Chương 40: Khúc gỗ của Nhị hoàng tử điện hạ bị cong rồi……

"Cục Than!"

Lạc Thiên nhìn tiểu gia hỏa đang chật vật bò lên bám vào chân mình, vươn tay xách nó bổng lên.

Cô mỉm cười hỏi nó: "Mày muốn cùng đi đến Liên minh thợ săn với chị hả?"

"Chíp chíp!"

Cục Than dùng sức gật đầu, sau đó nghiêng đầu nguầy quậy vẽ một đường ngang trong lòng bàn tay Lạc Thiên.

"Chíp chíp!"

Tiểu giống cái ơi, thế còn Nguyệt Bạch thì sao?

Tiểu giống cái đút Nguyệt Bạch vào trong túi áo chiến phục, rồi mặc nó đi thẳng vào phòng ngủ rồi cơ mà.

Không biết cô ấy có đối xử tử tế với Nguyệt Bạch không ta?

Huyền Mặc nhìn con vật xấu xí lại lân la chạy đến trước mặt Lạc Thiên để vòi vĩnh sủng ái, trong lòng chỉ hứa hẹn muốn một ngốc nuốt chửng bé con này vào bụng cho khuất mắt.

Thứ nhỏ xíu này quả thực cũng có chút linh tính, nhưng ở Đế quốc số lượng loài chim có linh tính đếm không xuể.

Bản thân vừa xấu xí vừa thảm hại thế kia, mặt mũi đâu ra mà dám lẽo đẽo đến trước mặt giống cái để tranh sủng hít hà hả?

Lạc Thiên hoàn toàn không để ý đến ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống Cục Than của Huyền Mặc, cô chỉ chú ý nhìn Cục Than đang dùng cái mỏ nhỏ liên tục vẽ đường ngang hay đường dọc trong lòng bàn tay mình.

Ban đầu cô còn chẳng hiểu nó đang múa may quay cuồng cái gì, nhưng bỗng chốc cô nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên chạm trán Cục Than, trên người nó lúc đó cắm dắt một khúc gỗ kỳ quặc.

"Cục Than, có phải mày đang muốn đòi lại khúc gỗ đó đúng không?"

Lạc Thiên lên tiếng hỏi.

Cục Than điên cuồng gật đầu liên hồi.

"Chíp!"

"Chíp chíp!"

Đúng vậy.

Thế còn Nguyệt Bạch đâu rồi?

Nhắc đến khúc gỗ đó, Lạc Thiên bỗng trừng lớn hai mắt, vươn tay đét mạnh một cái rõ đau lên trán mình: "Tiêu đời rồi, hình như lúc nãy em ném nhầm nó vào trong máy giặt cùng với bộ chiến phục mất tiêu rồi."

Cửu Khanh ("_"): "..."

Huyền Mặc ("?"): "..."

Cậu khó hiểu nhìn chằm chằm Lạc Thiên: "Thiên Thiên, khúc gỗ gì cơ?"

Lạc Thiên chẳng còn thời gian để giải thích với cậu nữa, ôm trọn Cục Than ba chân bốn cẳng chạy hộc tốc đi tìm bộ chiến phục của mình.

Bộ chiến phục đã được giặt sạch sẽ, sấy khô phồng phiu và được robot thông minh cất gọn gàng vào trong tủ quần áo.

Lực vắt ly tâm của máy giặt khủng khiếp như thế, chắc không đến mức làm gãy đôi khúc gỗ đó luôn chứ?

Lạc Thiên vội vã lôi bộ chiến phục ra, bật mở chiếc túi áo ngực.

Tin vui!

Khúc gỗ vẫn còn nguyên vẹn chưa gãy.

Tin buồn!

Nó bị uốn cong queo mất rồi...

Lạc Thiên chột dạ lòi khúc gỗ ra đặt lên mặt bàn trước mặt Cục Than.

"Xin lỗi mày nhé Cục Than! Khúc gỗ của mày... lỡ bị chị làm cho cong mất tiêu rồi."

Cửu Khanh ("_"): "..."

Nhìn dáng vẻ thẳng tắp hiên ngang ngày nào của tri kỷ nay lại biến thành cái dạng oằn oại thế này, Nhị hoàng tử điện hạ đau đớn dùng đôi cánh đen thui che kín mặt, không nỡ nhìn thêm dù chỉ nửa giây.

Huyền Mặc cúi xuống nhìn khúc gỗ nằm chỏng chơ trên mặt bàn, khẽ nhíu mày.

Sao khúc gỗ này nhìn quen mắt thế nhỉ?

Nhưng nhất thời cậu lại không tài nào nhớ ra mình từng bắt gặp nó ở đâu.

Không đành lòng nhìn Lạc Thiên mang gương mặt đầy vẻ dằn vặt áy náy, Huyền Mặc cất lời đề nghị: "Hay là để anh thử xem sao, biết đâu lại bẻ thẳng nó lại được thì sao?"

Cục Than vừa nghe thấy câu nói đó liền tức giận dựng ngược hết cả lông vũ.

Nó hệt như gà mái mẹ xù lông bảo vệ gà con, vội vàng kéo phăng khúc gỗ giấu tiệt ra sau lưng, trừng đôi mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Huyền Mặc.

Miệng không ngừng gầm gừ cảnh cáo hai tiếng.

"Chíp chíp..."

Cái tên chó má này tuyệt đối không có ý tốt gì đâu, Nguyệt Bạch mà lọt vào tay hắn thì đừng hồng mong được bẻ thẳng lại, có khi bị hắn bẻ gãy đôi thành hai đoạn luôn không chừng.

Lạc Thiên thấy Cục Than phản ứng dữ dội như thế liền đưa tay lắc đầu từ chối Huyền Mặc.

"Thôi bỏ đi anh, lỡ tay bẻ gãy luôn thì tính sao giờ?"

Thực ra ban đầu cô cũng tính bẻ thẳng nó lại đấy chứ.

Nhưng giờ phút này nhìn biểu cảm cự tuyệt kịch liệt của Cục Than, thôi đành dẹp ý định đó luôn vậy.

Cục Than dùng mỏ ngoạm lấy khúc gỗ cong queo, lê cái thân hình lùn tịt chạy lật đật đến góc phải nhất của chiếc bàn, nơi đặt một chậu hoa nhỏ do chính tay Lạc Thiên trồng.

Nó thả khúc gỗ xuống, nhảy tót lên miệng chậu, dùng cái móng vuốt cào bới cây hoa nhỏ dài chừng một lóng tay ra ngoài, sau đó cắm thẳng khúc gỗ đó xuống đất.

Tiếp theo, nó dùng đầu đẩy chậu hoa dịch chuyển đến ngay trước mặt Lạc Thiên.

Huyền Mặc trân trân nhìn chậu hoa nhỏ xíu vừa vặn lòng bàn tay đang cắm chỏng chơ một khúc gỗ đen sì sì, khóe môi không nhịn được mà giật giật liên hồi.

"Thứ quỷ quái này đen thui thùi lụi hệt như cục than thế kia, rốt cuộc còn có thể sống nổi nữa không đấy?"

Lạc Thiên cũng bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc.

Nhưng dẫu sao đó cũng là món đồ yêu quý cưng chiều của Cục Than, Lạc Thiên cũng chẳng tiện nói thêm lời nào chê bai, chỉ thấy tội nghiệp cho nhóc dại hoa dại nhỏ nhoi mà cô cất công vun trồng nãy giờ.

"Đã thế thì cứ để Cục Than giữ lại mà nuôi dưỡng vậy."

Dù sao cũng chỉ tốn phí một cái chậu hoa rẻ bèo rớt mồng tơi mà thôi.

Thứ này rẻ mạt vô cùng, một đồng tinh tệ có thể vác về tận năm cái.

Lạc Thiên ân cần nhặt nhánh hoa dại vừa bị Cục Than bứng gốc ra, cẩn thận vun đất trồng lại vào một chậu hoa khác, đồng thời cài đặt sẵn hệ thống robot tưới nước, bón phân, xới đất định kỳ đúng giờ cho nó!

Giao trọn gói Cục Than và chậu cây có cắm khúc gỗ vào vòng tay Huyền Mặc ôm giữ, Lạc Thiên bắt đầu cúi người dọn dẹp hành lý cá nhân của mình.

Huyền Mặc đứng túc trực bên cạnh nhìn cô tất bật, muốn phụ giúp một tay nhưng ngặt nỗi chẳng biết Lạc Thiên cần mang theo những món gì.

Cậu thấp thỏm nơm nớp, ngập ngừng đắn đo suốt một hồi lâu mới cất lời dò hỏi Lạc Thiên.

"Thiên Thiên, chuyện thần hỏa trước đó là do anh và Hồ Ngôn tự ý quyết định làm càn, em... thực sự không giận tụi anh chút nào sao?"

Vừa nhắc đến vụ việc thần hỏa hồi nãy, trong lòng Huyền Mặc đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với trận lôi đình giận dữ của Lạc Thiên.

Chuyện này quả thật là cậu và Hồ Ngôn đã làm sai sót, đáng lẽ ra bọn họ phải hỏi ý kiến của Thiên Thiên trước, toàn quyền nghe theo quyết định của cô mới phải phép.

Lạc Thiên khựng lại động tác trên tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Huyền Mặc với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

"Giận thì không hẳn là giận, dẫu sao xuất phát điểm của hai người cũng là vì muốn tốt cho em mà thôi."

"Nhưng bảo là vui vẻ hoàn toàn thì cũng không phải, ngặt nỗi em chẳng có lý do gì chính đáng để trách mắng hai người cả.

Huyền Mặc, anh nhớ kỹ cho em điều này, sau này nếu có bất cứ chuyện gì tương tự xảy ra nữa, tuyệt đối phải thông báo cho em biết đầu tiên, đây là chuyện liên quan trực tiếp đến bản thân em, em có quyền được tường tận rõ ràng mọi thứ."

"Còn về việc sau đó nên xử lý ra sao, em hy vọng chúng ta sẽ ngồi lại cùng nhau thương lượng bàn bạc."

Lạc Thiên thừa thừa biết Huyền Mặc làm vậy là vì bảo vệ cô, nhưng không thể mượn cớ danh nghĩa "vì muốn tốt cho cô" mà giấu diếm cô làm đủ mọi trò sau lưng được.

Lỡ như việc bọn họ làm hoàn toàn trái ngược với mong muốn của cô thì tính sao đây.

"Thiên Thiên, anh biết mình sai rồi, từ nay về sau bất kể xảy ra chuyện gì đi nữa, anh nhất định sẽ báo cáo với em ngay từ giây phút đầu tiên.

Anh sẽ hoàn toàn tuân theo ý nguyện của em, tuyệt đối không bao giờ tự ý làm càn nữa đâu."

Lạc Thiên nghe vậy, mỉm cười kiễng chân đặt một nụ hôn phớt lên má cậu.

"Biết sai mà chịu sửa mới là Mực Mực ngoan của chị chứ, rất mong chờ màn thể hiện sắp tới của anh đấy nhé."

Lại được hôn thêm một cái nữa rồi.

Khóe môi Huyền Mặc cong vút lên tận mang tai không tài nào kìm chế lại được.

Cậu dùng sức gật đầu lia lịa.

"Vâng, anh nhất định sẽ thể hiện thật tốt để em xem!"

Á á á...

Thiên Thiên nhà cậu lại chủ động hôn cậu kìa.

Thiên Thiên nhà cậu thật sự quá đỗi tuyệt vời!

Đồ đạc cần thu dọn của Lạc Thiên không nhiều, chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã hoàn tất gọn gàng.

Cô không giấu nổi vẻ háo hức nóng lòng, cùng Huyền Mặc tay trong tay dắt díu nhau bước ra khỏi cửa.

Bên kia chiến tuyến.

Hồ Ngôn rất nhanh đã có cuộc chạm trán trực diện với Kim Kiêu vừa từ trong khu rừng trở về.

"Kim Kiêu thiếu chủ, đã lâu không gặp."

Hồ Ngôn tao nhã ngồi xếp bằng trong khoang nghỉ ngơi trên chiếc xe lơ lửng của Kim Kiêu, cong môi mỉm cười đầy ẩn ý nhìn đối phương.

Kim Kiêu từ sớm đã hay tin Hồ Ngôn chính là một trong số những bạn lữ của Lạc Thiên, suốt những ngày qua Hồ Ngôn vẫn luôn kè kè sát cánh bên cạnh cô không rời.

Nhìn thấy gã giống đực đột ngột tự tìm đến tận cửa mình thế này, Kim Kiêu không giấu nổi sự kích động trong lòng: "Có phải Lạc Thiên phái anh đến tìm tôi đúng không?"

Có phải Lạc Thiên đã nhìn thấy bản thảo tuyên bố đính chính mà hắn đăng tải để minh oan cho cô hay không?

Cho nên mới đặc biệt phái Hồ Ngôn đến đây tìm hắn?

Càng suy diễn, Kim Kiêu càng cảm thấy phấn khích tột độ.

Việc Lạc Thiên cử Hồ Ngôn đến gặp hắn, chẳng phải đang ngầm phát tín hiệu cho thấy cô ấy đã nguôi giận, không còn so đo chuyện hắn từng cử người đến đòi hủy kết nối mai mối trước đây nữa hay sao?

Chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi, Kim Kiêu đã tự mình vẽ ra hàng vạn kịch bản ngọt ngào trong đầu.

Thậm chí ngay cả tên của mấy đứa nhóc trúng thực sau này sinh ra với Lạc Thiên hắn cũng đã kịp nghĩ xong xuôi đâu vào đấy rồi.

Hồ Ngôn hoàn toàn không hay biết trong đầu Kim Kiêu đã diễn ra màn kịch gia đình hạnh phúc xa đến thế, hắn điềm nhiên ngước mắt nhìn Kim Kiêu, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai châm chọc.

Thốt ra những lời cay độc hệt như gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu Kim Kiêu giữa tiết trời tháng Chạp, đóng băng toàn bộ mộng tưởng hão huyền của hắn lại trong chớp mắt.

"Mày nghĩ nhiều quá rồi đấy, giống cái nhà tao bây giờ chỉ hận không thể lột da xẻ thịt mày ra cho hả giận thôi."

Kim Kiêu ("_"): "..."

"Lạc Thiên cô ấy... cô ấy muốn tôi chết sao?"

"Tại sao chứ?"

Kim Kiêu trố mắt hoảng hốt thốt lên.

"Đương nhiên là vì cái kiệt tác ngu ngốc mà mày vừa mới bày ra rồi chứ sao nữa."

Hồ Ngôn tiện tay ném thẳng tờ tuyên bố công khai do chính tay Kim Kiêu phát hành lên mặt bàn trước mặt hắn.

"Tao và Huyền Mặc tốn bao nhiêu tâm tư vất vả mới có thể dọn sạch sẽ, kéo giống cái ra khỏi vũng lầy thị phi đó, thế mà mày lại ngứa ngáy thế nào lại nhảy bổ vào réo tên lôi cô ấy vào lại tâm bão.

Kim Kiêu, bộ não của mày bị úng thủy hay có bệnh thần kinh kinh niên hả?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
2 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


1 bình luận

Đăng nhập