở nên cứng đờ, bộ não xoay chuyển liên tục tìm cách thoát thân. Cô bị đặt nằm xuống giường, Mạch Thời Hàn cởi áo vest bên ngoài ra.
Cô kích động nói: "Mạch Thời Hàn, trạng thái của tôi không được tốt, hay là thôi đi." Giọng điệu ngập tràn sự từ chối. Mạch Thời Hàn tuy rằng đẹp mắt lại lắm tiền, nhưng không phải là mẫu người cô mong muốn.
Mạch Thời Hàn không dừng thao tác trên tay lại, tiếp tục cởi cúc áo sơ mi. Thấy anh sắp sửa cởi đến quần, Lan Mộc Vi vội vàng tiến lên nắm lấy tay Mạch Thời Hàn. Lời còn chưa kịp thốt ra thì đã bị đè chặt xuống.
"Tô Uyển, không ngờ cô lại nôn nóng đến thế này."
Lan Mộc Vi: "..."
Thân thủ cô nhanh nhẹn bật dậy đứng cách đó không xa, nhưng lại bị anh nắm lấy cổ tay. Bàn tay còn lại của cô tóm lấy cổ tay Mạch Thời Hàn nhưng không thấy anh nảy tay ra, cô lại bị kéo tọt vào lòng anh.
"Tô Uyển, cuộc sống giống như bị cưỡng ép vậy, không phản kháng được thì chỉ có nước thụ hưởng thôi."
Đậu má.
Đây còn là Mạch Thời Hàn mà cô biết không?
Mẹ kiếp, đã muốn cưỡng ép ra tay thì cô thà chọn ở phía trên! Cô xoay người một cái, ngồi chễm chệ lên người Mạch Thời Hàn.
Bình luận