Chương 28: Liệu có phải là cô ấy không?

Khu rừng phía Nam.

Ngân Lệ phấn khích tột độ, ánh mắt ngập tràn vẻ ngưỡng mộ sùng bái dán chặt lên người nam nhân tóc vàng kim đang đứng trước mặt.

"Thật không thể ngờ lại có cơ hội gặp gỡ Kim Kiêu Thiếu chủ ở chốn này.

Nếu vừa rồi không nhờ có Thiếu chủ ra tay cứu giúp, em cùng các bạn lữ e là đã sớm trở thành thức ăn cho con dị thú cấp tám kia mất rồi."

Đó chính là thiếu chủ uy phong lẫm liệt của tộc Kim Sí Đại Bằng ở khu vực Trung Ương Tinh hệ đấy.

Cô ta từng có vinh hạnh được chiêm ngưỡng dung nhan đối phương từ xa một lần.

Mặc dù bản thân cô ta vốn là một giống cái vô cùng trân quý, thế nhưng nếu không có sự ban ân kết lữ từ Thú Thần, với thân phận và địa vị tầm thường của mình, muốn làm quen với những đại cường giả đỉnh cao ở Trung Ương Tinh hệ quả thực khó hơn lên trời.

Kim Kiêu từ đầu vốn chẳng màng để tâm đến loại người như Ngân Lệ, nhưng khi nghe cô ta thốt chính xác tên tuổi của mình, hắn mới chậm rãi buông thõng ánh mắt lạnh lùng nhìn sang.

"Cô quen biết tôi à?"

Kim Kiêu lặn lội cất công đến tận đây vốn dĩ là để tìm người.

Hắn vạn lần không ngờ lại vô tình đụng độ phải một con dị thú cấp tám.

Kích thước con dị thú này nhỏ xíu chỉ bằng một bàn tay, thế nhưng tốc độ di chuyển lại nhanh như chớp, thậm chí còn có năng lực tàng hình cực kỳ quỷ dị.

Nếu không phải bản thân hắn đã sớm khôi phục hoàn toàn thực lực đỉnh phong cấp tám, tuyệt đối đừng hòng tóm nổi sinh vật nhỏ bé ranh mãnh này.

Thấy Kim Kiêu thực sự mở lời bắt chuyện với mình, gò má trắng trẻo của Ngân Lệ tức khắc ửng lên một tầng mây hồng thẹn thùng.

Cô ta ngượng ngùng đáp lời: "Từng có vinh hạnh được nhìn thấy các hạ từ xa một lần ở Trung Ương Tinh hệ, ngặt nỗi khi ấy khoảng cách giữa em và các hạ quá xa nên không thể tiến lại gần chào hỏi."

Hóa ra chỉ là gặp lướt qua ở Trung Ương Tinh hệ.

Hắn còn tưởng người phụ nữ này có quen biết mật thiết với vị tiểu thư mà hắn đang cất công tìm kiếm chứ.

Kim Kiêu khẽ mím môi, không cam lòng tiếp tục gặng hỏi:

"Cô có thể đến đây săn bắn dị thú, chắc hẳn là cư dân sinh sống lâu năm trên hành tinh F268 này đúng chứ?"

Ngân Lệ gật đầu liên hồi:

"Dạ đúng vậy, hiện tại em đang sinh sống tại hành tinh F268, nhưng chẳng bao lâu nữa em sẽ chuyển đến Trung Ương Tinh hệ định cư thôi."

Thú Thần đã ban ơn se duyên cho cô ta với một bạn lữ cư trú chính thức ở Trung Ương Tinh hệ, chỉ cần chờ ngày kết lữ là cô ta có thể đường hoàng bước chân lên tinh cầu hoa lệ đó.

Cô ta có thể đi hay không, Kim Kiêu hoàn toàn không mảy may quan tâm.

Hắn chỉ chằm chằm truy vấn: "Thế cô có thường xuyên lui tới các khu rừng trên khắp hành tinh F268 để săn lùng dị thú không?"

"Chuyện này là đương nhiên rồi."

Ngân Lệ cười tươi gật đầu: "Tuy em là giống cái, nhưng em vẫn luôn nỗ lực rèn luyện để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, quyết không để trở thành gánh nặng kéo chân các bạn lữ của mình."

