Chương 7: Mua váy gợi cảm
Hả cái gì mà hả?
Chạm đúng tâm tư thiếu nữ của cô rồi chứ gì?
Phó Đình Tu hừ một tiếng, tiện tay chọn một chiếc váy, ướm lên người Tô Y Y: "Chiếc váy này trông được đấy, rất hợp với em, mua!"
"Còn cái này nữa, cái kia, chiếc này chiếc nọ, theo đúng số đo của cô ấy, gói hết lại cho tôi!"
Dưới sự thao tác một trận của Phó Đình Tu, mấy chục bộ thậm chí cả trăm bộ quần áo đều được mua đứt.
Toàn thân Tô Y Y tê rần, vội vàng ngăn cản hành vi trọc phú giống như đi gom hàng của Phó Đình Tu.
Kiên quyết không chịu lấy nhiều như thế, mua lắm thế này thì bao giờ mới mặc hết cơ chứ, đúng là lãng phí!
"Câm miệng, cho thì cứ nhận đi, lải nhải cái gì?"
Phó Đình Tu trừng mắt một cái, liền áp đảo luôn khí thế của cô, khiến cô ngậm chặt miệng không dám hó hé gì nữa.
Cô thầm nghĩ, mua thì mua vậy, đằng nào thì người tiêu tiền cũng có phải cô đâu, là tiền của Phó Đình Tu cơ mà, hà cớ gì cô phải xót tiền thay anh chứ?
Nghe nói phụ nữ mà xót tiền hộ đàn ông thì xui xẻo tám đời!
Không biết từ lúc nào đã đi dạo đến khu vực đồ ngủ.
Hết hàng này đến hàng khác, ngạc nhiên thay toàn là đồ ngủ gợi cảm.
Tô Y Y liếc nhìn một cái, theo phản xạ muốn quay đầu bỏ chạy.
Nhưng chưa kịp thực hiện thành công thì đã bị Phó Đình Tu tóm chặt lấy cổ tay.
"Ừm, hay là cũng mua mấy bộ này đi?"
Đáy mắt người đàn ông trào dâng sự phấn khích, ánh lên tia sáng rực rỡ.
Tô Y Y: "..."
Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng, cúi gằm xuống, không dám nhìn ánh mắt quá đỗi nóng bỏng của người đàn ông, giọng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu: "Nhưng mà ở đây, hình như toàn là đồ ngủ gợi cảm..."
Phó Đình Tu: "Là đồ ngủ gợi cảm, chuyên dùng cho đời sống ban đêm của vợ chồng."
Người đàn ông nói thẳng thừng như thế, Tô Y Y có muốn nghe không hiểu cũng khó, vành tai cho tới tận dưới cổ đều đỏ lựng lên.
Đúng lúc này, một nữ nhân viên cười hì hì bước tới, vô cùng nhiệt tình nói: "Vị tiên sinh và tiểu thư đây, hai người là đến mua đồ ngủ gợi cảm phải không ạ, bên cửa hàng chúng tôi vừa mới ra mắt mấy mẫu mới, hai người có muốn xem thử không?"
"Vị tiểu thư này dáng người đẹp thế này, mặc lên chắc chắn sẽ rất sexy luôn đó nha, tiên sinh chắc chắn sẽ được rửa mắt đã đời luôn cho xem!"
Ấy dà, xin đừng nói nữa, mất mặt chết đi được!
Tô Y Y nhịn không được đưa tay che kín mặt lại.
Trời ạ, mặt cô nóng ran lên rồi đây này!
Phó Đình Tu liếc mắt nhìn Tô Y Y, cô dường như đã ngượng đến mức không dám gặp ai nữa rồi.
Khóe môi mỏng hơi nhếch lên, anh bỗng nhiên sát lại gần Tô Y Y, đôi môi mỏng dán vào vành tai đang nóng bừng của cô.
"Đi, qua xem thử đi, nếu cần thiết thì có thể mặc thử vào người, để tôi được rửa mắt trước một phen."
Tô Y Y: "..."
Khuôn mặt nhỏ đỏ rực, cô thỏ thẻ lên tiếng: "Cái đó, em từ chối được không?"
Phó Đình Tu: "Không được!"
"..."
Chưa để cô kịp phản ứng, Phó Đình Tu đã ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, kéo cô đi xem những mẫu đồ ngủ gợi cảm mới ra mắt.
Những bộ đồ ngủ này, bộ nào bộ nấy mỏng như cánh ve, điểm hở cực nhiều, đến cả những bộ phận trọng điểm cũng chẳng che nổi.
Loại đồ ngủ này, mặc vào thì khác gì không mặc đâu cơ chứ?
Tô Y Y hoàn toàn không dám nhìn, lại muốn phản kháng: "Em, em không mặc đâu!"
Phó Đình Tu nhướng mày, cười tà mị: "Không sao, mua về tôi giúp em mặc."
Sau đó quay sang nhìn nhân viên cửa hàng, khí thế ngút trời: "Gói hết lại cho tôi!"
Tô Y Y: "..."
Mua xong đồ ngủ, tiếp theo lại đến đồ lót, giày dép túi xách cùng các vật dụng sinh hoạt khác.
Mua sắm điên cuồng, toàn là đồ xa xỉ có giá từ mấy chục vạn trở lên.
Tô Y Y xót ruột đến mức tim đập thắt lại, có thể đừng hào phóng thế được không hả?
Cô cực kỳ xót số tiền vung ra ngoài này, tất cả đưa hết cho cô làm tiền tiêu vặt thì có phải tốt biết bao nhiêu không cơ chứ?
Mua đồ xong xuôi, bụng Tô Y Y cũng bắt đầu réo lên, đói meo cả bụng.
Phó Đình Tu nhướng mày, phân phó người mang đồ vận chuyển về nhà, còn mình thì định dẫn Tô Y Y đến nhà hàng gần đó để lót dạ cái bụng nhỏ của cô.
Hai người vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại thì bỗng nhiên bị người ta gọi giật lại.
"Tô Y Y, đứng lại đó!"
Tô Y Y quay đầu lại, liền nhìn thấy Tô Du Du và Tống Thu Mai đang hầm hầm sát khí bước tới.
Lông mày cô nhíu lại, sao lại là bọn họ?
"Tô Y Y, mày không ở nhà họ Phó, lại còn dám công khai hú hí với đàn ông hoang dã ở đây hả?"
"Mau về nhà họ Phó với chúng tao!"
Tống Thu Mai không nói hai lời liền túm lấy tay Tô Y Y, lôi xềnh xệch cô qua đó.
Tô Y Y ngẩn ra, cái gì mà công khai hú hí với đàn ông hoang dã cơ chứ?
Phó Đình Tu là đàn ông hoang dã á?
Họ không quen biết Phó Đình Tu sao?
Bàn tay đang nắm lấy con nhóc nhà mình đột nhiên bị người khác cướp mất, khuôn mặt tuấn tú của Phó Đình Tu trầm xuống.
Thứ quái quỷ gì thế này?
Dám cướp phụ nữ từ tay anh á?
Tô Du Du ngây ngốc nhìn chằm chằm gương mặt tuấn mỹ yêu nghiệt này của Phó Đình Tu.
Người đàn ông quá đỗi nam tính, đẹp trai hơn tất cả những người đàn ông mà cô ta từng gặp!
Đến cả lúc nổi giận cũng đẹp trai đến mức không chê vào đâu được!
Đơn giản là hoàn hảo luôn ấy!
Cô ta trúng tiếng sét ái tình với người đàn ông này rồi, anh ta là của cô ta!
Không ai có thể cướp đi được hết!
Tô Du Du nhiệt tình sáp lại gần Phó Đình Tu: "Vị tiên sinh này, ngại quá nhé, em gái tôi đã kết hôn rồi, nó vừa mới gả cho đại thiếu gia nhà họ Phó là Phó Đình Tu, chính là cái tên nằm liệt giường, chỉ còn giữ lại nửa cái mạng để sống qua ngày là thực vật ấy!"
"Mặc dù Phó Đình Tu là người thực vật, bất cứ lúc nào cũng có thểm ngỏm củ tỏi, nhưng cũng không thay đổi được sự thật là em gái tôi đã có chồng rồi, anh vẫn là đừng lãng phí thời gian trên người nó nữa."
Lãng phí thời gian trên người cô đây này!
Tô Du Du thầm nghĩ trong lòng.
Phó Đình Tu lập tức sầm mặt xuống.
Anh nằm liệt giường, chỉ còn nửa cái mạng sống, bất cứ lúc nào cũng ngỏm củ tỏi á?
Hừ, rất hay!
Vậy mà dám nguyền rủa anh cơ đấy!
Tô Y Y không nhịn được mà thương thay cho Tô Du Du.
Con ngốc to xác này, dám nói trước mặt Phó Đình Tu rằng anh sống không thọ nổi, Tô Du Du đây là chê mình sống lâu quá rồi đúng không hả?
Phó Đình Tu nhìn sang Tô Du Du, đôi mắt đen sắc bén nheo lại: "Cô tên là gì?"
Mắt Tô Du Du sáng rực lên, soái ca hỏi tên cô ta kìa, soái ca có hứng thú với cô ta rồi, cô ta có cơ hội rồi!
"Tô Du Du, tôi tên là Tô Du Du, Tô trong tía tô, Du trong du du ngã lòng!"
Phó Đình Tu: "Rất tốt, tôi nhớ kỹ cô rồi!"
Tô Du Du cười thẹn thùng: "Có thể được anh nhớ kỹ, là vinh hạnh của Tô Du Du em."
Phó Đình Tu: "Hừ, không tồi!"
Là vinh hạnh được đi chết ấy!
Tô Du Du mừng khôn xiết, không nhịn được lại càng xích lại gần Phó Đình Tu hơn, thậm chí còn hận không thể dán dính lấy anh: "Vị tiên sinh này, vậy chúng ta..."
Chưa kịp dán vào người thì đã bị Phó Đình Tu hất tay ra.
Tô Du Du bị hất đến lảo đảo, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
"Du Du!"
Tống Thu Mai hất tay Tô Y Y ra, vội vàng xông lên đỡ lấy Tô Du Du, ngăn không cho cô ta ngã thật.
Mãi mới đứng vững lại được, Tô Du Du khó hiểu nhìn Phó Đình Tu, không biết tại sao anh lại đột nhiên đẩy cô ta ra.
Chẳng phải anh ta có vẻ khá hứng thú với cô ta sao?
"Vị tiên sinh, anh..."
Phó Đình Tu ghét bỏ phủi phủi chỗ vừa bị Tô Du Du chạm vào: "Tôi cái gì mà tôi? Tôi sắp bị mùi nước hoa trên người cô làm cho nôn mửa đến nơi rồi, đứng xa tôi ra một chút!"
Vẫn là mùi hương trên người Tô Y Y thơm hơn, sạch sẽ tươi mát, có một loại hương hoa nhài thoang thoảng, ngửi vào khiến người ta thấy rất phấn khích.
Còn trên người Tô Du Du toàn là mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc đến gai mũi, ngửi vào chỉ thấy buồn nôn.
Con người với người quả nhiên vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Tô Du Du ấm ức đến đỏ hoe cả khóe mắt.
Cô ta suýt chút nữa thì câu dẫn được soái ca này rồi cơ mà, vậy mà lại hỏng việc chỉ vì dùng nước hoa, thật sự không cam lòng mà!
Phó Đình Tu liếc nhìn Tô Y Y đang đứng ngây ra đó, ra hiệu ngoắc ngoắc ngón tay với cô: "Qua đây!"
Y như đang gọi chú chó nhỏ cưng vậy.
Tô Y Y ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn c bước chân đi về phía Phó Đình Tu.
Sắc mặt người đàn ông không được tốt cho lắm, cô vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời anh thì hơn.
Tô Y Y vừa đi đến bên cạnh Phó Đình Tu, đã bị một cánh tay anh vươn ra, bá đạo kéo gọn vào trong ngực.
Tô Y Y vội dùng đôi tay nhỏ chặn ngực người đàn ông lại, khuôn mặt nhỏ ửng hồng.
Trong lòng hoảng loạn thầm nghĩ, anh định làm gì thế hả?
Tô Du Du và Tống Thu Mai vẫn còn đang đứng nhìn kìa, anh ngàn vạn lần đừng có làm càn trước mặt bọn họ đấy nhé!
============================================================
Bình luận