Chương 8: Giúp đỡ

Bước ra khỏi trại giam, Bạch Nhược Hi tiếp tục ngồi lên xe của Kiều Huyền Thạc, giữ im lặng ngoan ngoãn.

Không muốn làm anh chán ghét, nên cô cố gắng hạn chế nói chuyện ít nhất có thể.

Bạch Nhược Hi tựa đầu vào cửa kính xe, ngơ ngác nhìn ngắm cảnh sắc phố phường bên ngoài, ngắm nhìn ánh nắng chan hòa rực rỡ.

Trái tim cô như rơi xuống vực sâu không thấy đáy, cứ chìm nghỉm dần.

Chiếc xe cứ như lao đi vô định, thời gian tựa hồ đã trôi qua cả một thế kỷ, Bạch Nhược Hi khó chịu đến mức cảm giác bản thân sắp phát điên, chậm rãi cất lời: "Anh ba, chúng ta không về Kiều gia sao?"

"Cô vội về đến thế à?" Kiều Huyền Thạc dùng tông giọng lạnh lẽo hỏi ngược lại.

"Vâng." Vì không còn sức để nói chuyện, Bạch Nhược Hi tùy miệng đáp một tiếng.

Bàn tay người đàn ông nắm vô lăng siết chặt hơn, gân xanh nổi lên rõ rệt, ánh mắt sa sầm xuống.

Cả hai lại chìm vào một khoảng im lặng.

Bạch Nhược Hi ngẩng đầu ngả vào tựa lưng ghế, nghiêng đầu nhìn góc mặt cương nghị của Kiều Huyền Thạc, đường nét tinh tế đến mức khiến người ta chỉ nhìn một cái đã chìm đắm không thể rút ra được.

"Anh ba, tháng sau anh kết hôn sao?"

"Ừm." Kiều Huyền Thạc phát ra một âm điệu thản nhiên từ trong cổ họng.

"Có mời em làm phù dâu không?" Bạch Nhược Hi thốt ra câu này, cổ họng bắt đầu đắng rát khó chịu, những giọt nước mắt cố nén nhẫn chìm ngập trái tim.

Kiều Huyền Thạc đinh đóng cột đáp: "Không."

Bạch Nhược Hi cười chua xót, thế này cũng tốt, cô cũng sợ bản thân không kìm được mà khóc òa lên trong đám cưới của họ.

"Không mời cũng không sao cả, nhưng em vẫn muốn tặng chút quà chúc phúc cho hai người, anh ba muốn món quà gì nhất?"

Kiều Huyền Thạc bực bội bấm còi xe, Bạch Nhược Hi bị giật bắn mình, phát hiện phía trước có một đôi tình nhân đang cưỡi xe máy thong dong đi giữa lòng đường.

Chiếc xe máy dạt sang một bên, nhưng Bạch Nhược Hi cảm nhận rõ ràng người đàn ông này đang tỏa ra một cơn giận vô cớ xung quanh mình.

Một lúc lâu sau, anh mới giận dữ trả lời câu hỏi của cô: "Thứ tôi muốn, cô không cho nổi đâu."

Chỉ một câu nói đó đã chèn cho Bạch Nhược Hi nghẹn lời không thốt nên câu.

Cô chỉ là một dân văn phòng bình thường, lương tháng đủ nuôi sống bản thân đã là tốt lắm rồi, quả thực không có mặt mũi đâu đi hỏi một nhân vật lớn không thiếu thứ gì xem anh ta muốn quà gì.

Cô giữ im lặng.

Cơn giận của anh vẫn tiếp tục bùng cháy vô cớ, sắc mặt ngày càng khó coi.

Chiếc xe lao nhanh trên đường, lần này vô cùng có định hướng chạy thẳng về phía Kiều gia.

Trở về Kiều gia thì trời đã chiều tà.

Xe của Kiều Huyền Thạc dừng lại trên con đường nhỏ trước cửa biệt thự, Bạch Nhược Hi mở cửa bước xuống xe, vừa đi được hai bước đã nhìn thấy Doãn Nhụy.

Cô ấy ăn mặc thanh lịch ngọt ngào, cao quý xinh đẹp tựa như một nàng công chúa.

Doãn Nhụy nở nụ cười rạng rỡ, vì hai người thường xuyên gặp mặt, quan hệ thân thiết như chị em ruột thịt, nên gặp nhau cũng không quá kinh ngạc.

"Nhược Hi, cậu cũng ở đây à!" Doãn Nhụy đi về phía Bạch Nhược Hi.

Bạch Nhược Hi gượng cười đáp lại một tiếng: "Ừm."

Doãn Nhụy đi thẳng qua người Bạch Nhược Hi.

Kiều Huyền Thạc vừa sập cửa xe, Doãn Nhụy đột nhiên lao tới ôm chầm lấy eo anh, gục đầu vào lồng ngực anh, dùng tông giọng nũng nịu thì thầm: "Huyền Thạc, anh rốt cuộc cũng về rồi."

Bạch Nhược Hi chậm rãi ngoảnh đầu nhìn lại phía sau một cái, nhưng trong chớp mắt đã hối hận vì cú ngoảnh đầu đó. Cô rất biết điều sải bước rời đi, giày đạp trên mặt đất, đâu đâu cũng là tiếng trái tim tan vỡ.

Kiều Huyền Thạc nhíu chặt mày, đứng im không nhúc nhích cúi đầu nhìn người phụ nữ đang ôm lấy mình, ánh mắt ngày càng lạnh nhạt: "Ôm đủ chưa?"

Doãn Nhụy vội vàng buông tay ra, lùi lại một bước, ngoảnh đầu nhìn quanh bốn phía, phát hiện Bạch Nhược Hi đã rời đi, cô ấy mới ngượng ngùng vén lọn tóc bên tai, nói: "Chúng ta lâu lắm rồi không gặp, nên tớ hưng phấn quá đà thôi."

Kiều Huyền Thạc không nói một lời, thản nhiên lướt qua người Doãn Nhụy.

Doãn Nhụy vội vàng gọi anh lại: "Huyền Thạc, còn nhớ lời hứa của anh không?"

Kiều Huyền Thạc khựng bước, bóng lưng rộng lớn quay về phía Doãn Nhụy.

Doãn Nhụy nói tiếp: "Anh từng hứa với tớ, trước ba mươi tuổi anh chưa cưới tớ chưa gả, anh sẽ cưới tớ, hơn nữa vì cứu anh mà tớ suýt nữa mất cả tính mạng. Tuy chúng ta chỉ là bạn tốt, nhưng chúng ta hiểu rõ về nhau nhất, các bậc phụ huynh cũng hy vọng chúng ta ở bên nhau, như vậy rất có lợi cho doanh nghiệp hai gia đình..."

Kiều Huyền Thạc đinh đóng cột ngắt lời: "Lời Kiều Huyền Thạc này đã nói ra đương nhiên giữ lời, không cần cô phải nhắc nhở."

Doãn Nhụy nở nụ cười nhè nhẹ, "Thím hai của anh vừa mới qua đời không lâu, không thể làm tiệc cưới linh đình, chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn trước, có đám cưới hay không tớ đều không quan trọng."

"Thời gian vẫn chưa tới." Kiều Huyền Thạc lạnh lẽo bỏ lại một câu, sải bước trầm ổn đi về phía biệt thự.

Doãn Nhụy khựng lại, nắm chặt nắm đấm, những chiếc móng tay sơn màu đính đầy kim cương cắm chặt vào lòng bàn tay, sắc mặt sa sầm xuống.

Bạch Nhược Hi mơ mơ hồ hồ trở về phòng mình, tâm trí bất an, một mình ngồi bên mép giường.

Có lẽ, nước mắt đã sớm chảy cạn.

Hoặc có lẽ, đã sớm chuẩn bị tâm lý từ trước.

Đầu óc cô trống rỗng, không nghĩ gì, cũng không làm gì, chỉ lặng lẽ ngẩn ngơ.

Cốc cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên, đến tiếng gõ cửa thứ hai mới kéo Bạch Nhược Hi từ trong cơn ngẩn ngơ trở lại thực tại.

Cô vội vàng đi ra mở cửa, đập vào mắt là khuôn mặt xinh đẹp đong đầy hạnh phúc của Doãn Nhụy, cô ấy rạng rỡ nụ cười: "Nhược Hi, tớ muốn nhờ cậu giúp chút việc."

"Vào ngồi đi." Bạch Nhược Hi kéo cửa cho cô ấy vào, gượng cười: "Muốn tớ giúp việc gì thế?"

Doãn Nhụy ngồi xuống giường của Bạch Nhược Hi, hứng khởi tràn trề: "Nhược Hi, cậu giúp tớ nghĩ xem đi đâu hưởng tuần trăng mật thì hợp lý? Tớ với Huyền Thạc không định tổ chức tiệc cưới nữa, nhưng vẫn muốn tìm một nơi đi hưởng tuần trăng mật, tiện thể chụp ít ảnh cưới làm kỷ niệm."

Bạch Nhược Hi ngẩn người, cánh cửa đóng được một nửa liền khựng lại, giống như bị bấm huyệt không thể nhúc nhích.

"Tháng sau tớ có thể chuyển sang đây sống cùng cậu rồi, đến lúc đó chúng ta là người một nhà."

Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, chậm rãi đóng chặt cửa lại, khoảnh khắc đó cô cảm thấy sắp ngạt thở, nhưng vẫn cố tỏ ra không sao cả.

Cô quay người đi về phía Doãn Nhụy, gượng nụ cười: "Cậu nên tìm anh ba thảo luận về địa điểm hưởng tuần trăng mật mới đúng."

Doãn Nhụy ngốc ngếch cười hạnh phúc: "Anh ấy bảo tớ tự quyết định."

Bạch Nhược Hi ngồi xuống bên cạnh Doãn Nhụy, hai tay chống lên giường, cúi đầu nhìn sàn nhà nhỏ giọng thì thầm: "Vậy cậu tự quyết định là được rồi, tớ đối với mấy thứ này mù tịt lắm."

Doãn Nhụy chạm vào vai Bạch Nhược Hi, rất đỗi áy náy hỏi: "Tớ với anh ba của cậu quen nhau hẹn hò nhiều năm rồi, vẫn luôn không nói cho cậu biết, cậu có trách tớ không?"

Bạch Nhược Hi cười chua xót, lắc lắc đầu, mái tóc rủ xuống che đi khuôn mặt đau đớn của cô.

"Hiện tại cậu còn thích anh ba của cậu không?" Doãn Nhụy cẩn trọng thăm dò.

Bạch Nhược Hi chậm rãi nhắm mắt lại, nói trái lòng mình: "Đã sớm không thích nữa rồi."

Doãn Nhụy nắm lấy tay Bạch Nhược Hi, dùng tông giọng vô cùng áy áy thì thầm: "Xin lỗi Nhược Hi, tình yêu là thứ không thể khống chế được. Anh ba của cậu cũng đuổi theo tớ rất nhiều năm rồi, tớ biết cậu từ nhỏ đã thích anh ấy, nên tớ đã từ chối anh ấy rất nhiều lần, nhưng anh ấy yêu quá chấp niệm, tớ cũng hết cách rồi."

Bạch Nhược Hi ngẩng đầu, vén lọn tóc ra sau tai, nụ cười cưỡng ép gượng gạo vô cùng cứng đờ, nhưng vẫn rất rạng rỡ dỗ dành: "Đồ ngốc, sao lại phải nói xin lỗi với tớ? Tớ không trách cậu đâu, con gái thầm yêu anh ấy nhiều như lông cừu, cậu đừng quá để bận lòng, trong mắt anh ba tớ chẳng là cái đinh gì cả. Tình yêu là chuyện từ hai phía, không có chuyện đến trước đến sau, hiện tại tớ thực sự đã buông bỏ rồi."

Để che giấu sự bất an trong lòng, cũng là để Doãn Nhụy không còn tự trách như vậy nữa, Bạch Nhược Hi tùy tiện tìm một lý do chống chế: "Hiện tại tớ có người đàn ông tớ rất thích rồi. Mấy người đàn ông quanh năm ở bên ngoài, giao tính mạng cho quốc gia, lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm như anh ba, hoàn toàn không có cảm giác an toàn. Tớ thực sự không thích anh ấy, cậu không cần bận tâm đến cảm nhận của tớ đâu, tớ chân thành chúc hai người hạnh phúc."

"Là thật sao?" Doãn Nhụy không chắc chắn hỏi lại.

Bạch Nhược Hi tật mang gật gật đầu, ánh mắt né tránh ánh nhìn của cô ấy: "Ừm!"

"Vậy người đàn ông cậu thích là ai thế?"

"Vẫn chưa thành, thành rồi tớ sẽ nói cho cậu biết."

Doãn Nhụy nũng nịu đẩy đẩy vai cô: "Sao có thể không thành được chứ? Cậu nhìn xem vóc dáng ma quỷ này của cậu, khuôn mặt thiên thần này, tớ không tin có người đàn ông nào lại không vừa mắt cậu đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập