Chương 47: Em Chết Hoặc Là Anh Chết

Kiều Nhất Chu và An Hiểu đều nhìn về phía Bạch Nhược Hi, mới phát hiện ra khuôn mặt cô quả thật rất đỏ, liền quan tâm nói: "Thời tiết lạnh thế này, sao lại nóng được chứ?"

"Nếu không thoải mái thì phải nói nhé, dạo này cúm khá là nghiêm trọng đấy."

"Hay là gọi bác sĩ đến nhà xem sao?"

Bạch Nhược Hi vội vàng xua tay: "Không cần không cần đâu ạ, thật sự không cần đâu, vừa rồi cháu tập thể dục mạnh trong phòng, một lúc nữa là không sao đâu ạ."

Nghe thấy cái cớ này, Kiều Huyền Thạc nở một nụ cười như có như không, nhìn dáng vẻ đáng yêu của Bạch Nhược Hi, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.

Kiều Huyền Hạo dường như cảm nhận được điều gì đó, im lặng quan sát vẻ mặt của Bạch Nhược Hi, rồi lại nhìn em ba của mình, một điềm báo chẳng lành lan tỏa.

Bữa trưa bắt đầu, Bạch Nhược Hi suốt cả buổi không ngẩng đầu lên, cứ cắm cúi ăn cơm.

Vệt hồng ửng trên má cô cũng từ từ nhạt đi.

Buổi chiều, Bạch Nhược Hi vội vàng quay trở lại trại huấn luyện, buổi sáng vì xảy ra chút tranh chấp với Kiều Huyền Thạc nên cô đã nghỉ học nửa ngày.

Tất nhiên, hình phạt thì vẫn có, dù sao đây cũng là huấn luyện theo phong cách quân sự chính quy.

Các tiết học buổi tối khá dày đặc, môn pháp luật, môn diễn tập điều tra, môn tâm lý, rồi đến huấn luyện thể lực, nửa ngày trôi qua làm Bạch Nhược Hi mệt bơ thơ bơ thẫn, cuối cùng vẫn còn phải nhận phạt.

Đi ra khỏi trại huấn luyện, trời đã tối thâu.

Bạch Nhược Hi lê những bước chân mệt mỏi rã rời trên con phố sầm uất, đèn né-on rực rỡ lấp lánh, xe cộ như nước chảy, cô vừa đi về phía gánh hàng rong vừa mở điện thoại lên.

Sau khi bật máy, điện thoại lập tức hiển thị hai cuộc gọi nhỡ.

Khoảnh khắc cô nhìn thấy một trong những cuộc gọi nhỡ là của Kiều Huyền Thạc, trái tim hơi run lên, nhịp đập lập tức loạn điệu, không chút suy nghĩ nhấn gọi lại.

Những năm qua, cô chưa từng nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào từ anh.

Trong điện thoại của cô đã bị người ta lén đổi mất số của Kiều Huyền Thạc, không gọi được là chuyện đương nhiên.

Nhưng Kiều Huyền Thạc thì không có tình trạng này, cho nên mười năm qua anh quả thực không muốn liên lạc với cô.

Vậy nên cuộc gọi nhỡ này vào lúc này lại trở nên vô cùng quý giá.

Tiếng chuông đang reo, nhịp tim cô đang tăng tốc.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm từ tính của Kiều Huyền Thạc: "Nhược Hi, em đang ở đâu?"

Bạch Nhược Hi dịu dàng đáp lại: "Em đang ở bên ngoài."

Giọng điệu anh nghiêm khắc, nhưng lại mang theo sự quan tâm: "Tại sao lại tắt máy?"

"Vì... vì hết pin rồi."

"Em không hợp để nói dối đâu." Kiều Huyền Thạc lập tức vạch trần.

Bạch Nhược Hi bất lực mỉm cười, không biết nên trả lời anh thế nào nữa, cô quả thực không hợp để nói dối, nhưng cô lại thường xuyên nói dối.

Theo cô thấy đó là những lời nói dối thiện ý, đôi khi cũng rất bất lực mới phải nói.

"Gửi định vị cho anh, anh đi đón em."

Bạch Nhược Hi ngẩn ngơ, cảm thấy bất ngờ và hãnh diện.

Kiều Huyền Thạc không những gọi điện cho cô, mà còn muốn đến đón cô sao?

Là sợ cô lại làm ầm lên đòi ly hôn, nên mới muốn đối xử tốt với cô sao? Hay là anh thực sự đã nảy sinh tình cảm với cô?

Cô thậm chí còn nghi ngờ anh có âm mưu gì đó.

Nhưng dù sao đi nữa, cô cũng đã nghĩ thông suốt rồi, tự cho phép mình buông thả một lần, đánh cược một lần, nếu thua thì cùng lắm cũng chỉ là hủy hoại cả đời này mà thôi, cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến nữa.

"Em đang ở gần trường cảnh sát phía tây thành phố..." Bạch Nhược Hi đang nói giữa chừng, giọng nói đột nhiên dừng lại, bước chân cũng dừng khựng lại, cơ thể cứng đờ, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía trước.

Trên con phố ánh đèn sáng rực, có một bóng dáng cô vô cùng quen thuộc đang đứng chắn mất đường đi của cô.

Đó chính là người bạn duy nhất biết cô đăng ký thi trợ lý cảnh sát, Doãn Nhụy.

Doãn Nhụy khoác trên mình chiếc váy liền thân màu tím cao sang kiều diễm, kết hợp với áo lông thú màu trắng, vô cùng cao quý trang nhã, trên mặt cô ta mang theo vài phần nụ cười, nhẹ nhàng chào hỏi: "Nhược Hi, buổi tối vui vẻ."

