Tiểu Tổ Tông Vừa [...] – Chương 30
Vì muốn hai bên có thể tiếp tục hợp tác, Thịnh Nam Âm mới đồng ý để Thẩm Văn Huyền tiến hành điều trị.
Chỉ là cô không ngờ —— Bùi Triệt còn nôn nóng hơn cả người bị trúng độc là cô...
Rốt cuộc ai mới là người trúng độc vậy?!
Nếu người ngoài nhìn thấy, chắc còn tưởng người trúng độc là anh ta chứ không phải cô!
“Cái đó…”
Cô mở miệng, vẻ mặt có chút khó xử. Còn chưa kịp nói xong, Bùi Triệt đã liếc cô một cái, giọng điệu không cho phép phản kháng:
“Tôi có phải… đang làm em thấy bất tiện không?”
Tựa như sợ cô lại tìm lý do để từ chối điều trị, anh nở nụ cười dịu dàng. Nhưng nụ cười này, rơi vào mắt hai người trong phòng, lại khiến người ta cảm nhận được ẩn ý nguy hiểm.
“Vậy tôi xuống lầu đợi em.”
Anh quay đầu nhìn Thẩm Văn Huyền, khẽ nhếch môi:
“Văn Huyền, nhớ chữa trị thật tốt cho cô Thịnh.”
Nói xong, anh xoay người ra khỏi phòng, còn rất “chu đáo” đóng cửa lại —— căn bản không cho cô cơ hội từ chối.
Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại Thịnh Nam Âm và Thẩm Văn Huyền, hai người nhìn nhau… mắt to trừng mắt nhỏ.
Nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi Bùi Triệt cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thực ra trong lòng lại rối như tơ vò, Thẩm Văn Huyền bật cười khẽ.
Anh ngước mắt, nhìn cô gái vẫn còn hơi sững sờ kia, khóe môi cong lên:
“Cô Thịnh cũng thấy rồi đấy, Bùi gia đã ra lệnh rồi, cô đừng làm khó tôi nữa.
Việc cấp bách bây giờ là phải trị liệu cho tốt.”
Thịnh Nam Âm do dự một giây, rồi thở dài —— một dáng vẻ chấp nhận số phận.
“Bác sĩ Thẩm định chữa thế nào?”
“Trước tiên cô kể lại rõ triệu chứng. Tôi sẽ lấy một ít máu đem về xét nghiệm.”
Vừa nói, Thẩm Văn Huyền vừa cúi đầu lục lọi trong hộp y tế, lấy ra dụng cụ lấy máu.
Anh khử trùng vùng tĩnh mạch trên cánh tay cô, rồi bắt đầu thao tác rất thuần thục.
Nhìn cảnh đó, Thịnh Nam Âm thấy hơi lạ. Vừa rồi anh còn bắt mạch theo kiểu Trung y, giờ lại đổi sang phương pháp Tây y ——
“Tôi là người học cả Đông lẫn Tây y.”
Thẩm Văn Huyền như đọc được sự nghi ngờ của cô, cúi đầu khẽ cười.
Ghê thật đấy… Không hổ là người của Bùi thiếu gia — quả nhiên không tầm thường.
Cô âm thầm cảm khái, sau đó quyết định nghiêm túc hợp tác điều trị.
Cô hồi tưởng lại những triệu chứng sức khỏe ngày càng tệ của mình ở kiếp trước, kể lại đại khái cho Thẩm Văn Huyền nghe.
Trong lúc anh lắng nghe, việc lấy máu cũng hoàn tất.
Thẩm Văn Huyền cẩn thận quan sát ống máu trong tay, ánh mắt nghiêm túc:
“Nói cách khác, trước khi kết hôn với Phó Yến An, cô gần như chưa từng ốm đau.
Nhưng sau khi kết hôn, cơ thể ngày một yếu, thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, hoa mắt, chóng mặt… đúng không?”
Thịnh Nam Âm ngoan ngoãn gật đầu, bản thân cũng tò mò rốt cuộc là loại độc gì.
“Máu của cô có màu đỏ sẫm hơn bình thường, chứng tỏ cô đã bị đầu độc một thời gian khá dài.
Lại thêm việc các triệu chứng không rõ rệt, điều này có nghĩa là đối phương hạ độc với liều lượng rất nhỏ nhưng nhiều lần, kiểu ‘gặm nhấm từ từ’.”
Anh ngừng một lát rồi nói tiếp:
“Tôi cần đem mẫu máu về phân tích kỹ mới xác định được chính xác là loại độc gì.
Sau khi có kết quả, tôi sẽ quay lại chữa trị. Cô thấy được chứ?”
“Vậy phiền bác sĩ Thẩm.”
“Cô khách sáo rồi.”
Sau khi thu dọn hộp y tế, Thẩm Văn Huyền đứng dậy, ánh mắt thoáng lướt quanh căn phòng.
Tất cả đều rất bình thường, nhưng khi ánh mắt anh quét qua bàn trang điểm, bước chân bỗng khựng lại ——
Anh dừng trước bàn, nhìn chằm chằm vài giây, rồi bước tới gần.
Bình luận