Chương 2: Chỉ có anh mới cứu được mẹ
Không khí như đóng băng lại, luồng áp lực lạnh lẽo từ người đàn ông đè nén khiến Bạch Nhược Hi gần như ngạt thở.
Một lúc sau.
Kiều Huyền Thạc xé băng dính trên miệng cô ra, cởi trói dây thừng trên cổ tay cô.
Bạch Nhược Hi giữ chặt bộ quân phục trên người rồi ngồi dậy, lén lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, cúi đầu cảm ơn: “Anh ba, cảm ơn anh.”
Kiều Huyền Thạc như không nghe thấy, ánh mắt nhìn Bạch Nhược Hi vô cùng xa cách. Giọng nói uy nghiêm, trầm thấp ra lệnh cho cấp dưới: “Giữ đám người này lại đưa lên chiến hạm, thông báo cho cảnh sát biển đến xử lý.”
Tinh Thần kính cẩn đáp: “Rõ!”
Bạch Nhược Hi hốt hoảng ngẩng đầu, vội vàng mặc chiếc áo khoác quân phục vào, sốt sắng nói: “Anh ba, em ra biển không phải để chơi, em đến để tìm anh...”
Khóe môi mỏng dính của Kiều Huyền Thạc nhếch lên một nhịp nhẹ nhàng, tạo thành một nụ cười lạnh đầy ẩn ý: “Tìm tôi?”
“Vâng, em đã đến doanh trại quân khu của anh tìm anh, phó quan nói anh đang làm nhiệm vụ ở vùng biển quốc tế. Em không liên lạc được với anh nên mới ra biển tìm anh.”
Kiều Huyền Thạc đột nhiên tiến lại gần.
Bạch Nhược Hi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cô không hiểu rõ người đàn ông này, trong lòng vẫn vô cùng hoảng loạn.
Anh càng tiến lại gần, cô càng lùi về sau.
Đôi mắt Kiều Huyền Thạc sâu thẳm như băng giá, nhả ra một câu không chút hơi ấm: “Rời khỏi đây ngay lập tức.”
Bạch Nhược Hi lắc đầu, không muốn rời đi như thế này.
“Anh ba, mẹ bị người ta hãm hại, bây giờ chỉ có anh mới cứu được mẹ, bà ấy...”
Lời còn chưa nói xong đã bị Kiều Huyền Thạc lạnh lùng ngắt lời: “Giết người thì phải chịu hình phạt, oan hay không do pháp luật quyết định.”
Nhìn ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông, lòng Bạch Nhược Hi nguội lạnh.
Anh không ở nhà, nhưng vẫn biết tình hình ở nhà. Đã biết rồi, tại sao lại không ngó ngàng tới?
Bạch Nhược Hi kiên trì không bỏ cuộc: “Xin anh giúp em một lần, xem như vì tình nghĩa chúng ta cùng nhau trưởng thành từ nhỏ...”
Người đàn ông đột nhiên đè ép thân mình tới, dọa cô ngã ngửa ra sau: “Á...”
Một tiếng kêu thét vang lên, cô lại ngã nằm trên giường. Hai tay Kiều Huyền Thạc ép chặt cô trên giường theo kiểu "bích đông", giam hãm cô dưới vòm ngực. Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần, gần đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng luồng khí tức nam tính mạnh mẽ từ anh.
Lúc này, trái tim cô như có một chú thỏ con xổng cồng, đập thình thịch đến mức lồng ngực nhói đau. Đôi má ửng nóng, xấu hổ và hồi hộp, nhịp thở loạn xị ngầu.
Khí tức đực tính nguy hiểm của người đàn ông mang theo sự áp chế mạnh mẽ, sắc mặt anh u uất, lạnh như băng tuyết thì thầm: “Đừng dùng tình thân để tống tiền đạo đức. Tôi đã nói rồi, kiếp này sẽ không còn nửa điểm liên quan đến Bạch Nhược Hi cô nữa.”
“...”
Bạch Nhược Hi nhẹ nhàng cắn môi dưới, trái tim như rỉ máu, đau đến mức không thốt ra nổi một lời.
Đầu Kiều Huyền Thạc từ từ hạ thấp xuống khiến Bạch Nhược Hi giật mình nhắm tịt mắt lại, khuôn mặt căng thẳng đến mức bàng hoàng, nghiêng đầu sang một bên.
Hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả vào tai cô, chất giọng khàn khàn tà mị lại vô tình: “Nếu cô muốn thử trò khẩu vị nặng với tôi, tôi rất sẵn lòng hầu hạ.”
“Tên hỗn xược...” Câu này Bạch Nhược Hi thốt ra mà không kịp suy nghĩ, giây sau đã hối hận vì đã mắng anh.
Sắc mặt Kiều Huyền Thạc không đổi, nhưng ánh mắt sắc lẹm rõ ràng sa sầm xuống. Anh nhìn Bạch Nhược Hi một lúc lâu, rồi uy nghiêm ra lệnh: “Nhốt cô ta lại.”
Nói xong, người đàn ông đứng thẳng dậy, quay người bước đi.
Khó khăn lắm mới tìm được anh, Bạch Nhược Hi không đành lòng rời đi như thế này. Cho dù người đàn ông này có ghét cô, chán ghét cô đến mức nào, cô cũng phải tìm cách cứu người mẹ vẫn đang chịu cảnh tù tội.
A Lương đi đến bên cạnh Bạch Nhược Hi: “Cô Nhược Hi, mời đi theo tôi lên ca-nô quân sự.”
“Anh ba...” Bạch Nhược Hi không thèm đếm xỉa đến A Lương, nhanh chóng đuổi theo ra ngoài.
Ngoài hành lang, Bạch Nhược Hi đuổi kịp Kiều Huyền Thạc, chạy đến đứng chặn ngay trước mặt anh. Cô hơi thở dốc, kiên định nói: “Anh ghét em cũng không sao, không giúp em cũng được, nhưng mẹ kế của anh, vợ của cha anh, hiện tại bị vu khống giết người, sao anh có thể khoanh tay đứng nhìn? Người đàn ông như anh rốt cuộc có còn trái tim hay không?”
Kiều Huyền Thạc nhìn khuôn mặt bướng bỉnh bộc lộ nét kiều diễm của Bạch Nhược Hi, nhếch môi khinh bỉ, thản nhiên nhả ra hai từ khinh khỉnh: “Không có.”
Bạch Nhược Hi khựng lại, trong lòng nhói đau gặm nhấm, lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt anh.
Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo thấu xương.
Một lúc sau, Kiều Huyền Thạc lướt qua vai cô, dùng tông giọng lạnh chàm ra lệnh cho cấp dưới phía sau: “Bắt người phụ nữ này đi, nếu không hợp tác thì ném thẳng xuống biển quốc tế cho cá mập ăn.”
Người cấp dưới đi theo sau đáp lời rất nghiêm túc: “Rõ!”
Bạch Nhược Hi chậm rãi nở một nụ cười chua xót, nụ cười còn xấu hơn cả khóc. Ánh mắt nóng rực nhìn theo bóng lưng anh tuấn, sừng sững của người đàn ông khuất dần ở cuối hành lang, viền mắt đỏ ướt, cổ họng cay xè vô cùng khó chịu.
Người đàn ông này thật tàn nhẫn.
Rốt cuộc là ghét cô đến mức nào mới có thể nhẫn tâm đến nhường này.
Dù không muốn, cô cũng không có cách nào chống lại vị Tướng quân cao nhất của (Tây Quốc). Cô bị đưa lên một chiếc ca-nô quân sự khác.
Đêm càng lúc càng sâu.
Sao trời lấp lánh, đại dương bao la một màu đen kịt không bờ bến. Gió biển thổi vi vút, tiếng còi tàu chiến thi thoảng lại vang lên gián đoạn.
Bạch Nhược Hi trốn trong phòng khóa chặt cửa, không dám bước ra ngoài nửa bước, trong lòng vẫn còn bàng hoàng lo sợ về chuyện vừa xảy ra.
Trên con tàu này toàn là những người đàn ông đi lính nhiều năm.
Nơi nắng hạn gặp mưa rào, dù họ là những quân nhân chính trực, cô vẫn không dám lơ đễnh.
Bộ quần áo bị xé rách rưới không thể mặc được nữa. Trong phòng chỉ có một bộ quân phục cỡ đại. Sau khi tắm xong, Bạch Nhược Hi đành mặc chiếc áo sơ mi trắng làm váy ngủ.
Ánh đèn trong phòng vàng nhạt, ấm áp và rất dễ chịu.
Tâm trạng Bạch Nhược Hi vô cùng nặng nề. Cô ngồi xuống giường, cầm lấy chiếc áo quân phục màu xám đậm kia, thẫn thờ áp lên môi.
Làn môi chạm vào thớ vải, sống mũi ngửi thấy mùi hương nam tính thanh mát, một mùi hương dịu nhẹ rất dễ chịu thuộc về người đàn ông đó.
Trái tim không chủ đích mà khẽ run lên, mạch đập ở cổ tay nhói đau. Cô chậm rãi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra vòng tay ấm áp thuộc về Kiều Huyền Thạc.
Bị người đàn ông mình thầm thương từ nhỏ chán ghét, đó là một loại đắng ngắt không lời nào tả xiết.
Cô lưu luyến gấp gọn bộ quần áo. Vừa định đi ngủ thì nghe thấy tiếng người đàn ông nói chuyện bên ngoài.
Lắng nghe kỹ, hình như là giọng của Kiều Huyền Thạc.
Bạch Nhược Hi vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy ra kéo cửa.
Khoảnh khắc cô bước ra khỏi cửa, vừa hay nhìn thấy vài người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề đi qua hành lang, trong đó có một bóng lưng cực kỳ giống Kiều Huyền Thạc.
Cô kích động gọi một tiếng: “Anh ba!”
Những người đàn ông khác quay đầu lại. Giây tiếp theo, tất cả mọi người đều ngơ ngác, há hốc miệng kinh ngạc.
Ánh mắt Bạch Nhược Hi vẫn dán chặt vào bóng lưng Kiều Huyền Thạc, hoàn toàn không chú ý đến vẻ mặt của những người khác, nhỏ nhẹ cất lời: “Em muốn nói chuyện với anh, có thể cho em xin mười phút không?”
Bóng lưng Kiều Huyền Thạc cứng đờ, đứng khựng lại không nhúc nhích.
Bạch Nhược Hi nhích về phía trước một bước đầy căng thẳng, ánh mắt van xin nhìn anh, cẩn thận hỏi dồn: “Năm phút cũng được, cho em xin năm phút thôi...”
Kiều Huyền Thạc không thèm để ý, định bước đi thì đột nhiên nghe thấy vài người cấp dưới dùng chất giọng khàn khàn như cấm dục ngàn năm thì thầm: “Đẹp quá...”
“Chân dài thật...”
“Trắng quá...”
Kiều Huyền Thạc lập tức quay người lại. Khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Nhược Hi, mặt anh tối sầm lại như dính bẩn, vừa đen vừa hôi, xấu xí đến cực điểm, sâu thẳm lạnh lẽo mang theo sự tức giận đằng đằng sát khí.
Một chiếc áo sơ mi quân phục màu trắng khoác trên người Bạch Nhược Hi biến thành chiếc váy ngắn màu trắng ẩn ẩn hiện hiện, rộng thùng hình, siêu ngắn, vô cùng sexy và quyến rũ.
Vóc dáng và mạo đẹp của Bạch Nhược Hi quả thực có thể coi là cực phẩm... Đặc biệt là đôi chân thon dài, trắng nõn kia, đủ khiến đàn ông xịt máu mũi.
Cho dù là những nam nhân chính trực, nhưng đối mặt với khung cảnh này, đám anh em quân nhân trẻ tuổi khí thịnh chỉ thiếu điều xịt máu mũi tại chỗ, ánh mắt tóe lên những tia sáng kỳ lạ, hoàn toàn không thể dời mắt.
Bạch Nhược Hi cảm nhận được những ánh nhìn khác thường, chậm chạp nhận ra điểm bất thường. Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng thì Kiều Huyền Thạc đã lao nhanh tới như một mũi tên, nắm chặt lấy tay cô, hung hăng lôi tuột cô vào trong phòng.
“Á...”
Bình luận