Chương 9: Đến lúc ra tay thì ra tay, không thể nuông chiều bọn chúng được!

Thấy con ngốc nghếch ngẩn người ra đó, chẳng nói chẳng rằng, Phó Đình Tu không kìm được cau mày: "Tô Y Y, đừng có ngậm tăm thế chứ, lời tôi vừa nói em có nghe thấy không hả?"

Tô Y Y gật gật đầu, khóe môi khẽ cong lên: "Vâng vâng, em nghe thấy rồi ạ."

Phó Đình Tu "ừ" một tiếng: "Vậy lần sau gặp lại bọn họ, phải làm thế nào?"

Tô Y Y chớp chớp đôi mắt hạnh, dò xét hỏi: "Đá cho bọn họ hai cú ạ?"

Phó Đình Tu hài lòng gật đầu: "Không tệ, đến lúc ra tay thì phải ra tay, không thể nuông chiều bọn chúng được!"

Nếu không phải vì anh không đánh phụ nữ, thì vừa rồi đã đá bay bọn họ lên trời rồi, làm sao có thể để bọn họ dễ dàng rời đi như thế được chứ.

Tô Y Y: "Vậy, vậy để lần sau gặp lại rồi tính tiếp vậy."

Nói thật là cô cũng không biết bản thân có dám đá hay không, cảm thấy hành động này thô lỗ quá mức, cô sợ mình không làm nổi.

"Thật ra cũng không cần đợi đến lần sau đâu, chúng ta quay ngược lại tìm bọn họ cũng được."

Vừa nghe thấy thế, Tô Y Y vội vàng xua tay: "Thôi khỏi thôi khỏi, vẫn là để lại lần sau đi, em muốn đi ăn trước đã, đói meo cả bụng rồi đây này."

"Được, vậy thì lót dạ cái bụng nhỏ của em trước đã vậy."

Phó Đình Tu bỗng nhiên cấu nhẹ vào eo nhỏ của cô, giọng nói dần trở nên ái muội.

"Nuôi cho em ăn no mới là quan trọng."

Má Tô Y Y nóng bừng lên, câu này nghe cứ là lạ thế nào ấy nhỉ, cô lại hiểu theo ý đen nữa rồi phải không hả?

Hai người ăn xong bữa cơm, liền quay trở về phủ.

Còn Tống Thu Mai và Tô Du Du thì đã đặt chân đến nhà họ Phó.

Hai người đứng trước cửa, bị căn biệt thự lộng lẫy nguy nga tráng lệ như lâu đài ở bên trong làm cho kinh ngạc đến mức há hốc mồm không khép lại được.

Trời ạ, không ngờ nhà họ Phó lại ở nơi đẹp đẽ thế này, vừa đẹp lại vừa xa hoa, hoàn toàn không phải là nơi mà những gia đình tiểu môn tiểu hộ như bọn họ có thể mang ra so sánh được.

Tô Du Du thậm chí còn không kìm được mà cảm thấy hối hận, hối hận vì đã để Tô Y Y thay cô ta gả cho Phó Đình Tu.

Nếu như cô ta gả cho Phó Đình Tu thì cô ta đã là nữ chủ nhân của căn biệt thự xa hoa này rồi, cô ta có thể hô mưa gọi gió, muốn làm gì thì làm ở trong này.

Mà bây giờ, nữ chủ nhân của biệt thự này lại là Tô Y Y.

Chính cô ta đã trao cơ hội dọn vào ở trong biệt thự siêu to khổng lồ này cho Tô Y Y.

Tuy nhiên, cô ta hiện tại vẫn còn cơ hội để đoạt lại tất cả những thứ vốn dĩ thuộc về mình, bởi vì Tô Y Y đã bỏ trốn rồi, lại còn đi cùng một tên đàn ông hoang dã nữa chứ.

Nếu nhà họ Phó mà biết chuyện này, nhất định sẽ không dung chứa Tô Y Y đâu.

Còn cô ta, thay thế Tô Y Y gả cho Phó Đình Tu một lần nữa, cũng không phải là không thể.

