Chương 47: Huyền Mặc: Trời sập rồi!

"Tôi tất nhiên biết rõ việc phải tìm tộc Huyết Ma rồi, chúng tôi thậm chí đã sớm phái người liên lạc với Minh Diễm rồi cơ."

Huyền Lãng giải thích tiếp: "Nhưng đại trưởng lão của hoàng thất đã bói ra được một quẻ, nhị hoàng tử điện hạ và chỉ huy trưởng Nguyệt Bạch hoàn toàn không hề rơi vào tay Trùng tộc.

Họ hiện tại vẫn đang ở ngay bên trong lãnh thổ Đế quốc."

"Chúng tôi phỏng đoán rằng, có lẽ họ đã bị trọng thương nặng nề, phiêu bạt trôi dạt đến một hoang tinh nào đó nên nhất thời chưa thể quay về được.

Đó chính là lý do vì sao anh cất công đến đây tìm em."

Nói đến chuyện dò la tìm người trên khắp các tinh cầu, chẳng có thế lực nào có thể uy quyền và qua mặt nổi Liên minh Thợ săn.

Lực lượng thành viên của họ vô cùng đông đảo, ngóc ngách nào cũng có mặt.

"Được rồi!

Ai bảo anh là anh trai ruột của em cơ chứ, để em cố gắng giúp anh phái người tìm kiếm xem sao."

Cuối cùng Huyền Mặc cũng không đành lòng từ chối yêu cầu của Huyền Lãng.

Từ nhỏ tính tình cậu đã quái gở khó chiều, ngoại trừ người anh cả trước giờ vẫn luôn yêu thương, ra sức che chở bảo bọc cậu ra thì chẳng màng đến ai khác.

Thấy Huyền Mặc đồng ý, Huyền Lãng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Em mau chóng cho người giúp anh tìm kiếm nhé, kéo dài thêm một ngày, nhị hoàng tử và chỉ huy trưởng Nguyệt Bạch lại gánh thêm một phần nguy hiểm."

Huyền Mặc gật đầu: "Em biết rồi, để em phân phó người xuống tay làm ngay đây."

Xong xuôi chính sự, Huyền Lãng mỉm cười lấy ra một chiếc hộp gấm tinh xảo, đưa sang cho Huyền Mặc.

"Nghe nói em đã có được bạn lữ đích thực rồi, dạo gần đây đại ca bận tối tăm mặt mũi nên vẫn chưa kịp chúc mừng em được.

Đây là món quà đại ca chuẩn bị riêng cho em."

Huyền Mặc vui mừng đón lấy hộp gấm từ tay Huyền Lãng, mở ra xem thì thấy bên trong là một viên thú hạch cấp mười có năng lượng vô cùng tinh khiết.

Đây chính là bảo vật chí mạng quan trọng nhất đối với cậu trong giai đoạn chuẩn bị thăng cấp sắp tới.

Bản thân Huyền Mặc vốn dĩ đã tự chuẩn bị sẵn hai viên.

Nào ngờ Huyền Lãng lại chu đáo chuẩn bị thêm cho cậu một viên nữa.

Thú hạch cấp mười không giống như mấy loại thú hạch cấp thấp tràn lan ngoài chợ, thú hạch cấp mười cực kỳ hiếm hoi và khan hiếm.

Kiếm được một viên tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng gì.

"Cảm ơn đại ca."

"Mấy lời khách sáo này thừa thãi làm gì, chúng ta là anh em ruột thịt cơ mà."

Huyền Lãng cười sảng khoái vỗ vỗ bả vai Huyền Mặc, ân cần hỏi han:

"Vị giống cái của em đối xử với em thế nào? Có tốt với em không?"

Đứa em trai có thể tìm được bạn lữ kết lữ, Huyền Lãng thật lòng cảm thấy vui mừng thay cho cậu, nhưng đồng thời trong lòng cũng không khỏi lo lắng liệu bạn lữ của em mình có vô tình ghét bỏ cậu hay không.

Dẫu sao thì giống thú máu lạnh từ trước đến nay vốn không được lòng các giống cái cho lắm, cộng thêm tính cách của Huyền Mặc lại vô cùng cố chấp, âm u u uất...

Nhắc đến Lạc Thiên, trong đáy mắt Huyền Mặc tràn ngập ý cười ngọt ngào.

Nét âm trầm u ám thường ngày trên gương mặt dường như cũng vơi bớt đi vài phần.

"Đại ca, Thiên Thiên đối xử với em rất tốt. Em cũng may mắn y như anh vậy, đã gặp được người giống cái toàn tâm toàn ý yêu thương mình."

Huyền Lãng nhìn thấu nét hạnh phúc tràn trề hiện rõ trong mắt Huyền Mặc.

Đến lúc này, anh ta mới thực sự yên tâm hoàn toàn.

"Đại ca là giống đực, đơn thân đến gặp riêng giống cái của em không tiện cho lắm. Hôm nào rảnh rỗi đại ca sẽ dẫn chị dâu tới đây, mời giống cái của em cùng nhau dùng bữa để làm quen kết thân nhé."

Huyền Mặc mỉm cười gật đầu: "Được chứ ạ, em vừa học được món thịt dị thú nướng từ tay Thiên Thiên, làm ngon tuyệt cú mèo luôn.

Để lúc về em hỏi ý kiến Thiên Thiên xem sao, nếu cô ấy đồng ý, hôm nào em sẽ trổ tài nấu cho anh và chị dâu thưởng thức."

Những món ăn hay kỹ năng mà giống cái truyền dạy cho họ, họ không được phép tùy tiện mang ra biểu diễn cho người ngoài xem.

Cho dù người đó có là người thân ruột thịt đi chăng nữa cũng tuyệt đối không ngoại lệ.

Đó là nguyên tắc tối kỵ.

Tiễn bước Huyền Lãng xong, Huyền Mặc không giấu nổi sự nôn nóng trong lòng, vội vã quay trở lại căn nhà gỗ tìm Lạc Thiên.

Bên trong nhà gỗ tĩnh mịch vắng lặng.

Robot thông minh bẩm báo rằng Lạc Thiên đang ở trong phòng nghỉ ngơi.

Vợ đang ngủ nghỉ, Huyền Mặc tuyệt đối không dám mạo muội quấy rầy.

Nhưng ngặt một nỗi, Tần Qua và Cục Than rốt cuộc đã chuồn đi đâu mất rồi?

Hai cái tên báo cô này sao lại bỗng dưng im re không một tiếng động thế kia?

Khi robot thông minh rụt rè tiết lộ rằng Tần Qua và Cục Than đã lẻn vào luôn phòng ngủ của Lạc Thiên từ đời nào, cơn giận trong người Huyền Mặc lập tức bùng nổ chạm nóc.

Chiếc đuôi rắn hung hãn quất mạnh quét qua phòng khách khiến đồ đạc bên trong văng tung tóe đổ vỡ ngổn ngang.

Toàn bộ lớp vảy trên người Huyền Mặc dựng ngược cả lên, đôi mắt mang sắc tím đen sẫm lại cuồn cuộn sát khí và phẫn nộ tột cùng.

Cậu đã luôn cố gắng kiềm chế bản thân, kìm nén bản tính nguyên thủy của mình hết mức có thể rồi.

Thế nhưng hành động của Tần Qua và Cục Than quả thực quá mức quá đáng, vượt xa giới hạn chịu đựng.

Dám cả gan đột nhập vào phòng ngủ của Thiên Thiên quấy rầy lúc cô ấy đang nghỉ ngơi.

Huyền Mặc siết chặt đôi bàn tay thành quyền, mang theo cơn thịnh nộ hừng hực sải bước tiến thẳng đến trước cửa phòng ngủ của Lạc Thiên.

Cậu nhập mật khẩu lệnh, khẽ khàng đẩy hé cửa phòng.

Huyền Mặc vốn không có ý định đánh thức Lạc Thiên, cậu chỉ muốn lôi cổ hai tên khốn kiếp Tần Qua và Cục Than quăng ra ngoài mà thôi.

Trong phòng, Lạc Thiên đang cuộn mình trong bộ váy ngủ lụa màu tím nhạt, ngủ say sưa ngon giấc. Tấm chăn dệt bằng lụa satin dải ngân hà hững hờ vắt ngang qua đôi chân thon dài trắng mịn.

Huyền Mặc bước chân nhẹ tênh không một tiếng động, quả nhiên không làm cô giật mình tỉnh giấc.

Nhưng con rắn vừa mới kiềm chế được sự tức giận ban nãy, bỗng chốc trừng to hai mắt đỏ ngầu khi nhìn thấy cảnh tượng Tần Qua đang nằm rúc chặt trong vòng tay Lạc Thiên.

Đuôi rắn vô thức quất quét qua góc giường, vô tình phát ra một tiếng động nhỏ xíu.

Cho qua Tần Qua thì cũng đành đi, dẫu sao hắn ta cũng là bạn lữ hợp pháp của Lạc Thiên, miễn là không làm phiền giấc ngủ của cô thì Huyền Mặc còn có thể cố nhẫn nhịn.

Nhưng còn con chim chết tiệt kia, tại sao nó lại dám cả gan áp sát ôm lấy...

Đáng chết!

Huyền Mặc nổi trận lôi đình, hàn khí quanh người tỏa ra âm độ lạnh ngắt.

Cậu vươn tay định tóm cổ con chim chết tiệt kia lôi xách ra ngoài bóp nát, thì bỗng nhiên, người đang say giấc trên giường khẽ động đậy chiếc lông mi.

Bản năng cảnh giác nhiều năm rèn giũa giúp Lạc Thiên chớp mắt bừng tỉnh giấc.

Đôi mắt đen láy sắc sảo chạm trúng đôi tròng mắt tím đen đang hoảng loạn tột độ của Huyền Mặc, khiến Lạc Thiên đơ người mất vài giây khởi động.

Huyền Mặc ("_"):

Trời sập rồi!

Cậu đã làm phiền giấc ngủ của Thiên Thiên mất rồi.

Cả con rắn hoảng hốt đến mức suýt ngất xỉu, chiếc đuôi rắn sau lưng cứ thế cuống cuồng quất qua quất lại trên sàn nhà không kiểm soát nổi.

Cậu muốn mở miệng cất lời giải thích, ngặt nỗi cổ họng như thể bị virus lạ tấn công, chỉ biết run lẩy bẩy đến mức chẳng thốt nổi thành lời.

Lạc Thiên ngơ ngác nhìn gương mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ của Huyền Mặc, chớp chớp đôi mắt, đại năng vừa khởi động xong liền tỉnh táo hẳn.

Con rắn nhỏ này vừa làm chuyện mờ ám gì sau lưng cô thế nhỉ?

Sao mà trông sợ sệt như thể sắp bị trảm quyết đến nơi thế kia?

Cô vươn hai tay về phía Huyền Mặc, giọng nói mang theo chút ngái ngủ lười biếng nũng nịu: "Huyền Mặc, ôm một cái nào!"

Huyền Mặc ngẩn ngơ chết trân tại chỗ.

Cậu vừa nãy đã vẽ ra hàng vạn kịch bản xấu nhất: Lạc Thiên sẽ tức giận nổi trận lôi đình, sẽ lạnh lùng đuổi cổ cậu ra ngoài, thậm chí sẽ chán ghét ruồng bỏ cậu.

Mọi kết quả tồi tệ nhất đều đã hiện lên trong đầu.

Nhưng chẳng có kịch bản nào trong số đó xảy ra cả.

Trước mắt cậu lúc này, tiểu giống cái đang ngọt ngào nhìn mình bằng ánh mắt mong chờ, bộ dạng vừa ngủ dậy mềm mại đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn...

Huyền Mặc ngơ ngác nhìn Lạc Thiên, yết hầu vô thức chuyển động nuốt khan một ngụm nước bọt. Còn chưa kịp thốt ra lời nào, đôi chân đã tự động hóa hình trở lại thành dạng người, vội vã sà đến ôm chầm lấy cô vào lồng ngực.

"Thiên Thiên, xin lỗi em, anh lỡ tay làm em tỉnh giấc rồi."

Giọng nói của Huyền Mặc ngập tràn sự cắn rứt và tự trách vô hạn.

Lạc Thiên lúc này mới vỡ lẽ ra lý do vì sao anh lại hoảng hốt đến thế, hóa ra là vì sợ làm phiền giấc ngủ của cô.

Cô vươn tay khẽ chạm mơn trớn cơ bụng săn chắc của Huyền Mặc, ngước nhìn gương mặt tuấn tú của anh, nén nụ cười trêu chọc rồi cố tình vờ giận dỗi lên tiếng:

"Đang ngủ ngon lành mà bị anh làm cho tỉnh giấc, quả thực là tội ác tày trời đấy nhé."

Vừa nghe câu này, toàn thân Huyền Mặc lập tức cứng đờ căng thẳng như dây đàn.

"Thiên Thiên, anh..."

Cậu cuống cuồng muốn mở miệng thanh minh.

Lạc Thiên bỗng phì cười, rướn người đặt lên đôi môi anh một nụ hôn phớt nhẹ nhàng.

"Đã dám cả gan làm phiền giấc ngủ của em thế này, vậy thì phạt anh phải nằm đây ôm em ngủ tiếp đấy, không được phép cãi."

Được ôm cơ bụng sáu múi của cực phẩm mỹ nam ngủ ngon giấc thế này, chắc chắn là sướng hơn việc ngủ một mình chán ngắt rồi.

"Hả?"

Huyền Mặc bị chiêu trò này của Lạc Thiên công kích đến mức đơ toàn tập, đại não trong giây lát chưa kịp load xong dữ liệu.

"Hả ho gì nữa, mau nằm xuống đây nhanh lên."

Lạc Thiên kéo xốc anh nằm xuống giường, tự giác tìm một tư thế ấm áp thoải mái rúc sâu vào vòng tay anh.

Sực nhớ ra Huyền Mặc sắp sửa bước vào kỳ thăng cấp, cô ngẩng đầu hỏi nhỏ:

"Chỉ ôm nhau ngủ một lát thôi chắc không ảnh hưởng gì đâu nhỉ?"

Huyền Mặc hiểu rõ rành rọt nỗi lo lắng trong lòng cô, liền dịu dàng gật đầu trấn an:

"Chỉ ôm nhau ngủ chút xíu thì không sao cả."

Cho dù có muốn làm mấy chuyện xa hơn đi chăng nữa, cậu cũng hoàn toàn có thể tự mình khắc chế được.

Thật đấy!

Huyền Mặc lén lút dùng tinh thần lực khóa chặt hai vị "báo cô" một thú một chim vừa bị cậu đá văng xuống giường, khiến bọn chúng không thể động đậy cũng chẳng dám phát ra tiếng động nào làm phiền đến không gian riêng tư của Lạc Thiên.

Sau đó, cậu siết chặt vòng tay ôm trọn Lạc Thiên vào lòng.

Hương thơm ngọt ngào tự nhiên từ cơ thể cô khiến Huyền Mặc mê mẩn đến say đắm. Thậm chí chẳng cần phải làm bất cứ chuyện gì sâu xa, chỉ cần được ôm trọn cô thế này thôi cũng đủ khiến con rắn độc lập lạnh lùng như cậu cảm thấy bình yên và thư thái chưa từng có.

Bình luận

Bạn thấy sao?
4 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập