Chương 7: Chủ nhân giận rồi sao?

"Thật chứ?"

Vị lão nhân hơn sáu trăm tuổi, sau khi nghe thấy câu trả lời này, vui mừng đến mức nhảy tưng tưng tại chỗ.

"Quá tuyệt vời! Điều đó chứng minh sự xoa dịu của Chủ nhân Lạc Thiên hoàn toàn có tác dụng với ngài."

Vừa nói, Đại trưởng lão vừa lập tức mở quang não, chuyển ngay năm mươi triệu hành tinh tệ cho Lạc Thiên.

"Cảm ơn sự dẫn dắt của Thú thần, đã giúp chủ nhân tìm được Chủ nhân có thể xoa dịu ngài ấy."

Trên lầu.

Lạc Thiên trở về phòng ngủ, chẳng còn chút sức lực nào để làm bữa sáng nữa, bèn lấy ra một ống dịch dinh dưỡng uống cạn, rồi trèo lên giường đánh một giấc say sưa.

Bởi vì tinh thần lực bị chiết xuất quá đà, giấc ngủ lần này của Lạc Thiên sâu vô cùng. Quang não reo lên mấy bận mà cô hoàn toàn chẳng hay biết gì.

Tại một hoang tinh vô danh thuộc vùng ngoại vi vũ trụ.

Người đàn ông với đôi mắt tím biếc đang trừng trừng nhìn chằm chằm tín hiệu vừa mới đứt đoạn trên màn hình quang não, giữa mày toàn là sự bực dọc nghẹn ứ.

Hắn đến hoang tinh này tìm dị thú cấp tám đã tròn một tháng nay rồi. Cái xó xỉnh quỷ quái này lúc nào cũng trong tình trạng mất sóng quang não. Họa hoằn lắm mới có chỗ bắt được tín hiệu, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi.

Hôm nay thật khó khăn lắm mới dò được sóng ở đây, Huyền Mặc liền nhìn thấy thông báo cùng lời nhắc nhở do hệ thống Thú thần của trung tâm ghép đôi gửi đến.

Bởi vì thú hình của thú nhân máu lạnh quá mức đáng sợ, vốn dĩ đã khiến cho các dị năng giả giống cái không mấy thiện cảm. Rất nhiều thú nhân máu lạnh sau khi được ghép đôi, vừa biết đối phương là thú nhân máu lạnh, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu chính là hủy bỏ ghép đôi.

Thú nhân máu lạnh vốn dĩ đã cực kỳ khó khăn mới được giống cái giữ lại. Thế nên sau khi ghép đôi, thường thì bọn họ sẽ tức tốc chạy đến bên cạnh giống cái, cố gắng thể hiện thật tốt để giành lấy sự đồng ý của đối phương.

Thế nhưng kết quả bây giờ thì sao?

Từ lúc ghép đôi cho đến hiện tại, đã trôi qua tròn ba ngày rồi. Hắn không những không đi tìm Chủ nhân, mà thậm chí còn chẳng gửi nổi dù chỉ một tin nhắn cho người ta.

Xong đời, Chủ nhân chắc chắn là giận rồi.

Nhân lúc quang não lúc này hãy còn sóng, Huyền Mặc nhìn chằm chằm thông tin liên lạc của Lạc Thiên, vội vã gọi một cuộc gọi chiếu quang tức (hologram) tới chỗ cô.

"Đô..."

"Đô..."

Tín hiệu vang lên mấy tiếng dài nhưng chẳng có ai nhấc máy.

Lòng Huyền Mặc bỗng chốc hoảng loạn.

Tiêu thật rồi, tiêu rồi!

Chủ nhân nhất định là giận tím mặt rồi đây.

Hắn toan gọi tiếp cho Lạc Thiên, nào ngờ quang não lại lần nữa mất sóng.

Huyền Mặc: "..."

Hắn phắt một cái đứng phăng dậy từ ngọn cây, lao vụt xuống đất, cất giọng bảo đồng đội vẫn đang lùng sục dị thú cấp tám:

"Nhiệm vụ lần này tạm dừng. Mọi người thu dọn đi, một tiếng sau lập tức lên đường quay về."

Chỉ là từ hoang tinh này trở về, nhanh nhất cũng phải mất ngọn ngành hai mươi ngày. Bọn thú nhân máu lạnh bọn họ vốn dĩ đã không được giống cái chào đón, đến lúc đó liệu Chủ nhân có còn thèm thuồng gì hắn nữa không?

Trở lại với Lạc Thiên.

Giấc ngủ này của cô kéo dài thẳng một mạch đến sáng ngày hôm sau mới tỉnh giấc.

Tinh thần lực đã hồi phục hoàn toàn, Lạc Thiên cảm thấy cơ thể tràn trề sinh lực, tinh thần sảng khoái vô cùng. Cô đứng dậy vệ sinh cá nhân sạch sẽ, thay xong xuôi quần áo. Trước khi xuống lầu, cô tiện tay mở quang não ra xem, bỗng phát hiện danh sách những người được ghép đôi vẫn im lìm của cô nay lại có động tĩnh.

Trừ cái tên Hồ Ngôn chuyên trò nghĩ đủ mọi chiêu trò để moi tiền ra, thì lại có thêm một người nữa là Huyền Mặc vừa gọi điện thoại quang tức đến cho cô. Chỉ là lúc đó cô ngủ sâu quá nên chẳng nghe thấy gì.

Chín người được ghép đôi: một kẻ đã hủy bỏ ghép đôi, xóa luôn kết bạn; một người chuyển thành mối quan hệ thuê mướn; lại thêm một kẻ trăm phương ngàn kế muốn vòi tiền cô.

Người ta thường bảo quá tam ba bận, cô đã đụng độ phải ba kẻ không bình thường rồi, kẻ thứ tư này chắc không đến nỗi lại giở chứng yêu ma quỷ quái gì nữa chứ?

Nhìn ba cuộc gọi video toàn ảnh ảo chưa nghe thấy trên quang não, Lạc Thiên chần chừ một lát, rồi quyết định gọi ngược lại cho đối phương.

Giây tiếp theo: [Hệ thống quang não nhắc nhở bạn, tài khoản quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng.]

Lạc Thiên: "..."

Hệ thống quang não phủ sóng không góc chết toàn bộ hơn một vạn tinh cầu trong vũ trụ, thế mà tên này lại không nằm trong vùng phủ sóng cơ à?

Lẽ nào người đang ở ngoài ranh giới tinh tế?

Chạy đi đâu mà khéo thế không biết!

Hèn gì mà đến tận bây giờ vẫn chẳng thấy liên lạc gì với cô.

Thôi dẹp, đoán chừng tên này có muốn liên lạc cũng chẳng liên lạc được trong một sớm một chiều đâu.

Tắt khung chat với Huyền Mặc đi, Lạc Thiên lại thấy tin nhắn mà Hồ Ngôn gửi đến.

Hồ Ngôn: [Chủ nhân ơi, người ta nhớ ngài lắm đó.

Rất muốn nhanh chóng được gặp ngài, ngạo nỗi trên người em bây giờ không có xu dính túi, chẳng thể ngồi phi thuyền không gian để đến gặp ngài được.]

Hồ Ngôn: [Biểu cảm tủi thân.jpg]

Hồ Ngôn: [Chủ nhân sao ngài không trả lời tin nhắn của em, có phải ngài không thích em không?]

Hồ Ngôn: [Chủ nhân, em vừa nghĩ ra một cách rất hay để kiếm tinh tệ, em muốn đi đến khu rừng hắc ám ở phía nam tinh cầu Trung Tâm để săn dị thú.]

Hồ Ngôn: [Đợi em săn được dị thú, kiếm được tinh tệ rồi, là có thể đến tìm Chủ nhân rồi nè.]

Hồ Ngôn: [Chủ nhân, chờ em nhé!]

Hồ Ngôn: [Biểu cảm ngoan ngoãn.jpg]

Gửi xong câu này, cách mười mấy tiếng đồng hồ sau, Hồ Ngôn mới nhắn tiếp tin nhắn mới cho Lạc Thiên.

Hồ Ngôn: [Hình ảnh dị thú cấp ba.]

Hồ Ngôn: [Chủ nhân mau nhìn xem, dị thú em săn đấy.]

Hồ Ngôn: [Đáng tiếc là trên người em đang mang thương tích, đối phó không nổi với dị thú cao cấp, chỉ đành săn mấy con cấp ba thôi.]

Hồ Ngôn: [Chủ nhân chờ em nha, em giết thêm vài con dị thú cấp ba nữa là có thể đến tìm ngài rồi.]

Và thế là đến sáng nay, tin nhắn gửi cô cách đây tròn một tiếng.

Kèm theo hai bức ảnh.

Bối cảnh là ở bệnh viện.

Hồ Ngôn: [Ngồi trên giường bệnh, tự sướng lúc bị thương.]

Lạc Thiên nhìn hình ảnh chiếu quang tức 6D trước mắt, y như thể Hồ Ngôn đang đứng bằng xương bằng thịt ngay trước mặt cô vậy.

Người đàn ông với mái tóc dài trắng muốt, khoác chiếc áo bệnh nhân rộng thênh thang của bệnh viện tinh tế, sắc mặt trắng bệch tựa lưng vào đầu giường bệnh. Gương mặt tuấn tú phi giới tính ấy lướt qua hai vết máu nhạt, đôi tròng mắt đỏ rực rỡ mang nét hồ ly gian xảo lấp lánh ngấn nước, toát lên cảm giác vỡ vụn và yếu ớt đến cùng cực.

Mái tóc dài trắng xóa xõa tung lộn xộn trên bộ đồ bệnh nhân trắng toát, vệt màu đỏ rực ở chót đuôi tóc hệt như những giọt máu tươi, từng sợi từng tơ tôn lên vẻ yếu đuối suy nhược đến độ cùng đường mạt lộ của hắn.

Đẹp!

Đẹp thực sự!

Đẹp đến mức phi giới tính, nhưng lại chẳng khiến người ta cảm thấy chút nữ tính nào.

Nếu như tên này không mở miệng ra là tìm trăm phương ngàn kế vòi tiền cô, nếu như trong đôi mắt xảo quyệt tựa hồ ly ấy không đượm vẻ khinh miệt và tính toán.

Lạc Thiên nhất định sẽ đổ gục ngay từ cái nhìn đầu tiên, cho tiền á? Chẳng phải chỉ là tinh tệ thôi sao?

Cho chứ...

Hắn muốn bao nhiêu cô cho bấy nhiêu.

Chỉ tiếc là, kỹ năng diễn xuất của tên này quá tệ, lăn lộn qua bao nhiêu lần bị thương tích đầy mình như Lạc Thiên chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra ngay đối phương đang cố tình giả vờ bị thương.

Đôi khi, Lạc Thiên cũng có chút hận bản thân mình quá mức lý trí, quá đỗi tỉnh táo.

Nhưng cô cũng là kẻ ghét cay ghét đắng việc bị người khác lừa gạt.

Hồ Ngôn gửi ảnh xong, chờ hoài chẳng thấy Lạc Thiên phản hồi, liền nhịn không được mà nhắn tiếp.

Hồ Ngôn: [Chủ nhân, ngài đừng lo lắng cho em nhé.]

Hồ Ngôn: [Chẳng qua là tối hôm qua lúc đi săn dị thú, vì trên người đang có thương tích nên em không cẩn thận lại bị dị thú cào cho một nhát nữa thôi.]

Hồ Ngôn: [Cũng may là có người cứu em về, em đã được điều trị xong xuôi rồi, rất nhanh là có thể xuất viện thôi.]

Hồ Ngôn: [Chỉ là số tinh tệ em kiếm được lần này đều dùng để trả viện phí cả rồi, lại chẳng có cách nào đến tìm Chủ nhân được nữa.]

Hồ Ngôn: [Chủ nhân, phải làm sao bây giờ ạ?]

Hồ Ngôn: [Biểu cảm đáng thương.jpg]

Câu nào câu nấy không nhắc đến hai chữ "tiền bạc", nhưng câu nào câu nấy đều thèm thuồng tiền.

Lạc Thiên vẫn ra vẻ như không hiểu dụng ý trong câu chữ của đối phương.

Cô gõ chữ đáp lại:

Lạc Thiên: [Sao lại bị thương thành ra thế này chứ?

Đúng là khiến em xót chết đi được.]

Lạc Thiên: [Em không cần phải quá vội vàng đến gặp tôi đâu, Thú thần đã cho phép em trở thành người được ghép đôi với tôi rồi, trước sau gì chúng ta cũng sẽ gặp nhau thôi.]

Lạc Thiên: [Em cứ ở lại bệnh viện dưỡng thương cho thật tốt, đợi bao giờ lành lặn rồi hẵng đến tìm tôi.

Em cứ yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ không vì em đến muộn mà hủy bỏ ghép đôi với em đâu.]

Đã đối phương không muốn nói thật, vậy thì cứ diễn tiếp vở kịch này đi xem sao.

Đằng nào người chịu thiệt cuối cùng chắc chắn tuyệt đối sẽ không phải là cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập