Chương 21: Hiểu Lầm
Sét đánh giữa trời quang, như năm chòm sét đánh thẳng trực tiếp nổ tung cả đầu Bạch Nhược Hi, cả trái tim cô sôi trào sục sôi.
Sắc mặt cô biến đổi đột ngột, nhịp thở vô cùng khó khăn, hai chân bủn rủn loạng ngoạng lùi lại hai bước.
Chuyện này sao có thể xảy ra chứ?
Thật là hoang đường đến cực điểm.
Bạch Nhược Hi không thể tin nổi lắc đầu, cô không dám tin, nhất định là có hiểu lầm rồi.
Doãn Nhuế nghiến chặt răng, hít sâu một hơi lạnh lẽo nói: "Bạch Nhược Hi, Doãn Nhuế tớ đây hỏi lòng không hổ hổ thẹn với cậu, nhưng tớ thật sự không ngờ cậu lại là loại phụ nữ này, tình bạn của chúng ta đến đây là chấm dứt đi. Chúc cậu hạnh phúc..."
Nói xong, Doãn Nhuế quay người rời đi.
Bạch Nhược Hi phản ứng chậm mất nửa nhịp, vội vàng đuổi theo, nắm chặt lấy tay Doãn Nhuế cầu xin sự tha thứ: "Xin lỗi Doãn Nhuế, tớ không cướp chồng của cậu, tớ không có kết hôn với anh ba, tớ thật sự không biết, tớ không biết tại sao lại thế này nữa, tớ..."
Doãn Nhuế hất văng tay cô ra, tức giận quát: "Đừng có đóng giả làm người tốt trước mặt tớ nữa, chẳng lẽ là Huyền Thạc chĩa súng vào đầu bắt cậu ký tên sao? Đã ký tên trên tờ thỏa thuận kết hôn rồi, bây giờ lại nói với tớ là không biết?"
Bạch Nhược Hi sửng sốt, sực nhớ ra hai tờ giấy trắng thỏa thuận mà Kiều Huyền Thạc bảo cô ký, khoảnh khắc này cô cuối cùng cũng hiểu ra những lời Kiều Huyền Thạc đã nói vào cái ngày trước khi anh rời đi.
Chuyện nực cười là, tại sao lại đẩy cô vào cái địa ngục suy tồi đạo đức này, đúng là tuyệt đường thật rồi.
Người đời sẽ nhìn nhận cô thế nào? Người nhà và bạn bè sẽ nhìn nhận cô ra sao?
Kiều Huyền Thạc ghét bỏ cô như vậy, tại sao còn muốn cưới cô? Là muốn hủy hoại hoàn toàn cuộc đời của cô sao?
Bạch Nhược Hi hoảng loạn cuống cuồng lục lọi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, đầu ngón tay run rẩy, lòng rối như vò rối bấm số điện thoại của Kiều Huyền Thạc.
Doãn Nhuế chậm rãi ghé lại gần, hạ thấp đầu dò xét: "Cậu gọi điện thoại cho Huyền Thạc sao?"
Bạch Nhược Hi vừa lắng nghe tiếng chuông điện thoại đang reo, vừa cất lời xin lỗi: "Xin lỗi Doãn Nhuế, tớ có lỗi với cậu, cho tớ chút thời gian, tớ sẽ xử lý tốt mọi chuyện."
"Cậu xử lý thế nào? Liệu có ly hôn với Huyền Thạc không?"
Bạch Nhược Hi gật đầu, trái tim rối bời trở nên lo âu bồn chồn, viền mắt phủ một tầng sương mờ, làn môi run rẩy: "Có, tớ sẽ hủy bỏ thỏa thuận kết hôn với anh ấy, anh ấy... anh ấy vốn dĩ là người đàn ông của cậu, tớ chưa từng nghĩ đến chuyện cướp đoạt, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó, tớ và anh ấy tuyệt đối là không thể nào."
Doãn Nhuế chậm rãi nắm lấy bàn tay còn lại của Bạch Nhược Hi, hạ mình vừa khóc vừa van xin: "Nhược Hi, thật sự khẩn cầu cậu đấy, tớ và Huyền Thạc ở bên nhau mười mấy năm rồi, chúng tớ vẫn luôn rất tốt đẹp, nhất định là anh ấy nhất thời giận dỗi mới làm ra cái chuyện hoang đường như thế này, tớ tin tưởng cậu, Nhược Hi."
Điện thoại không có ai bắt máy, Bạch Nhược Hi tiếp tục gọi lại, hít sâu một hơi lẩm bẩm: "Doãn Nhuế, cảm ơn cậu đã tin tưởng tớ, cho dù không phải vì cậu, nếu chuyện này để nhà họ Kiều biết được thì cũng rất tồi tệ, bố mẹ tớ sẽ tức điên lên mất, ông nội cũng sẽ bị chọc cho tức chết mất thôi, anh cả chị dâu lại càng không tha cho tớ, những bà con họ hàng bạn bè khác lại càng coi thường tớ hơn. Tớ không muốn trở thành kẻ tội đồ muôn đời, càng không muốn gánh chịu cái tội danh cướp bạn trai của bạn thân cả đời này."
"Cảm ơn cậu, Nhược Hi." Doãn Nhuế ôm chầm lấy Bạch Nhược Hi, đầm đìa nước mắt lẩm bẩm: "Cảm ơn cậu, chỉ cần cậu trả Huyền Thạc lại cho tớ, chúng ta vẫn là chị em tốt của nhau, tớ sẽ không trách cậu đâu, tớ..."
Bạch Nhược Hi đẩy Doãn Nhuế ra, không có tâm trạng nào mà nghe cô ta cảm thán, bước thẳng qua người cô ta, sải bước chạy ra đường lớn.
Doãn Nhuế căng thẳng gào lên: "Nhược Hi, cậu muốn đi đâu đấy?"
"Anh ấy không bắt máy, tớ phải đến khu quân sự tìm anh ấy."
Bạch Nhược Hi vẫy xe taxi dừng lại, lòng sốt sắng như lửa đốt rời đi ngay lập tức.
Doãn Nhuế đuổi theo vài bước, mặt đầy lo âu dặn dò: "Nhược Hi, cậu phải cẩn thận giữ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để tức giận hại người, gặp anh ba cậu thì nói năng cho tử tế..."
Giọng của Doãn Nhuế chậm rãi nhỏ lại, đứng trên đường lớn nhìn chiếc xe chứa Bạch Nhược Hi đi xa dần, cô ta lấy chiếc gương nhỏ từ trong chiếc túi xách bản giới hạn ra, nhẹ nhàng mở ra, soi lại lớp trang điểm đã bị khóc lem luốc của mình, cẩn thận dặm lại phấn.
Không lâu sau, ba người phụ nữ chậm rãi bước ra từ góc khuất.
Doãn Nhuế vừa dặm lại phấn vừa nhỏ giọng khen ngợi: "Diễn xuất tốt đấy, tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của các cô, lần sau có kịch bản sẽ báo cho các cô."
"Cảm ơn cô Doãn." Ba người đồng thanh cảm ơn.
"Ngày mai, tin tức các cô đánh tiểu tam sẽ lên trang nhất, các cô nhớ lên mạng xã hội chia sẻ nhiều vào nhé, có ai hỏi đến thì đừng có hoảng loạn, giữ cái miệng cho kín vào."
"Vâng, cô Doãn."
Tịch Thành, Đế Đô.
Thành phố sầm uất bậc nhất, là sự hướng tới đẹp đẽ mà biết bao người mơ ước.
Những con phố phồn hoa rực rỡ, lấp lánh đủ loại ánh đèn né-ong màu sắc, thời khắc mùa đông qua đi xuân tới, buổi tối vẫn còn se se lạnh.
Bạch Nhược Hi ngồi xe taxi tám tiếng đồng hồ, băng qua hai thành phố, từ sáu giờ chiều đến ba giờ sáng, cô cuối cùng cũng đã đặt chân đến Đế Đô.
Không mang theo thứ gì, chỉ đeo đồ dùng cá nhân trên lưng là đi ngay.
Bộ tư lệnh khu quân sự lực lượng đặc nhiệm.
Tòa thành thần thánh vĩ đại nhất của Đế Đô, gánh vác trách nhiệm và nhiệm vụ bảo vệ sự an nguy của thủ đô quốc gia và Tổng thống.
Bên ngoài cánh cổng lớn của khu quân sự lúc nửa đêm, đèn đuốc sáng rực.
Cổng sắt đóng chặt, binh lính vũ trang canh giữ, lô lô pháo đài hỗ trợ phòng thủ, trông nghiêm ngặt đến mức đến cả một con ruồi muốn bay vào cũng khó.
Rõ ràng là hai người đàn ông bằng xương bằng thịt, nhưng khi đứng ở vị trí gác, lại đứng ra cái thế của hai bức tượng, đến mắt cũng không chớp lấy một cái.
Bạch Nhược Hi rất nghi ngờ đó chính là hai bức tượng.
Có điều khẩu súng máy trên người "bức tượng" có hơi đáng sợ, khiến cô không dám lại gần.
Đêm cuối đông rất lạnh, Bạch Nhược Hi liên tục bấm gọi số của Kiều Huyền Thạc, nhưng cái số này cô chưa bao giờ gọi thông được.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cô đã mệt mỏi đến mức sắp sửa gục xuống, bôn ba đường dài, buổi tối chưa ăn cơm, vừa đói vừa mệt lại vừa lạnh.
Lại còn nơi đất khách quê người không quen thuộc.
Bạch Nhược Hi đứng mệt rồi, liền áp lưng vào bức tường bên cạnh khu quân sự, dựa vào tường ngồi thụp xuống.
Còn vài tiếng nữa là trời sáng rồi, cô lại đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa...
"Người đẹp... Người đẹp..."
Trong cơn mơ màng, Bạch Nhược Hi nghe thấy có người gọi mình, cô giật bắn người mở mắt ra, mới phát hiện mình đang ngồi trên mặt đất, dựa vào tường mà ngủ mất từ lúc nào.
Màu trời mờ mịt, sương mù dày đặc chưa tản đi.
Bạch Nhược Hi nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông, áo T-shirt ngắn tay màu trắng, quần quân phục, buổi tập thể dục buổi sáng khiến anh ta ướt đẫm mồ hôi, mặt đầy vẻ nam tính kiên cường, nụ cười rất ấm áp và rạng rỡ.
Bạch Nhược Hi nhận ra anh ta, lần trước đến tìm Kiều Huyền Thạc, cô chính là gặp vị phó quan này.
"Người đẹp còn nhận ra tôi không?" Người đàn ông nụ cười rạng rỡ.
Bạch Nhược Hi phủi phủi bụi bẩn trên mông, đứng dậy mím môi cười gật đầu: "Nhận ra chứ, anh là Phó quan Liễu."
"Sao cô lại ở đây?"
"Tôi đến tìm anh ba..." Bạch Nhược Hi lấy điện thoại ra xem thời gian, hiển thị năm giờ ba mươi phút, cô căng thẳng hỏi: "Tôi có thể vào trong không?"
"Đương nhiên là được rồi."
Phó quan Liễu đưa tay ra ra hiệu mời: "Cô là em gái của Tướng Kiều, cũng là thượng khách của chúng tôi, mời đi bên này."
Đi theo Phó quan Liễu tiến vào khu quân sự.
Sân tập luyện hùng vĩ tráng lệ, khắp nơi đều là những người đàn ông trào dâng hóc-môn nam tính, khí thế cuồn cuộn, đập vào mắt toàn là cơ bắp, mồ hôi, vẻ nam tính tràn ngập hóc-môn nam, sự quyến rũ của những người đàn ông được thể hiện không chút nghi ngờ, khiến trái tim thiếu nữ phải xao xuyến.
Phó quan Liễu trực tiếp dẫn Bạch Nhược Hi đến một căn phòng cao cấp tinh tế nhã nhặn, bưng trà và bánh ngọt đến, mím môi cười nói: "Tướng Kiều sống ở đây, đúng bảy giờ anh ấy sẽ ngủ dậy, nếu cô không muốn đợi thì tự vào phòng tìm anh ấy nhé."
Bạch Nhược Hi căng thẳng đứng dậy, định cất lời nói: Tôi không phải em gái ruột của anh ấy, không tiện vào phòng anh ấy đâu.
Nhưng Phó quan Liễu đã bước đi mất rồi.
Bình luận