Bạch Nhược Hi không trả lời Doãn Nhụy, mà phản ứng chậm mất một nhịp, nói vào điện thoại: "Không cần đến đón em đâu, em còn có chút việc."

Nói xong, cô căng thẳng ngắt cuộc gọi.

"Ai muốn đến đón cậu thế?" Doãn Nhụy mỉm cười ngọt ngào hỏi.

Bạch Nhược Hi cất điện thoại vào trong túi xách: "Là anh hai."

"Anh hai cậu về rồi sao?"

"Ừm."

"Xem ra Kiều Huyền Hạo vẫn không thay đổi, vẫn yêu thương chiều chuộng cậu như xưa, anh ấy thật lòng thích cậu đấy."

Bạch Nhược Hi im lặng.

Cả ngày lẫn đêm cô đều phải sống trong những lời nói dối, lòng mệt mỏi khôn xiết.

Doãn Nhụy cũng dừng lại một lúc, nói: "Nhược Hi, tớ cố tình đến đây chờ cậu đấy, chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi chút đi."

"Được."

"Phía trước có một quán cà phê khá ổn, chúng ta qua bên đó đi."

Bạch Nhược Hi chậm rãi nhìn về phía trước.

Lòng mệt mỏi tới mức không còn sức lực để bước đi, nhưng có những chuyện buộc phải đối mặt.

Trong quán cà phê cao cấp.

Trang trí nhã nhặn, tiếng đàn piano du dương vảng vất trong không khí thơm ngát nồng nàn.

Họ chọn một góc tương đối kín đáo, ánh đèn vàng mờ vô cùng ấm áp, trong sự mờ ảo toát lên một chút ấm cúng.

Tâm sự ở một quán cà phê như thế này là một việc khá thoải mái.

Gọi hai ly cà phê sữa thơm ngon sánh mịn, hai người lặng lẽ thưởng thức.

Bầu không khí đóng đóng băng đôi chút, không ai cất lời trước.

Một lúc lâu sau, Doãn Nhụy phá tan không khí tĩnh lặng, trong nụ cười mang theo sự chua chát, hỏi: "Cậu và Huyền Thạc dạo này thế nào rồi?"

Bạch Nhược Hi cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, để tâm trạng lắng xuống, mới chậm rãi lên tiếng: "Xin lỗi cậu, Doãn Nhụy. Tớ đã cố gắng rồi, cũng đã thử qua rất nhiều cách, Huyền Thạc anh ấy không chịu ly hôn, thái độ rất cứng rắn."

Doãn Nhụy đầu tiên là ngẩn ra, rất nhanh đã khôi phục lại tinh thần, trông như không có chuyện gì mà nở nụ cười nhẹ: "Anh ấy chắc là có kế hoạch gì đó mà chúng ta không biết thôi, cậu cố gắng thử lại xem sao."

"Không thử nữa đâu." Bạch Nhược Hi lấy hết dũng khí trực tiếp từ chối: "Những lời tàn nhẫn như vậy anh ấy cũng đã thốt ra rồi, tớ có tiếp tục mặt dày bám lấy cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa."

Doãn Nhụy căng thẳng chống hai tay lên mặt bàn: "Lời gì cơ?"

Bạch Nhược Hi trầm ngâm vài giây, ánh mắt luống cuống nhìn cô ta: "Muốn ly hôn, em chết hoặc là anh chết."

Nghe thấy câu nói tàn nhẫn này, Doãn Nhụy ngẩn ngơ.

Bạch Nhược Hi áy náy nhìn Doãn Nhụy, vươn tay ra nắm lấy tay cô ta, lẩm bẩm: "Xin lỗi Doãn Nhụy, đây là thực tế tớ không có cách nào thay đổi được."

"Vậy tớ phải làm sao đây?" Doãn Nhụy rút tay ra đặt xuống dưới bàn, hơi nắm chặt tay lại, móng tay đâm sâu vào da thịt trong lòng bàn tay, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Bạch Nhược Hi im lặng.

"Chuyện cậu đã hứa với tớ, giờ lại nói không có cách nào sao?"

"..."

"Bạch Nhược Hi, sao cậu có thể ích kỷ như vậy chứ, người đàn ông đó là vị hôn phu của tớ, anh ấy là anh trai cậu, là người đàn ông của bạn thân cậu, cậu nói cướp là cướp luôn, lương tâm cậu không thấy đau sao? Cậu có xứng với tớ không?" Doãn Nhụy càng nói càng kích động, giọng nói trở nên to hơn, mang theo vài tiếng thổn thức.

Bạch Nhược Hi ngoài áy náy và hổ thẹn ra, chỉ có thể thốt lên một câu: "Xin lỗi cậu, Doãn Nhụy."

"Tớ không cần cậu nói xin lỗi, tớ chỉ muốn cậu trả Huyền Thạc lại cho tớ." Nước mắt Doãn Nhụy chảy ra, tức giận tới mức bờ vai hơi run rẩy.

Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, không mềm lòng nữa, thản nhiên nói: "Nếu anh ấy yêu cậu, anh ấy nhất định sẽ cưới cậu, nhưng anh ấy lại nhất quyết kéo dài không buông tay tớ, cậu cảm thấy chúng tớ ly hôn rồi, anh ấy thực sự sẽ cưới cậu sao?"

Doãn Nhụy sắc mặt đột ngột thay đổi, "Cậu có ý gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập