Chương 19: Anh Ba Sắp Đi Rồi
Bạch Nhược Hi chua chát mím môi cười lạnh một tiếng, câm nín hoàn toàn.
Thật buồn cười, Bạch Nhược Hi cô có đức có tài gì mà phải gánh vác hạnh phúc cả đời của Doãn Nhuế cơ chứ?
Bạch Nhược Hi cảm thấy mình nói gì cũng sẽ không ảnh hưởng đến kết quả, Kiều Huyền Thạc chỉ là cố tình làm khó cô mà thôi.
Nhưng còn về việc tại sao anh lại làm như vậy, cô không thể biết, cũng chẳng muốn biết.
Không trái với lương tâm mà nói lời dối lòng, cũng không muốn can thiệp vào chuyện hôn nhân trọng đại của anh.
Nghĩ ngợi thấu đáo, Bạch Nhược Hi đứng dậy hơi cúi người chào ông cụ: "Ông nội, cháu thấy trong người không khỏe, muốn về phòng nghỉ ngơi ạ."
"Về đi con." Ông cụ cũng nhìn ra cô đang rất khó xử.
Bạch Nhược Hi cúi người chào tất cả mọi người, rời khỏi chỗ ngồi, quay người bước ra khỏi khu phía Bắc.
Kiều Huyền Thạc nhìn bóng lưng Bạch Nhược Hi rời đi, ánh mắt càng lúc càng trầm lạnh, anh đột nhiên đứng phắt dậy, động tác nhanh nhạy đuổi theo ra ngoài, đến một tiếng chào hỏi cũng không có, khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác bàng hoàng.
"Huyền Thạc."
"Chú ba."
Kiều Huyền Thạc sải bước chân dài đuổi theo Bạch Nhược Hi, mặc cho ai gọi anh cũng không hề phản ứng.
Tất cả mọi người ngoảnh mặt nhìn nhau ngơ ngác.
Cơn mưa nhỏ này đã rơi suốt cả một ngày, đến đêm cuối cùng cũng tạnh hẳn.
Những bông hoa móng bò trong sân vườn bị trận mưa mùa đông đánh rơi vãi đầy đất, cả con đường nhỏ phủ kín những cánh hoa đỏ thắm, đẹp đến bất ngờ.
Bạch Nhược Hi bước ra từ khu phía Bắc, dẫm lên những cánh hoa móng bò bước đi trên con đường nhỏ trong sân vườn.
Cô không có tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh sắc tuyệt mỹ này, dưới ánh đèn đường chiếu soi, bước chân cô vừa nhanh vừa vội vàng.
Vừa đi được một đoạn ngắn, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì đã cảm thấy cánh tay bị một luồng sức mạnh nắm chặt lấy, giây tiếp theo bị kéo mạnh về phía sau.
Thân thể bị giật ngược trở lại một cách thô bạo, cánh tay Bạch Nhược Hi bị bóp đau nhói, chân mày nhíu chặt, nhìn người đứng phía sau.
Kiều Huyền Thạc sừng sững đứng trước mặt cô như ngọn núi Thái Sơn, vô cùng mạnh mẽ và uy nghiêm.
Bạch Nhược Hi không ngờ anh lại đuổi theo ra đây, có phần không thể tin nổi mà đăm đăm nhìn vào đôi mắt đen thẳm sâu hun hút của anh.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm áp, đường nét ngũ quan của người đàn ông cực kỳ lạnh lẽo, nhưng vẫn cuốn hút đến mê người như cũ.
"Trả lời tôi."
Ba chữ này của Kiều Huyền Thạc lạnh đến thấu xương, mang theo giọng điệu ra lệnh.
Tại sao anh lại chấp nhặt đến thế? Tại sao lại thích hành hạ cô như vậy?
"Trả lời anh cái gì?" Bạch Nhược Hi mệt mỏi hỏi ngược lại.
Kiều Huyền Thạc dùng lực, kéo Bạch Nhược Hi lại gần thêm một chút, thân thể hai người gần như dán sát vào nhau, anh nghiến từng chữ dùng lực nói: "Đừng để tôi phải hỏi đến lần thứ ba."
Lần thứ ba?
Bạch Nhược Hi chua chát mím môi cười, người đàn ông này vừa rồi ở bên trong đã hỏi cô hai lần, cô đã quá mệt mỏi rồi, không muốn can thiệp vào chuyện hôn sự của anh và Doãn Nhuế nữa, tại sao cứ nhất quyết không chịu tha cho cô?
"Tại sao anh lại phải hỏi em? Em chỉ là đứa em gái trên danh nghĩa của anh, không phải mẹ anh, không phải vợ tương lai của anh, cũng không phải bề trên của anh, em chẳng là cái gì cả..."
Kiều Huyền Thạc giận dữ dữ dội, gầm lên nhỏ giọng: "Trả lời tôi."
Bạch Nhược Hi giật bắn người, bị dọa đến mức trái tim đau nhói ngừng đập mất vài giây, linh hồn như bị dọa cho bay mất, khi hoàn hình trở lại, viền mắt đã đỏ bừng, trái tim đau đớn như bị xé rách.
Người đàn ông này chính là một tên ác ma, dẫu sao cũng là không muốn cho cô sống yên ổn.
Cô nén dòng nước mắt, lạnh lẽo thốt ra từng chữ: "Kiều Huyền Thạc, anh cưới ai cũng chẳng liên quan gì đến em, em không muốn can thiệp, không muốn biết, càng không muốn đưa ra ý kiến, anh yêu ai cưới ai đó là việc của anh, đừng đến làm phiền em nữa. Anh muốn cưới Doãn Nhuế thì cứ cưới đi, ngày mai cưới luôn về cũng được, nếu muốn em biến đi thì cứ việc nói thẳng, Bạch Nhược Hi em tuyệt đối sẽ không chướng mắt hai người đâu."
Kiều Huyền Thạc chậm rãi nhắm đôi mắt đỏ ngầu lại, hít sâu một hơi, bàn tay lớn đang nắm chặt cánh tay cô đột nhiên buông ra.
Anh đút hai tay vào túi quần, ngửa góc một trăm độ hướng về phía bầu trời đêm, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Bạch Nhược Hi nói xong liền cúi đầu che giấu giọt nước mắt nơi viền mắt.
Một cánh hoa móng bò màu đỏ đột nhiên chao đảo rơi xuống, vừa hay rơi trúng trên đầu Bạch Nhược Hi, vướng lại trên lọn tóc cô.
Bầu không khí u ám đè nén đến cực điểm, hơi thở của cả hai đều trở nên dồn dập nặng nề.
Một lúc lâu sau.
"Hung thủ đã điều tra ra rồi." Kiều Huyền Thạc chuyển chủ đề, giọng nói khàn khàn mang theo chút thâm trầm.
Bạch Nhược Hi ngẩng phắt đầu lên, căng thẳng nhìn chằm chằm vào anh, hóa ra Kiều Tiếu Tiếu đoán đúng thật, anh đã sớm điều tra ra rồi, nhưng tại sao mãi vẫn không hành động?
"Thật sao? Mẹ em có phải là có thể được thả ra rồi không?"
Kiều Huyền Thạc vươn tay đến bên lọn tóc cô, lần đầu tiên dịu dàng đến thế, nhẹ nhàng gạt đi cánh hoa trên tóc cô, rồi đưa ra trước mặt cô.
Bạch Nhược Hi sửng sốt, bị hành động của anh làm cho ngẩn ngơ.
Cô chậm rãi đưa tay ra, nhận lấy cánh hoa trong tay người đàn ông, khoảnh khắc đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, một luồng điện xẹt qua chạy dọc khắp hệ thần kinh cảm giác của Bạch Nhược Hi.
Cảm thấy sự dịu dàng này của Kiều Huyền Thạc đến quá đột ngột, có gì đó không đúng lắm.
Bạch Nhược Hi nhận lấy cánh hoa, Kiều Huyền Thạc chậm rãi cất lời, tâm trạng vô cùng sa sút: "Nhược Hi, kể từ khoảnh khắc mẹ em được thả ra, bản thỏa thuận em ký sẽ bắt đầu có hiệu lực. Những ngày tháng sắp tới, cho dù em có đau đớn, thê thảm, hay bị hành hạ, cũng phải nghiến răng mà đi tiếp, không có đường lui nữa đâu."
Bạch Nhược Hi nhớ lại bản thỏa thuận tờ giấy trắng mà mình đã ký, nghe người đàn ông này nói đáng sợ như vậy, trong lòng hoảng loạn, nuốt nước bọt căng thẳng hỏi: "Anh có thể nói cho em biết, anh rốt cuộc là đẩy em vào địa ngục nào không?"
Địa ngục?
Từ này rất sát nghĩa.
Kiều Huyền Thạc cười chua chát, gật đầu: "Ừm, đối với em mà nói quả thực chính là địa ngục, hơn nữa em không có sự lựa chọn."
"Anh rốt cuộc làm gì em rồi?" Bạch Nhược Hi sốt sắng nắm chặt nắm đấm, anh càng như vậy cô lại càng thêm sợ hãi.
Không lẽ là biến cô thành món quà, đem đi cống nộp cho quốc gia khác sao?
Đẩy cô ra chiến trường? Hố lửa? Hay là làm gián điệp?
Kiều Huyền Thạc nhìn những cánh hoa chao đảo rơi rớt trên cây, xúc động cất lời: "Bông hoa móng bò này vốn dĩ có thể rất đẹp đẽ mà lớn lên trên cây, một trận mưa mùa đông trút xuống, giờ đây lại bị giậm đạp dưới mặt đất, thật đáng tiếc."
Bạch Nhược Hi ngẩng đầu nhìn nhìn cành cây xanh mướt, rồi lại nhìn sang Kiều Huyền Thạc, vẻ mặt mịt mờ hoang mang: "Rốt cuộc là anh có ý gì cơ chứ?"
Kiều Huyền Thạc không trả lời câu hỏi của cô, bước qua người cô, xa cách và lạnh lẽo, luồng khí bộc phát khi đi qua giống như cơn gió lạnh tháng Ba, lạnh lẽo thấu xương.
Đêm hôm đó, Kiều Huyền Thạc đã buông thả bản thân, một mình say khướt dưới hầm rượu.
Bạch Nhược Hi cũng trằn trọc suốt đêm không sao ngủ nổi.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Cầu vồng sau cơn mưa vắt ngang nơi chân trời, đẹp đến một tầm cao mới.
Bạch Nhược Hi vừa bước xuống cầu thang, dì Thu đã vội vã lao tới, nắm lấy tay cô, căng thẳng cuống quýt nói: "Cậu Nhược Hi ơi, cậu ba sắp đi rồi."
"Đi đâu cơ ạ?" Trái tim Bạch Nhược Hi khẽ run lên, một cảm giác chẳng lành trèo lên tâm trí.
"Nghe nói là quay về khu quân sự rồi, hiện tại có mấy chiếc xe quân sự đang đỗ ở bên ngoài chờ cậu ấy. Cậu ba không nói với cháu sao? Cháu có muốn đi tiễn..."
Lời của dì Thu còn chưa nói xong, Bạch Nhược Hi đã lao vụt ra khỏi cửa.
Tin tức này đến quá đột ngột khiến cô không kịp trở tay, biết rõ việc anh quay về hay rời đi đều không liên quan gì đến cô, nhưng trái tim lại cứ không chịu nghe lời mà bận tâm.
Rất bận tâm, rất bận tâm.
Khoảng thời gian anh ở nhà, hai người chưa từng ăn chung một bữa cơm tử tế, chưa từng trò chuyện với anh, đến cả cơ hội nói chuyện đàng hoàng cũng không có.
Anh đột nhiên lại sắp đi rồi, tại sao không ở lại thêm vài ngày nữa?
Là đưa Doãn Nhuế cùng đi sao?
Tại sao không chào tạm biệt cô, cho dù chỉ là một câu "không gặp lại" đơn giản cũng được mà.
Bạch Nhược Hi đứng trên bậc thềm trước cửa, nhìn mấy chiếc xe quân sự bên ngoài cánh cửa sắt, trái tim ẩn ẩn đau đớn, nước mắt như dòng lũ vỡ bờ, lặng lẽ trào ra.
Cô bịt chặt miệng, nước mắt rã rích chảy qua kẽ tay cô, nhỏ giọt xuống.
Hóa ra, anh thật sự sắp đi rồi.
Bên ngoài người nhà họ Kiều đang đứng tiễn đưa anh, duy chỉ thiếu mất cô.
Đối với người đàn ông đó mà nói, cô chỉ là một người ngoài chẳng quan trọng tí nào.
Bình luận