Tiểu Tổ Tông Vừa [...] – Chương 11
Nghe giọng nửa đùa nửa thật của Từ Mặc, tim Thịnh Nam Âm hơi khựng lại, cô nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, cảm giác như Từ Mặc đã phát hiện ra điều gì đó. Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Dù có bản lĩnh thông thiên đi chăng nữa, Từ Mặc cũng tuyệt đối không thể đoán ra rằng cô đã sống lại một kiếp, nên cô hoàn toàn không cần phải sợ!
“Con người ai mà chẳng có lúc hồ đồ, nhưng rồi cũng có ngày sẽ tỉnh ngộ. Tôi không thay đổi, chỉ là nước trong đầu đã được đổ sạch thôi.”
Lời vừa dứt, từ đằng xa vang lên một tiếng quát lớn đầy giận dữ.
“Thịnh Nam Âm, tôi thấy cô đúng là đầu óc bị nước vào rồi!”
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phó Yến An với khuôn mặt tuấn tú mà lúc này đã tối sầm, bước đi hùng hổ về phía này. Sau lưng anh ta là Phó Tuyết Vi, chạy đến mức toát mồ hôi, hai má đỏ bừng vì đuổi không kịp bước chân của anh ta.
Phó Yến An dừng lại trước mặt Thịnh Nam Âm, ánh mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào cô, chất vấn:
“Cô đã nói cái gì với bà cụ nhà họ Bùi và Bùi Triệt? Sợi dây chuyền quý giá như vậy mà cô nói tặng là tặng luôn sao? Trong mắt cô còn có người chồng này không hả?!”
Thịnh Nam Âm làm như không nghe thấy cơn giận dữ của Phó Yến An, liếc nhìn bàn tay Từ Mặc vẫn đang chắn trước mặt mình, thản nhiên nói:
“Người anh cũng thấy rồi, giờ tôi có thể đi được chưa?”
Từ Mặc lập tức rút tay về, nhìn cô một cái thật sâu, trong ánh mắt có vài phần dò xét:
“Thiếu phu nhân nói nặng rồi, tôi chỉ làm theo lời dặn của Phó tổng mà thôi.”
Đúng vậy, anh ta chỉ làm đúng theo lệnh của Phó Yến An — canh xe, chặn Thịnh Nam Âm, thế thôi, không thêm bớt gì.
Thịnh Nam Âm đi thẳng đến bên xe, mở cửa, ngồi vào trong, đang định đóng cửa thì một bàn tay to thô bạo nắm chặt lấy cánh cửa. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đỏ ngầu của Phó Yến An, anh ta gầm lên:
“Tôi cho phép cô đi sao?!
Thịnh Nam Âm, đừng có mà quá đáng!”
Thái độ lạnh nhạt, thờ ơ của cô khiến Phó Yến An càng thêm nổi giận. Nhất là khi anh ta vừa bị Bùi Triệt mắng là “không biết xấu hổ”, cơn tức càng bốc lên dữ dội, lý trí gần như mất kiểm soát, chẳng thèm để ý xung quanh có ai đang nhìn.
Phải biết rằng, đây là địa bàn của nhà họ Bùi. Một khi anh ta làm ầm lên, chẳng bao lâu nữa toàn bộ khách mời trong sảnh tiệc sẽ biết hết mọi chuyện xảy ra ở đây.
“Cô nghĩ cô là cái thá gì hả, Thịnh Nam Âm? Cô tưởng cô vẫn là tiểu thư cao cao tại thượng của nhà họ Thịnh chắc? Con gái gả đi như bát nước hất ra ngoài, Thịnh Nam Âm! Cô bây giờ là vợ tôi, là người nhà họ Phó, cô phải biết nghĩ cho nhà họ Phó! Hôm nay cô làm cái trò gì vậy hả?!”
Cơn giận khiến Phó Yến An gần như mất lý trí. Thấy Thịnh Nam Âm vẫn bình tĩnh lạnh nhạt nhìn mình, như thể đang nhìn một đống rác rưởi, anh ta bùng nổ hoàn toàn, bất ngờ vươn tay bóp chặt cằm cô, lực đạo mạnh đến mức khiến Thịnh Nam Âm đau nhíu mày.
“Tôi hỏi cô lần cuối, rốt cuộc cô đã nói gì với nhà họ Bùi?! Cô có khiến họ đầu tư vào dự án của tôi không?!”
Người đàn ông nổi giận giống như một con thú dữ.
Bên cạnh, ánh mắt Từ Mặc lóe lên, anh ta hơi do dự — có nên can thiệp hay không. Bởi nhìn dáng vẻ của Phó Yến An, có khi anh ta sắp đánh người thật. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Từ Mặc rung lên.
Ánh mắt Từ Mặc trở nên sắc bén. Anh rút điện thoại ra xem một thoáng, như xác nhận điều gì đó, rồi nhanh chóng cất lại, tiến lên, nắm lấy cổ tay Phó Yến An, bình tĩnh khuyên:
“Phó tổng, xin chú ý hoàn cảnh, đừng để mất chừng mực, vì chuyện nhỏ mà hỏng việc lớn.”
Nghe vậy, Phó Yến An khựng lại một chút, sau đó hất mạnh tay ra khỏi mặt cô, ánh mắt tràn đầy ghét bỏ, định mở miệng tiếp tục sỉ nhục...
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo —
Một cái tát vang lên thật lớn, giòn tan!
“Bốp ——”
Không gian như đông cứng lại, toàn trường rơi vào một khoảng im lặng quỷ dị.
Bình luận