Dù sao thì Phó Đình Tu cũng là người thực vật, quản không nổi cô ta, cô ta muốn làm gì thì làm, miễn là đừng bày biện mọi chuyện ra ngoài ánh sáng là được.

Tô Du Du lập tức nắm chặt lấy tay Tống Thu Mai, đầy lòng tham lam nói: "Mẹ, con hối hận rồi, con muốn đoạt lại Phó Đình Tu từ tay Tô Y Y!"

Tống Thu Mai cũng hối hận rồi, chắc chắn là đầu óc mụ có vấn đề rồi mới mang cái mối nhân duyên siêu to khổng lồ này dâng cho Tô Y Y.

Nhà họ Phó có tiền có thế như vậy, con gái mụ mà gả vào đây, chẳng phải là một bước lên mây luôn rồi sao?

Còn về phần Phó Đình Tu, ai thèm quản anh ta có phải là người thực vật hay không chứ!

Anh ta mà tỉnh lại được thì tốt, cho dù không tỉnh lại được đi nữa, thì tài sản dưới tên anh ta, chẳng phải đều sẽ thuộc về con gái mụ hay sao?

Mụ ta đúng là hồ đồ quá sức rồi!

Tống Thu Mai đã sớm tính toán sẵn trong đầu: "Cứ yên tâm đi, mẹ sẽ vào nhà họ Phó ngay bây giờ, vạch trần bộ mặt thật của Tô Y Y trước mặt Phó lão thái!"

"Đến lúc đó, lại giới thiệu con với bà ấy!"

"Cảm ơn mẹ!"

Hai người lập tức bấm chuông cửa.

Lưu ma tìm thấy Phó lão thái đang uống trà chiều ở hậu viện.

"Lão thái, có hai người tự xưng là người thân của thiếu nương tử đến tìm ngài kìa."

"Thế à?"

Phó lão thái lập tức đứng bật dậy: "Mau đi mời bọn họ vào đây, dọn đồ ăn thức uống ngon tiếp đãi tử tế vào!"

Đã là người thân của Tô Y Y, thế thì chính là nhân vật cấp bậc khách quý, chắc chắn phải tiếp đón cho thật đàng hoàng rồi.

Lưu ma: "Vâng thưa lão thái."

Phó lão thái: "Đúng rồi, thằng nhóc Đình Tu kia đưa Y Y đi đâu rồi? Gọi điện thoại bảo nó đưa Y Y về đây mau."

"Đại thiếu gia đưa thiếu nương tử đi trung tâm thương mại mua sắm vật dụng sinh hoạt rồi ạ."

"Thế à, được đấy, thằng nhóc đó nghe lọt tai lời tôi nói rồi!"

"Đại thiếu gia vẫn luôn nghe lời ngài mà."

"Nó mà dám không nghe á? Không nghe thì cho một trận đòn ngay!"

Người ta vẫn thường nói gậy gộc mới sinh ra con hiếu thảo, Phó Đình Tu chính là được dạy dỗ lớn lên từ trong tay Phó lão thái như thế đấy.

Thảo nào lại sợ bà ấy thế chứ.

Lưu ma cười khan trong lòng, thầm nghĩ đại thiếu gia có thể sống sót qua ngần ấy năm cũng không phải chuyện dễ dàng gì, từ bé đến lớn chẳng ít lần phải ăn đòn đâu.

Bà ấy hầu như là nhìn đại thiếu gia lớn lên trong những trận đòn roi đòn roi đấy chứ.

Điều này cũng tạo nên tính cách nóng nảy, động một tí là dùng vũ lực chứ không thích nói lý của đại thiếu gia.

Bà ấy nhìn vị thiếu nương tử này xem, tính cách mềm mỏng, rụt rè sợ sệt thế kia, e là không phải đối thủ của đại thiếu gia rồi.

Sau này không chừng sẽ bị đại thiếu gia nhào nặn tùy ý, bắt nạt cho tơi bời hoa lá luôn cho xem!

Lưu ma gọi điện thoại thông báo cho Phó Đình Tu một tiếng, rồi mới đi ra đón Tống Thu Mai cùng Tô Du Du bước vào nhà.

Sau khi nhận được điện thoại, Phó Đình Tu bỗng nhiên cười mỉm một nụ cười đầy ẩn ý: "Hè, lát nữa có màn kịch hay để xem rồi đây!"

Tô Y Y tò mò hỏi: "Màn kịch hay gì thế ạ?"

Phó Đình Tu xoa xoa đầu cô: "Màn kịch hay trả thù thay em!"

Tô Y Y: "?"

Trả thù giúp cô?

Ý gì chứ?

Tô Y Y không nhịn được sự tò mò lại cất lời hỏi thêm lần nữa, thế nhưng Phó Đình Tu ngậm miệng không nói nửa lời, ra điều bí hiểm lắm cơ.

Hết cách, cô đành phải tạm thời nén sự tò mò lại, đợi lát nữa về đến nơi rồi xem rốt cuộc là có màn kịch hay gì.

Tống Thu Mai và Tô Du Du được Lưu ma dẫn vào nhà, lại một lần nữa bị kinh ngạc bởi sự trang trí xa hoa trong biệt thự.

Trong biệt thự tùy tiện nhìn sang một món đồ gia dụng nào cũng đều là tác phẩm của đại sư, thảm trải sàn là loại đặt làm riêng cấp độ cung điện Ý, dẫm một bước xuống thôi là tốn hết mấy chục vạn rồi.

Các loại tranh chữ treo trên tường, có mấy bức là tác phẩm đắc ý của danh gia đời Đường, vô giá trên thị trường.

Đến cả chén trà mà Lưu ma dâng lên cho họ, cũng là loại trà thượng hạng hảo hạng, uống một ngụm trị giá mấy vạn tệ.

Cuộc sống của người giàu có, xa hoa đến mức vượt quá sức tưởng tượng của họ.

Đúng lúc này, Lưu ma đỡ Phó lão thái bước ra.

Tống Thu Mai và Tô Du Du vội vàng xáp lại gần.

"Phó lão thái, chào ngài chào ngài."

"Tôi là mẹ của Tô Y Y, còn đây là chị của Tô Y Y, Tô Du Du, rất vui được gặp ngài."

Phó lão thái gật đầu, mỉm cười ra hiệu: "Chào hai người."

"Đều ngồi xuống đi, đừng khách sáo với tôi."

Tống Thu Mai và Tô Du Du liếc nhìn nhau một cái, sau đó ngồi xuống ghế.

Phó lão thái cũng chọn một chiếc ghế ngồi xuống, lúc này mới cất tiếng hỏi: "Hai người đến đây, là tìm Y Y à?"

Tô Du Du sốt ruột đáp lời: "Không ạ, tụi cháu đến tìm Phó nãi nãi cơ!"

Phó lão thái nhướng mày: "Ồ? Hai người tìm tôi có chuyện gì thế?"

Tô Du Du theo phản xạ liếc nhìn Tống Thu Mai.

Tống Thu Mai đáp: "Phó lão thái, có phải Tô Y Y không ở đây nữa đúng không ạ?"

Phó lão thái ngạc nhiên: "Sao hai người lại biết?"

"Tụi cháu lúc đi dạo trung tâm thương mại vừa vặn nhìn thấy nó, nó, nó còn..."

Thấy Tống Thu Mai cứ ấp úng mãi không thôi, Phó lão thái không nhịn được mà sốt ruột thay: "Nó làm sao cơ chứ? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

Tống Thu Mai cắn môi: "Nó, đang ở cùng một người đàn ông."

Phó lão thái cau mày, đương nhiên bà ấy biết Tô Y Y đang ở cùng một người đàn ông rồi, người đàn ông đó chẳng phải là cháu trai cưng của bà ấy sao?

Thế nhưng biểu cảm này của Tống Thu Mai, sao trông có vẻ không đúng lắm nhỉ?

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập