Chương 45: Nhị hoàng tử điện hạ bị Tần Qua nuốt chửng

Lạc Thiên cúi xuống nhìn con Sư Hổ thú trông y hệt như một chú mèo con đang bám riết lấy chân cô kêu la oai oái, đoạn đưa tay bế bổng nó lên.

"Áo u, áo u..."

Không những mất sạch dị năng, đến cả tiếng người cũng không thốt nổi thành câu nữa.

Lạc Thiên ("_"):

Tần Qua ngoan ngoãn rúc vào ngực Lạc Thiên, dụi đầu nũng nịu cọ cọ liên hồi.

"Áo u, áo u..."

Nhìn dáng vẻ này đủ biết anh ta đang vui mừng sung sướng đến nhường nào.

Lạc Thiên cúi đầu nhìn sinh vật nhỏ bé vừa biến thành mèo con đang nằm gọn trong lòng mình, rồi lại ngước lên nhìn Huyền Mặc.

"Huyền Mặc, dị năng bị vắt kiệt thế này thì dùng thú hạch bổ sung vào có được không anh?"

Làm như vậy có giúp Tần Qua mau chóng hồi phục lại trạng thái ban đầu không?

Huyền Mặc vừa định cất lời, thì giọng nói của Tần Kiểm từ bên ngoài đã vọng vào:

"Lạc Thiên giống cái, dị năng của Tần Qua không thể dùng thú hạch để bổ sung bên ngoài được đâu, chỉ có thể chờ tự thân cậu ấy từ từ hấp thu hồi phục thôi."

Lạc Thiên ("_"):

Cái ông cụ non này rốt cuộc là thực sự đã rời đi hay vẫn cứ lén lút trốn ở đâu đó hóng chuyện thế hả giời?

"Áo u, áo u..."

Tần Qua dùng móng vuốt nhỏ xíu bám chặt lấy bã vai Lạc Thiên, cọ cọ chiếc cổ trắng ngần của cô làm cô nhột nhột.

"Chíp chíp..."

Cục Than vừa đánh một giấc ngon lành tỉnh dậy bên cạnh Huyền Mặc, nghe thấy tiếng kêu của Tần Qua liền tò mò vỗ cánh ngó cổ sang nhìn.

Tần Qua ban nãy còn đang nằm im ngoan ngoãn trong ngực Lạc Thiên, vừa trông thấy Cục Than phát ra một tiếng "vù", lập tức nhảy phốc từ người Lạc Thiên lên ghế sô-pha, ngoạm trọn Cục Than nuốt chửng vào bụng.

"Tần Qua, anh mau nhả Cục Than ra ngay cho em!"

Cả Lạc Thiên lẫn Huyền Mặc đều giật nảy mình hoảng hốt. Huyền Mặc nhanh như chớp lao đến dùng sức cạy miệng Tần Qua, chật vật mãi mới cứu vớt được Cục Than khỏi cái miệng của tên ngốc này.

"Chíp~"

Bộ lông vốn dĩ đã thưa thớt của Cục Than nay lại rụng thêm vài cọng te tua, nó nằm liệt bặm bẹp ra trên ghế sô-pha trông thảm hại như một con chim non sắp hấp hối đến nơi.

Tiếng kêu cũng yếu ớt hẳn đi mấy phần.

Tại sao cái số nó cứ hễ gặp nạn là lại chịu tổn thương thế này cơ chứ.

Cái đồ ngốc Tần Qua này, vừa mới chạm mặt đã giở trò nuốt sống nó.

Đợi đến khi nó khôi phục lại phong độ, nhất định nó sẽ dùng danh nghĩa quân đội đặt hàng ngàn vạn chiến hạm ở tòa nhà cơ giáp cho anh ta làm việc đến kiệt sức mới thôi.

"Cục Than, em có sao không?"

Lạc Thiên vội vã lấy ra một ống dịch dinh dưỡng cao cấp đút cho Cục Than uống.

Cục Than quả thực quá ư là bất hạnh.

Hết bị Hồ Ngôn đá văng, rồi bị Huyền Mặc ném phăng xuống đất, bây giờ lại suýt chút nữa chui vào bụng Tần Qua làm mồi nhắm.

Mấy người bạn lữ của cô hình như đều có thù với Cục Than hay sao ấy nhỉ.

Nhị hoàng tử điện hạ lúc này bày tỏ thái độ không muốn nói chuyện cũng chẳng muốn kêu ca nửa lời.

Nhắm nghiền hai mắt nằm dài trên ghế sô-pha giả chết cho lành.

Tần Qua nhận thức được bản thân vừa gây họa lớn, ngoan ngoãn nằm rạp trên ghế sô-pha, sợ đến mức không dám cựa quậy nhúc nhích nửa đường.

Nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng dán chặt vào Cục Than, trông ánh mắt ấy hình như vẫn còn thòm thèm muốn nuốt chửng thêm lần nữa.

Lạc Thiên giơ tay giáng cho hắn một cái cốc đầu rõ kêu.

"Cục Than là thú cưng của em nuôi đấy, nếu anh còn dám nuốt nó thêm lần nữa, em sẽ quăng anh ra khỏi cửa luôn cho biết."

Tần Qua lập tức hoảng hốt thu hồi ánh mắt, không dám nhìn Cục Than lấy nửa cái.

Cậu cúi đầu cọ cọ chiếc đầu nhỏ vào lòng bàn tay Lạc Thiên, ngước đôi mắt long lanh ngập nước lên nhìn cô vô tội.

Lạc Thiên lập tức bị vẻ đáng yêu này làm cho gục ngã.

Hỏi thử trên đời này ai mà cưỡng lại được sự nũng nịu của một chú mèo con lông xanh lam bé xíu xiu chứ.

Lạc Thiên dịu dàng xoa xoa bộ lông mềm mại của hắn: "Anh ngoan ngoãn một chút đi, em tuyệt đối sẽ không vứt bỏ anh đâu."

Huyền Mặc chẳng thèm đếm xỉa gì đến màn tranh sủng lố bịch của Tần Qua, ánh mắt cậu ghét bỏ nhìn lướt qua cái đống bầy nhầy trên ghế sô-pha là Cục Than.

"Thiên Thiên, con chim này dơ dáy quá rồi.

Để anh đưa nó đi tắm rửa sạch sẽ cái đã."

Lạc Thiên liếc mắt nhìn Cục Than, công nhận là nó dơ thật, ban nãy vừa bị Tần Qua nuốt chửng vào miệng húp qua một lượt, trên lông dính đầy thứ dịch nhầy nhụa đen sì.

Quả thực rất cần phải tắm táp tẩy rửa một trận cho ra trò.

Lạc Thiên sực nhớ ra ban nãy Tần Qua lấm lem bùn đất chẳng kém gì, thế là tiện tay vơ luôn cả Tần Qua nhét chung vào tay Huyền Mặc.

"Anh tắm giùm luôn cho anh ta đi nhé."

Tần Qua ("_"):

"Áo u!"

Anh không muốn bị Huyền Mặc tắm đâu, anh muốn giống cái tự tay tắm cơ mà.

Huyền Mặc mỉm cười xách bổng Tần Qua lên: "Được chứ, anh đảm bảo sẽ kỳ cọ cho cậu ta sạch sẽ thơm tho từ trong ra ngoài."

"Áo u... áo u..."

Tần Qua gào thét phản kháng kịch liệt, nhưng Lạc Thiên nghe không hiểu tiếng thú nên đành chịu.

Còn Huyền Mặc thì nghe rõ mồn một từng chữ, nhưng có dại mới đi dịch lại cho Lạc Thiên nghe.

Xách cổ Tần Qua và Cục Than ném tuốt vào trong chậu rửa lớn, Huyền Mặc vừa định ra tay thì bỗng chiếc robot thông minh chạy đến báo cáo:

"Kính thủa chủ nhân tôn quý, đại thiếu gia Huyền Lãng tiên sinh đã đến nơi, muốn cầu kiến ngài."

Đại ca đến đây vào lúc này làm gì nhỉ?

Huyền Mặc liếc mắt nhìn hai "sinh vật" đang ngâm nước trong bồn, Tần Qua vừa lúc đó đang lén lút giơ móng vuốt định ấn đầu Cục Than ngập hẳn xuống nước.

Bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Huyền Mặc quét tới, Tần Qua lập tức rụt phắt móng vuốt lại như chưa có chuyện gì xảy ra.

Huyền Mặc ("_"):

Trẻ con ghê!

Cậu dẹp ý định đôi co với tên ngốc này sang một bên, quay người đi ra ngoài, áy náy nói với Lạc Thiên:

"Thiên Thiên, đại ca của anh tới rồi.

Anh phải ra ngoài gặp anh ấy một chuyến, đành phó thác Tần Qua và Cục Than cho em chăm sóc vậy nhé."

Lạc Thiên đang định xắn tay áo vào bếp chuẩn bị nấu nướng, nghe vậy liền dừng tay, gật đầu mỉm cười với cậu:

"Không sao đâu, anh cứ đi đi."

"Anh sẽ về nhanh thôi, có việc gì cứ nhắn tin qua quang não cho anh nhé."

Trước khi rời đi, Huyền Mặc vẫn không quên bịn rịn dặn dò Lạc Thiên đủ điều.

Đợi bóng dáng Huyền Mặc khuất hẳn, Lạc Thiên liền quay lại phòng tắm để tắm rửa cho Tần Qua và Cục Than.

Tần Qua rất ư là ngoan ngoãn nghe lời, tự giác cọ rửa sạch sẽ.

Nhưng trái ngược hoàn toàn, Cục Than vốn dĩ đang yên lành ngâm mình trong bồn nước, vừa thấy Lạc Thiên bước tới gần liền hoảng loạn cuống cuồng.

Nó giãy giụa tìm đường bay tẩu thoát khỏi chậu nước.

Nhưng với cái thân hình tròn vo nặng nề béo múp míp ấy, nó bay thế nào nổi, kết quả là đập cánh tung tóe nước văng khắp nơi.

Hất nước bắn lên ướt sũng cả vạt áo của Lạc Thiên.

"Chíp chíp!"

Tiểu giống cái đừng có bước lại gần đây nữa.

Nam nữ thụ thụ bất thân, thân thể của bổn hoàng tử đây chỉ có thể để tương lai dành cho giống cái của mình ngắm thôi đấy nhé.

"Chíp chíp... chíp..."

Thấy nó giãy giụa quá đà gây phiền phức, Tần Qua bên cạnh liền thò một vuốt tát bốp một phát ép Cục Than dính chặt vào thành chậu, móng vuốt đè nặng lên người nó để tiện cho Lạc Thiên kỳ cọ.

"Cảm ơn anh nhé Tần Qua."

Lạc Thiên vươn tay tóm lấy đôi cánh của Cục Than khống chế không cho nó lộn xộn nữa.

"Cục Than à, sao mà mày dơ dáy đến thế không biết, nhìn chậu nước này xem, đen ngòm còn hơn cả mực tàu nữa kìa."

Lạc Thiên thật sự không thể ngờ một con chim lại có thể ở dơ đến mức độ này.

Chậu nước trong veo bỗng chốc hóa thành màu đen đặc quánh.

Lạc Thiên bóp một nhúm sữa tắm thoa đều lên người Cục Than.

Từ trạng thái giãy giụa chống cự ban đầu, dần chuyển sang phó mặc cho số phận, rồi từ từ cảm giác được sự khoan khoái dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.

Nó nhắm nghiền hai mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi niềm xấu hổ không tên nhưng lại cực kỳ sảng khoái.

Đại não và cơ thể liên tục giằng xé nội tâm, đau đớn mà lại đê mê tận hưởng.

Tiêu đời rồi, thân thể trong sạch của nó vậy mà lại bị một giống cái xa lạ sờ mó khắp người thế này.

Sau này nó phải giải thích thế nào với vị bạn lữ tương lai của mình đây cơ chứ?

Điều khiến nó thấy nhục nhã nhất là... cảm giác được bàn tay Lạc Thiên vuốt ve khắp người hình như... thoải mái phết...

Lạc Thiên tỉ mỉ chà xát từng ngóc ngách trên người Cục Than, đến khi kỳ tới phần bụng dưới của nó, cô bỗng phát hiện ra bên dưới lớp lông xù xì ấy lại có một nhúm lông mang sắc đỏ rực rỡ kỳ lạ.

Không biết có phải do hoa mắt hay không, mà sau khi xoa sữa tắm xong, bộ lông của Cục Than hình như còn phảng phất ngả sang sắc đỏ đậm hơn một chút.

"Cục Than, đám lông chỗ này của mày có màu đỏ kìa, trông cũng độc đáo phết đấy chứ."

Lạc Thiên hiếu kỳ đưa ngón tay khẽ chạm vào chùm lông đỏ ấy.

Ngay tức khắc, Cục Than giật nảy mình tung mạnh đôi cánh ra che chắn bưng bít ngay chỗ vừa bị Lạc Thiên chạm vào.

Cái con tiểu giống cái này, rốt có biết chỗ đó là nơi... nhạy cảm nhất của giống đực hay không hả trời?

Sao cô ấy có thể chạm vào chỗ đó cơ chứ?

Lạc Thiên nhìn bộ dạng phản ứng quá khích của nó, cạn lời liếc mắt khinh bỉ.

"Mày kích động cái gì thế hả, tao có chạm nhầm vào chỗ đi tè của mày đâu nào."

Cục Than ("_"):

Sao lại không chạm vào chứ?

Chỗ vừa rồi chính là...

Nhị hoàng tử điện hạ cảm giác như bản thân sắp phát điên đến nơi rồi.

Cả con chim tự kỷ nặng nề chìm đắm trong bóng tối.

Lạc Thiên hoàn toàn vô tri vô giác, thậm chí cô còn chẳng phân biệt nổi Cục Than rốt cuộc là giống đực hay giống cái.

Trong từ điển nhận thức của cô, chim chóc thì giống đực hay giống cái cũng có khác gì nhau đâu cơ chứ.

Đằng nào thì cũng đều là loài động vật có cánh cả thôi.

Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi cho Cục Than, Lạc Thiên lấy khăn lau khô lông cho nó, đoạn ném phăng qua cho robot thông minh bật chế độ sấy khô.

Tiếp đến cô thay một chậu nước mới tinh, bắt đầu chuyển sang công đoạn tắm cho Tần Qua.

Tần Qua vô cùng ngoan ngoãn, phối hợp nhịp nhàng với Lạc Thiên trong từng động tác.

Giống cái dịu dàng quá đi mất, cảm giác thật là dễ chịu làm sao...

Tần Qua thoải mái đến mức muốn thăng hoa bay lên chín tầng mây luôn rồi.

(Chương viết thêm tặng các đọc giả yêu quý, chúc mọi người ngủ ngon nhé! Ngày mai chúng ta lại tiếp tục gặp nhau nha!)

Bình luận

Bạn thấy sao?
4 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập