Chương 34: Truy thê hỏa táng tràng!
(Truy thê hỏa táng tràng: Thuật ngữ mạng chỉ việc lúc đầu đối xử tệ với vợ/người yêu, sau khi mất đi mới hối hận và phải vất vả theo đuổi lại.)
Thấy mãi mà không có động tĩnh gì, Hàn Tấn rốt cuộc cũng ngồi không yên, vội tìm một cái cớ để đến gặp Hoắc Hàn Sơn.
Vừa đẩy cửa bước vào, anh ta đã thấy Hoắc Hàn Sơn đang ngồi sau bàn làm việc với khuôn mặt sa sầm, áp suất xung quanh cực kỳ đáng sợ. Hàn Tấn thót tim, vội vàng đóng cửa văn phòng lại, cười gượng gạo để xoa dịu bầu không khí: "Lão Hoắc, đừng gấp, đừng gấp. Có thể... có thể là do tắc đường? Hoặc là Minh Yên đang chuẩn bị một bất ngờ lớn hơn cho chúng ta chăng? Chuyện tốt không sợ muộn mà! Ông nghĩ xem, cô ấy thích ông như thế, sao có thể thật sự không quay lại?"
Hoắc Hàn Sơn ngước mắt, lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái mà không nói gì, nhưng ánh mắt đó đủ để khiến Hàn Tấn cảm thấy da đầu tê dại.
"Khụ khụ..." Hàn Tấn gồng mình tiếp tục khuyên: "Hay là... ông chủ động chút đi? Đi mua một bó hoa? Con gái mà, ai chẳng trọng thể diện, ông đích thân đi mời, hạ thấp tư thế xuống một chút, cô ấy chắc chắn sẽ..."
"Cô ấy không thích hoa." Hoắc Hàn Sơn lạnh lùng ngắt lời, trong giọng nói mang theo một tia bực bội khó nhận ra.
Anh nhớ Minh Yên từng nói, hoa tươi chỉ đẹp mã chứ không thực tế, lại chóng tàn.
Hàn Tấn nghẹn họng, chỉ muốn bổ đầu anh ra xem bên trong có phải chỉ toàn điều khoản luật pháp hay không: "Đại ca! Đây có phải là vấn đề thích hay không thích đâu? Đây là thái độ! Là lãng mạn! Là cảm giác nghi thức! Con gái nói không muốn, đôi khi chính là đang muốn đó!"
Hoắc Hàn Sơn nhíu chặt lông mày, rõ ràng là không thể hiểu nổi cái logic này.
"Không thích hoa thì tặng thứ khác! Trang sức? Túi xách? Trước đây cô ấy thích gì chắc ông phải biết chứ?" Hàn Tấn tiếp tục nói.
Hoắc Hàn Sơn im lặng. Anh phát hiện ra mình thế mà lại không trả lời được. Minh Yên thích gì? Hình như cô ấy chưa bao giờ rõ ràng đòi hỏi anh thứ gì. Những thứ cô ấy từng trân trọng, chẳng qua là do anh thỉnh thoảng đi công tác rồi thuận tay mua về... Hoặc đơn giản là thứ được tặng vu vơ... Anh chưa bao giờ thực sự để tâm tìm hiểu sở thích của cô.
"Thật ra tôi thấy..." Hàn Tấn kéo ghế dịch lên phía trước: "Tiểu Minh Yên đã về Kinh Đô thì chắc chắn là đã nguôi giận rồi, hay là ông đích thân đi mời cô ấy về? Cô ấy..."
Nhưng chưa kịp nói xong, điện thoại của Hoắc Hàn Sơn đột nhiên vang lên, trên màn hình hiện lên hai chữ —— Dì Tần.
Chân mày Hoắc Hàn Sơn không khỏi nhíu chặt, do dự một lát rồi vẫn bắt máy.
"Hàn Sơn... con đang ở đâu vậy? Dì bỗng nhiên thấy đau ngực, hơi khó thở, bác sĩ nói là do cơ thể suy nhược gây ra... Dì hơi lo lắng, con có thể qua đây một lát không?"
Hoắc Hàn Sơn xoa mi tâm, trầm giọng nói: "Được, dì Tần, con qua ngay."
Cúp máy, anh cầm lấy áo khoác đi thẳng ra ngoài. Hàn Tấn vội vàng ngăn lại: "Lão Hoắc! Sao ông lại đi bệnh viện nữa rồi? Bên dì Tần không phải có bác sĩ y tá sao? Minh Yên có thể hôm nay sẽ về đó! Ông mà đi thế này..."
"Tình trạng của dì Tần không ổn định, tôi phải đi." Giọng Hoắc Hàn Sơn không cho phép phản kháng: "Nếu Minh Yên về, bảo cô ấy đợi tôi."
Hàn Tấn thấy vậy thì sốt ruột giậm chân, hạ thấp giọng nói: "Lão Hoắc! Nghe tôi khuyên một câu, mẹ con Tần Uyển không đơn giản đâu! Ông phải để mắt kỹ vào..."
Bước chân Hoắc Hàn Sơn khựng lại một chút nhưng không quay đầu, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: "Tôi biết chừng mực."
Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ vội vã rời đi của anh, Hàn Tấn biết anh căn bản chẳng để lời mình vào tai. Nhìn văn phòng trống rỗng, Hàn Tấn thở dài một tiếng thật nặng. Anh ta luôn cảm thấy Hoắc Hàn Sơn sớm muộn gì cũng phải "truy thê hỏa táng tràng"! Kiểu bị thiêu thành tro luôn ấy!
Kinh Đô, một phòng bệnh VIP tại bệnh viện tư nhân.
Trong phòng tràn ngập mùi hỗn hợp của thuốc sát trùng và hoa tươi. Tần Hiểu Lâm tựa vào giường bệnh đã được quay cao lên, sắc mặt tuy vẫn mang vẻ trắng bệch của người bệnh nhưng đã có chút thần sắc. Bà nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay của Tần Uyển đang gục bên giường sụt sịt, giọng nói ôn hòa: "Được rồi, đừng khóc nữa, khóc không giải quyết được vấn đề. Mẹ đã gọi điện cho Hàn Sơn rồi, lát nữa nó sẽ qua đây..."
Tần Hiểu Lâm rút giấy ăn đưa cho con gái: "Nói với mẹ xem rốt cuộc là có chuyện gì? Sao dạo này Hàn Sơn lại lạnh nhạt với con?"
Tần Uyển ngước đôi mắt khóc đỏ hoe lên, lớp trang điểm đã hơi nhem nhuốc. Cô ta ấm ức bĩu môi, thêm mắm dặm muối kể lại mọi chuyện thời gian qua, trọng tâm là miêu tả Minh Yên dùng thủ đoạn ra sao, còn Hoắc Hàn Sơn bị mê hoặc thế nào mà không thèm ngó ngàng gì đến người thanh mai trúc mã là cô ta.
"... Mẹ, mẹ không thấy đâu, hiện tại trong mắt Hàn Sơn chỉ có con nhỏ Minh Yên đó thôi! Để tìm nó, anh ấy còn không thèm ở lại Kinh Đô, chạy tuốt tới Giang Nam..." Tần Uyển càng nói càng giận, móng tay gần như bấm sâu vào lòng bàn tay.
Tần Hiểu Lâm lặng lẽ lắng nghe, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ có sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia sáng lạnh. Đợi Tần Uyển nói xong, bà mới chậm rãi lên tiếng: "Uyển Nhi, con quá thiếu kiên nhẫn rồi."
Tần Uyển ngẩn ra: "Mẹ?"
"Đàn ông, nhất là người xuất sắc và kiêu ngạo như Hàn Sơn, ghét nhất là điều gì?" Tần Hiểu Lâm nhìn cô ta, dẫn dắt từng chút một: "Là sự ép buộc, là sự tính toán, là sự đeo bám đến mất kiểm soát. Con càng như vậy, chỉ càng đẩy nó ra xa hơn thôi."
Tần Uyển có chút không cam tâm: "Nhưng... chẳng lẽ cứ giương mắt nhìn con khốn Minh Yên đó đắc ý sao?"
"Ai nói nó đắc ý?" Khóe môi Tần Hiểu Lâm gợi lên một độ cong đầy thâm ý: "Nó càng tỏ vẻ thanh cao, càng đẩy Hàn Sơn ra ngoài thì càng có lợi cho chúng ta."
Bà kéo tay con gái, nhẹ nhàng vỗ về: "Nghe mẹ, từ giờ trở đi, hãy thu lại mấy cái tính nết tiểu thư đó đi. Đừng chủ động đeo bám Hàn Sơn nữa, càng đừng nói xấu Minh Yên trước mặt nó. Việc con cần làm là tỏ ra yếu đuối, thể hiện mình là người hiểu chuyện, chu đáo và vô tội."
"Tỏ ra yếu đuối?" Tần Uyển không hiểu.
"Đúng vậy." Ánh mắt Tần Hiểu Lâm sắc sảo: "Con phải khiến Hàn Sơn cảm thấy, con mới là người chịu ủy khuất nhưng âm thầm chịu đựng. Con là trách nhiệm của nó, là đối tượng nó cần bảo vệ, chứ không phải là một gánh nặng gây rắc rối."
Bà dừng lại một chút, hạ thấp giọng: "Loại đàn ông như Hàn Sơn, bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm thực chất cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, có ham muốn bảo vệ gần như cố chấp đối với những trách nhiệm đã xác định. Nó ưa mềm không ưa cứng, hiểu không?"
Tần Uyển dường như đã hiểu ra chút ít, gật đầu.
Tần Hiểu Lâm tiếp tục dạy bảo: "Còn về Minh Yên... Cô ta hiện tại đã cắm một cái gai vào lòng Hàn Sơn rồi. Việc con cần làm bây giờ không phải là người đi nhổ cái gai đó, mà là thỉnh thoảng rắc thêm chút muối quanh cái gai đó, để nó lở loét, viêm nhiễm..."
Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng nội dung lời nói lại khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Nhưng mẹ ơi, vạn nhất Hàn Sơn anh ấy thực sự..." Tần Uyển vẫn có chút không yên tâm.
"Không có vạn nhất." Tần Hiểu Lâm ngắt lời, giọng điệu chắc nịch: "Chỉ cần chúng ta nắm giữ cái 'mạng' này mà nó nợ mẹ, nó sẽ mãi mãi không bao giờ có thể hoàn toàn thoát khỏi chúng ta. Đây là bùa hộ mệnh của chúng ta, cũng là xiềng xích bền chắc nhất trói buộc nó."
"Còn về Minh Yên... chẳng qua chỉ là một con hề nhảy nhót, sớm muộn gì cũng sẽ tự làm mình chết thôi."
Nghe lời mẹ nói, mắt Tần Uyển dần sáng lên, như thể đã tìm được chỗ dựa tinh thần vững chắc. Đúng vậy, cô ta có mẹ ở đây, có "ân cứu mạng" này ở đây, cô ta còn sợ cái gì?
Minh Yên lấy cái gì để đấu với cô ta chứ?
Bình luận