Chương 12: Bữa Ăn Đêm
Doãn Âm thì thầm: "Chỉ là một gã trai trẻ đang nổi tiếng thôi mà, vừa tròn 20 tuổi, là nam chính bộ phim điện ảnh chúng ta đang chuẩn bị sản xuất dạo gần đây."
"Có ảnh không? Để anh xem em gái thích kiểu đàn ông thế nào." Kiều Huyền Phác đến cơm cũng chẳng buồn ăn, khuôn mặt ngập tràn nụ cười gặng hỏi cô vợ yêu, tỏa ra ánh hào quang của một mẹ vợ tương lai.
Doãn Âm lườm anh một cái, có chút không tình nguyện lấy điện thoại ra, thì thào một câu: "Đúng là lắm chuyện."
Sau đó đưa màn hình điện thoại đang mở hình ảnh cho Kiều Huyền Phác.
Kiều Huyền Phác nhìn thấy bức ảnh, lông mày nhíu chặt lại thành một đoàn, sắc mặt cũng thay đổi, anh đẩy đẩy gọng kính thầm thì đầy vẻ khó tin: "Em gái Rốt cuộc là có ánh mắt kiểu gì thế? Lại đi thích kiểu con trai này sao? Còn gầy hơn cả anh, một cơn gió thổi qua chắc cũng thổi bay mất rồi, một khuôn mặt trái xoan đẹp đẽ nghiêng nước nghiêng thành, khoác thêm mái tóc dài vào thì anh lại tưởng là mỹ nhân nào đấy."
Doãn Âm hừ lạnh một tiếng giễu cợt: "Hừ, phụ nữ thời nay rất nhiều người thích mấy gã trai trẻ mà."
Kiều Huyền Phác vô cùng nghiêm túc nhìn Doãn Âm: "Thế còn em thì sao?"
Doãn Âm chẳng hề kiêng kề: "Xét về tính cách, em thích anh nhất, còn xét về ngoại hình, phải như chú ba mới gọi là người đàn ông đích thực..."
Vừa nói, ánh mắt của Doãn Âm và Kiều Huyền Phác cùng nhìn về phía đối diện, kết quả là người đã đi ghế đã trống, bát canh cũng còn một nửa chưa uống xong.
"Chú ba đâu rồi?" Kiều Huyền Phác sửng sốt.
Kiều Nhất Chu chỉ chỉ lên tầng hai: "Sầm mặt đi mất rồi."
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.
Cũng chẳng có kết luận gì.
Mọi người vừa ăn cơm vừa thảo luận về danh từ mới "trai trẻ" này.
Từ lúc chui ra khỏi bụng mẹ đến nay, Bạch Nhược Hi mới được trải nghiệm một lần thế nào gọi là đuổi theo thần tượng, thì ra đều dựa vào việc bám riết không tha đuổi theo phía sau, khó khăn lắm mới xuống được xe, kết quả lại bị đám bạn học nhiệt tình như lửa kéo tọt vào buổi hòa nhạc của gã thần tượng kia.
Tốn mất nửa tháng lương của cô, đi vào bên trong nghe suốt một buổi tối tiếng gào khóc như ma quỷ, nhìn đám đông nhảy múa như ma làm, cô thực sự không biết thưởng thức cái loại vũ đạo như bị trúng tà đó, càng không biết thưởng thức những bài hát đọc kinh và thể loại nhạc sôi động kia.
Điều đáng sợ nhất là đám cô gái xung quanh cô đều phát điên lên cả rồi, tiếng hét thất thanh suýt nữa đâm thủng cả màng nhĩ của cô.
Về đến nhà đã là đêm muộn, vừa mệt vừa đói, cô kéo lê thân thể mệt mỏi, lần mò trong bóng tối đi vào bếp, kéo cửa tủ lạnh ra.
Trong tủ lạnh món gì cũng có.
Cô lấy ra hai lát bánh mì gối nhét vào miệng, rồi dứt khoát đóng sầm cửa tủ lạnh lại.
Ngay khoảnh khắc quay người, cô đâm sầm vào một bức tường thịt, "Ưm?" Đau đến mức từ trong cổ họng cô phát ra một tiếng rên rỉ nũng nịu, trái tim bị dọa cho đập thình thịch liên hồi, sợ hãi áp chặt lưng vào tủ lạnh, ngẩng đầu xem là con ma nào.
Ánh trăng ngoài cửa sổ vạch ra nét trong trẻo, ánh đèn bên ngoài chiếu vào có thể nhìn rõ bố cục phòng bếp, thế nhưng bóng đen lại đứng ngược sáng, che khuất toàn bộ ánh sáng.
Cô không nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, nhưng có thể phân tích thấy người cao một mét tám trong nhà chỉ có ba người, mà vóc dáng săn chắc hoàn hảo này, cùng với cơ ngực rắn chắc như đá kia thì chỉ có duy nhất một người mà thôi.
Đó chính là người đàn ông cô sợ hãi nhất — Kiều Huyền Thạc.
Ban ngày gặp anh cô đã rất hốt hoảng, ban đêm lại càng thấy âm u đáng sợ và cực kỳ nguy hiểm.
Bạch Nhược Hi bị dọa đến mức hai chân bủn rủn, toàn thân cứng đờ không thể cử động, ngậm lát bánh mì, mở to mắt nhìn chằm chằm vào bóng đen này, giống như trong đêm muộn gặp phải con báo đen đi săn mồi, chỉ cần cô nhúc nhích một chút thôi là sẽ lập tức bị cắn đứt cổ, trở thành món ăn trên đĩa.
Bóng đen nhìn cô một lúc lâu, đột nhiên đưa tay về phía cô.
Bạch Nhược Hi dọa đến mức nhắm tịt mắt lại, thu cổ run rẩy bần bật, muốn gào lên nhưng lại tiếc lát bánh mì trong miệng.
Trong lòng đấu tranh dữ dội: Anh ta muốn làm gì? Rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Giết người phân xác? Hay là nhân lúc tối trời đánh cho mình một trận? Hay là phát hiện mình theo dõi Đường Lập Đức nên muốn trừng phạt mình?
Bàn tay người đàn ông chạm vào vai cô, ngay khoảnh khắc đó, như thể bị tia điện xẹt qua vậy, thế nhưng giây tiếp theo còn chưa chờ cô kịp phản ứng, thân thể cứng đờ của cô đã bị đẩy mạnh ra ngoài, người đàn ông lạnh lùng thốt ra một câu.
"Đừng có chắn đường."
Bạch Nhược Hi bị người đàn ông thô bạo đẩy loạng choạng về phía trước mấy bước, ngã gục xuống bàn bếp, va đến mức đau cả bụng, đủ thấy độ thô bạo của người đàn ông này đối với cô không hề bình thường chút nào.
Có điều cô cũng trút được một hơi thở dài phào nhẹ nhõm.
Thì ra anh ta chỉ muốn mở tủ lạnh.
Bạch Nhược Hi nhả bánh mì ra, đứng vững lại rồi quay người, tay kia xoa xoa bụng, nhìn Kiều Huyền Thạc đang mở tủ lạnh.
Ánh đèn trong tủ lạnh chiếu sáng, anh mặc bộ đồ thường ngày, nhã nhặn và đẹp trai, bớt đi một phần uy nghiêm, thêm vào một phần phóng khoáng, nhưng vẫn không thể thay đổi được thái độ lạnh như băng của anh.
"Anh ba, sao anh không mở đèn?" Bạch Nhược Hi dùng giọng điệu mang theo sự hờn dỗi.
"Sao cô không mở?" Kiều Huyền Thạc lấy đồ từ bên trong ra, đến một ánh mắt cũng chẳng buồn nhìn cô.
Bạch Nhược Hi giận dỗi bỏ bàn tay đang xoa bụng xuống, cho dù bị anh nhìn thấy thì đã sao? Người đàn ông này làm gì thèm xin lỗi, cô việc gì phải làm nũng.
Dù trong lòng rất bực bội, nhưng cô vẫn rất biết chấp nhận số phận, đi đến vị trí công tắc nguồn mở đèn lên.
Căn bếp rộng lớn tráng lệ trong chớp mắt sáng bừng lên.
Bạch Nhược Hi biết điều quay người rời đi, không dám trêu vào anh, mà cũng trêu không nổi.
Giọng nói mang theo lệnh hạ của người đàn ông đột nhiên truyền đến: "Nồi ở đâu? Tìm ra đây."
Bạch Nhược Hi ngẩn ngơ, quay người lại, phát hiện Kiều Huyền Thạc đã đóng cửa tủ lạnh, đứng trước bếp nấu lưng hướng về phía cô không hề nhúc nhích.
Ở đây chỉ có hai người bọn họ, Bạch Nhược Hi biết người đàn ông này đang hỏi mình.
Chỉ là, vị trí để nồi rõ ràng như thế, tại sao lại phải hỏi cô?
Bạch Nhược Hi lại nhét lát bánh mì vào miệng, đi qua lấy chiếc nồi chảo rán ra đưa cho anh.
"Xẻng nấu ăn." Người đàn ông nhận lấy nồi xong tiếp tục lạnh lùng phát hiệu lệnh.
Bạch Nhược Hi lại quay người lấy xẻng nấu ăn.
"Dao, thớt."
"Dầu ăn."
"Muối."
"Nước..."
"..."
Mỗi khi cô định đi thì lại bị gọi giật ngược trở lại.
Bạch Nhược Hi tức giận xé toạc nửa lát bánh mì còn lại trong miệng, ném tọt vào thùng rác, thở hổn hển hỏi: "Tự anh có mắt có tay mà, tại sao cứ ra lệnh cho tôi thế hả? Có ai hành hạ người ta như anh không? Muốn cái gì phiền anh nói một lần cho xong đi."
Kiều Huyền Thạc hoàn toàn không để lời của cô vào tai, như thể một cơn gió thổi qua tan biến mất, thản nhiên một câu: "Đĩa."
"Anh..."
Bạch Nhược Hi tức đến nghiến chặt răng, quá đáng lắm rồi... Cho dù có cầm súng chỉ vào đầu cô, cô cũng không giúp anh nữa đâu, không thể mất xương sống để anh gọi đến đuổi đi như thế được.
Nắp nồi được mở ra, một làn hương thơm nức mũi xộc thẳng vào mũi, Bạch Nhược Hi vừa mới hạ quyết tâm thì cái bụng lại không nghe lời mà đánh trống rống lên.
Cô vội vàng tìm ra một chiếc đĩa đưa cho anh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bên trong nồi.
Trong nồi chỉ nấu mì sợi bình thường, thế nhưng màu sắc hấp dẫn, hương thơm ngào ngạt. Có món trứng chiên cô thích ăn nhất, ít nhất cũng phải có bảy tám quả, dùng trứng chiên đun ra một nồi nước dùng đặc màu trắng sữa, có thịt có rau lại có cả mì ăn liền.
Cô trong chớp mắt không còn chút tính khí nào nữa, nước bọt ừng ực nuốt vào trong bụng.
"Anh ba, anh nấu bữa ăn đêm nhiều thế này, có ăn hết được không?" Cô bụng đói meo, sức lực cũng chẳng còn chứ đừng nói tới xương sống.
"Không ăn hết."
Kiều Huyền Thạc múc ra một bát, mang đến bàn ăn nhỏ bên cạnh ngồi xuống.
Lần này Bạch Nhược Hi không chờ anh ra lệnh, đôi đũa đã lấy tới, hai tay dâng lên, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: "Nếu anh ăn không hết, có thể chia cho tôi một ít không?"
Kiều Huyền Thạc nhận lấy đôi đũa của cô, cao ngạo lạnh lùng như một băng sơn, không thèm để ý tới cô, đè tay lên mặt bàn tự mình ăn mì sợi.
Cô đã dịu dàng đáng yêu như thế rồi mà vẫn không thấy anh có chút lòng thương xót nào.
Rất tổn thương, rất tổn thương.
Nhà họ Kiều có rất nhiều người thương yêu cô, cũng có rất nhiều người không thích cô, nhưng không có một ai lại lạnh lùng vô tình, đẩy người ra xa vạn dặm như anh.
Cô hít sâu một hơi, tâm trạng vô cùng ủ dột, thì thào một câu: "Không nói gì tôi coi như anh đồng ý rồi nhé."
Bình luận