Kim Kiêu hoàn toàn lờ đi những lời ba hoa chích choè vô nghĩa đó của cô ta, trong đầu hắn lúc này chỉ khát khao thu thập đúng thông tin mà mình cần.

"Cô đã từng chạm trán hay bắt gặp một giống cái cấp ba nào chưa, cô ấy cực kỳ lợi hại.

Chỉ mới ở cấp ba dị năng, vậy mà đã có thểnhẹ nhàng (tự tin) săn sát dị thú cấp bốn."

Kim Kiêu nhớ lại dáng vẻ của Lạc Thiên vào cái ngày hắn trọng thương ngã gục, nghiến răng miêu tả: "Dị năng của cô ấy mang sắc chớp lam trắng, cực kỳ khủng khiếp, có thể biến hóa thành một thanh lôi đao sắc bén chém đứt phăng đầu dị thú chỉ trong tích tắc."

Ngân Lệ nghe đến đây suýt thì co giật khóe miệng.

Trên đời này có vị giống cái nào lại bạo lực dã man đến thế cơ chứ?

Trực tiếp vung đao chém đứt lìa đầu dị thú, nghĩ đến thôi đã thấy máu me tàn nhẫn.

Đám giống cái bọn họ ai mà chẳng chuộng sự kiều diễm thanh lịch, ngay cả khi săn giết dị thú cũng phải giữ gìn hình tượng.

Lúc nào cũng cố gắng triệt tiêu đối thủ nhưng vẫn phải đảm bảo tính nguyên vẹn mỹ quan cho xác dị thú.

"Thật xin lỗi Kim Kiêu Thiếu chủ, em chưa từng nhìn thấy vị giống cái nào bạo lực như lời ngài miêu tả cả."

Ngân Lệ áy náy lắc đầu với Kim Kiêu, cô ta quả thật không quen biết một giống cái thô lỗ nào sở hữu mô tả đó, hơn nữa lại còn chỉ là một kẻ bỏ đi ở cấp ba.

Tuy nhiên, hệ thống dị năng mà Kim Kiêu vừa miêu tả lại vô tình gợi cho Ngân Lệ nhớ đến bóng dáng Lạc Thiên.

"Kim Kiêu Thiếu chủ, có phải ngài đang muốn tìm kiếm một vị giống cái sở hữu lôi hệ dị năng đúng không?

Loại này thì em có quen biết một người, chỉ có điều tia chớp của cô ấy là màu lam thuần túy chứ không phải pha lẫn trắng.

Hơn nữa cô ấy hiện đã đạt đến cấp bốn rồi, chuyến đi săn dị thú lần này cô ấy cũng đồng hành cùng nhóm em, ngặt nỗi khi thú triều ập đến thì cô ta lại chạy trốn về hướng Bắc mất tiêu.

Nếu Kim Kiêu Thiếu chủ thực sự có nhã hứng, em bây giờ có thể lập tức dẫn ngài đi tìm cô ta."

Tia chớp màu lam thuần túy, lại là dị năng giả cấp bốn ư?

Kim Kiêu thất vọng ra mặt, thở dài chán nản: "Cô ta không phải là người mà tôi đang tìm kiếm."

Mục tiêu duy nhất trong lòng hắn lúc này là nhanh chóng tìm cho ra vị tiểu thư ân nhân đã cứu mạng mình, ngoài ra hắn khônghề có bất kỳ hứng thú lãng phí thời gian với mấy kẻ xa lạ nào khác.

Chẳng thèm đôi co thêm lời nào với Ngân Lệ, Kim Kiêu dứt khoát quay đầu cất bước rời đi cùng đám thuộc hạ.

Vị tiểu thư nhỏ cứu mạng hắn, rốt cuộc đã trốn đi đâu mất tảng rồi chứ?

Suốt mấy ngày nay, hắn gần như đã lật tung từng tấc đất trên hành tinh F268 này lên rồi, hầu như tất cả hồ sơ hình ảnh của mọi giống cái cấp ba trên tinh cầu này hắn đều đã duyệt qua một lượt.

Vẫn hoàn toàn không có tung tích của cô ấy.

Ân nhân cứu mạng của hắn rốt cuộc đang trốn ở xó xỉnh nào?

Chẳng lẽ đối phương vốn dĩ không hề cư trú dài hạn trên hành tinh F268 này sao?

Đám bạn lữ của Ngân Lệ thấy Kim Kiêu phũ phàng bỏ đi, liền vội vã chạy xúm lại ân cần hỏi han:

"Chủ nhân, sao tự nhiên Kim Kiêu Thiếu chủ lại bỏ đi mất rồi?"

Ngân Lệ đang ôm cục tức vì thái độ phớt lờ đột ngột của Kim Kiêu, nghe thấy câu hỏi đúng chỗ ngứa liền trút ngay cơn giận dữ trút trọn lên đầu bạn lữ:

"Làm sao tôi biết tại sao ngài ấy lại nổi hứng bỏ đi chứ!

Anh tưởng tôi muốn giữ ngài ấy lại lắm chắc?"

"Chủ nhân, em không có ý đó đâu."

Bạn lữ hoảng hốt cúi đầu xin lỗi: "Là do em lỡ lời, xin chủ nhân đừng giận."

Ngân Lệ hừ lạnh, biếng thèm đôi co với kẻ vô dụng này.

Đám phế vật này vừa nãy suýt chút nữa đã hại cô ta mất mạng dưới móng vuốt dị thú cấp tám.

May mà có Kim Kiêu kịp thời xuất hiện cứu giá.

"Anh còn đứng đờ ra đó làm gì, mau thu dọn hành lý rồi chúng ta đi tìm Kỳ Ngọc và mọi người."

Đúng là xui xẻo tám đời, vừa chạy trốn tháo thân sang hướng Nam cứ ngỡ sẽ né được bầy thú triều, ai ngờ lại đâm đầu vào ổ thực nhân đằng (dây leo ăn thịt) còn nguy hiểm gấp vạn lần dị thú.

Trầy trật lắm mới chật vật thoát thân khỏi đám dây leo, thì lại đụng độ con dị thú cấp tám kinh hoàng kia.

Tất cả đều tại cái con ả Lạc Thiên chết tiệt đó, trước khi cắm cổ chạy về hướng Bắc lại không thèm mở miệng cảnh báo một câu bên này có thực nhân đằng nguy hiểm.

Đám thuộc hạ của Kim Kiêu đứng từ xa quan sát nhóm Ngân Lệ lục đục rời đi, lúc này mới bước nhanh đến bên cạnh Kim Kiêu, cung kính bẩm báo:

"Thiếu chủ, đã điều tra rõ ràng rồi ạ.

Giống cái lúc nãy quả thực đi cùng một nhóm dị năng giả khác đến đây săn thú, lời cô ta nói không có điểm nào sai sự thật cả."

"Ta biết rồi."

Kim Kiêu gật đầu trầm ngâm, không nói thêm gì.

Tên thuộc hạ đứng đực ra suy tư một lát, đoạn do dự chần chừ lên tiếng:

"Thiếu chủ, vừa rồi nghe lời cô ả kia nói, thuộc hạ bỗng nảy sinh một phỏng đoán, không biết có nên nói ra hay không."

"Cứ nói đi."

Kim Kiêu khoanh tay ngồi chễm chệ trên một nhánh cây to lớn vững chãi, cúi đầu nhìn xuống thảm thực nhân đằng đang cuộn mình ngoằn ngoèo bên dưới, trầm giọng ra lệnh.

Tên thuộc hạ trầm ngâm vài giây, cẩn trọng thưa:

"Thiếu chủ, ngài nói xem liệu có khả năng nào... vị giống cái mà ngài đang ngày đêm tìm kiếm, thực ra đã đột phá thăng cấp lên cấp bốn rồi hay không?

Cấp bậc dị năng của cô ấy cũng vì thế mà tiến hóa theo chu kỳ thăng cấp?"

Đó chính là lý do vì sao họ lùng sục khắp nơi trong nhóm các giống cái cấp ba mà mãi vẫn mò kim đáy bể không tìm thấy tung tích ân nhân.

Thăng cấp ư?

Kim Kiêu đột ngột bật đứng phắt dậy khỏi thân cây.

"Đúng thế! Sao ta lại ngốc nghếch không nghĩ ra điểm này nhỉ?"

Hắn kích động tột độ truy vấn thuộc hạ: "Con ả lúc nãy vừa bảo, vị giống cái cấp bốn đồng hành cùng ả ta cũng sở hữu lôi hệ dị năng đúng không?"

Tên thuộc hạ gật đầu chắc nịch: "Dạ đúng, chính miệng giống cái đó đã xác nhận như vậy ạ."

Lồng ngực Kim Kiêu chấn động mãnh liệt, bàn tay bấu chặt vào vỏ cây đến mức run lẩy bẩy.

Liệu có thực sự là cô ấy không?

"Đi! Lập tức đuổi theo hướng đó xem thế nào."

Nói đoạn, hắn vừa vung cánh vàng chuẩn bị cất cánh, bỗng chợt khựng lại, xoay người dặn dò tên thuộc hạ:

"Lập tức truyền lệnh cho Kim Diệu, bảo hắn lập tức tra soát lại toàn bộ thông tin của tất cả giống cái trên hành tinh F268 một lần nữa cho ta!"

Bản thân hắn quả thực đã sốt sắng đến mức mụ mị cả óc rồi, chi tiết quan trọng nhường ấy vậy mà lại bỏ sót.

...

Khu vực phía Bắc.

Đợi đến khi toàn bộ chiến lợi phẩm xác dị thú đều được thu gom xử lý gọn gàng.

Lạc Thiên thong thả ngồi trước khoang cơ giáp dã chiến do Huyền Mặc chu đáo sắp xếp, vui vẻ tay chân lăng xăng chỉ đạo Huyền Mặc và Hồ Ngôn phụ trách việc nướng thịt.

Mấy phần thịt dị thú này đều đã được tự tay Lạc Thiên lóc thịt, tẩm ướp gia vị hoàn chỉnh từ trước.

Lò nướng BBQ chuyên dụng được moi ra từ nhẫn không gian, còn nguồn lửa thì do Hồ Ngôn độc quyền tài trợ.

Dị năng hệ Hỏa của hắn mang ra dùng vào việc nướng thịt lúc này quả thực hợpạ lý hết chỗ chê.

Kỳ Ngọc bên kia cũng bày biện lò nướng riêng, dẫu sao công thức ướp thịt trước đây cũng do một tay Lạc Thiên truyền nghệ cho cô nàng.

Nhưng ngặt nỗi cô nàng không rành khoản pha chế gia vị tẩm ướp, toàn bộ phần thịt đều phải nhờ cậy Lạc Thiên ra tay tẩm ướp giúp từ trước.

Hương thơm phức ngào ngạt lan tỏa khắp không gian, sức sát thương của mùi vị này mãnh liệt đến mức khiến hai gã đàn ông Huyền Mặc và Hồ Ngôn tạm thời dẹp bỏ mọi hiềm khích liếc xéo nhau, đôi tròng mắt dán chặt không chớp vào từng thớ thịt đang xèo xèo trên vỉ than hồng.

"Thiên Thiên, em thật sự quá mức đỉnh cao rồi.

Ngay cả loại nguyên liệu thế này mà qua tay em cũng có thể chế biến ra món ăn thơm phức nức mũi thế này."

Mùi thịt nướng còn chưa chín hẳn mà đã kích thích tuyến vị giác khiến dạ dày bọn họ cồn cào thèm thuồng muốn chảy nước miếng.

Huyền Mặc thầm nghĩ không biết đến lúc chín hẳn thì hương vị sẽ còn bùng nổ đến mức nào nữa.

Hồ Ngôn nghe thấy Huyền Mặc cất lời khen ngợi Lạc Thiên, lập tức ngẩng phắt đầu lên, còn nhanh miệng hơn cả chủ nhân:

"Thế mà cũng phải trầm trồ à, chủ nhân nhà tôi còn vô vàn món ngon tuyệt cú mèo khác cơ."

"Đậu hũ non nước lèo với tiểu hoành thánh chủ nhân làm anh đã từng nếm thử bao giờ chưa?

Vừa mềm mịn vừa tan trong miệng, hoành thánh thì vỏ mỏng nhân thơm lừng béo ngậy.

Rồi cả cháo trái cây thanh mát độc quyền nữa chứ, những miếng trái cây tươi thái hạt lựu hòa quyện vị ngọt thanh không ngấy, kèm theo vài chiếc bánh bao trắng phau tròn xũm ăn kèm... hức, ngon đến mức không từ ngữ nào tả xiết."

Bình luận

Bạn thấy sao?
6 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập